Đùng đoàng, đùng đoàng từng trận tia chớp như muốn xé toang bức màn đen trên bầu không.
Ở dưới tia sấm chớp, một cây cổ thụ trong Liên phủ bị trận sấm này chẻ bổ làm đôi, sau tiếng răng rắc vang lên liền ngã đổ nằm rạp trong nước mưa.
Căn viện cách cây cổ thụ kia không xa chính là viện của tam cô nương Liên Nguyệt Dao của Liên phủ, tiếng sấm chớp trước đó cũng không làm cho cô tỉnh lại, nhưng tiếng cây cổ thụ ngã xuống đất lại làm cô bừng tỉnh. Khoảnh khắc cây cổ thụ ngã, tam cô nương cũng vừa lúc mở bừng mắt.
Sau khi Liên Nguyệt Dao tỉnh lại, nhìn thấy mức màn xanh mỏng trước mắt, Liên Nguyệt Dao ngơ ngác hỏi: "Ta ..đang ở đâu đây." Vừa nói xong, từng đợt sấm chớp rền vang nổi lên bên tai Liên Nguyệt Dao, liền sau đó là từng đợt từng đợt ánh sáng trắng chớp tắt ở trong căn phòng.
Liên Nguyệt Dao bị tiếng sấm làm tỉnh lại thần trí. Cô mơ màng ngồi dậy, tâm trí hỗn độn. Đây là đâu? Không phải cô đã chết rồi sao, dao găm sắc nhọn đã xuyên qua người cô rồi, sao cô còn có thể sống? Hơn nữa, còn đến được một nơi, đến được một nơi ..
Lúc này cô đang ngồi trên một chiếc giường gỗ sưa, bên giường là một cái bàn trang điểm hoàng hoa lê, trên bàn trang điểm đặt đủ các loại trâm ngọc màu trắng bóng. Cạnh bên là một cái tủ lớn bằng gỗ sưa. Bên cửa sổ bày trí một chiếc giường nhỏ, bức bình phong tranh thủy mặc trắng đen ngăn cản sự nối liền giữa trong và ngoài phòng...
Liên Nguyệt Dao mở to đôi mắt, đây.. đây không phải chính là căn phòng ở trong viện mà khi xưa cô về sống ở Liên gia sao, sau này cô đã dọn ra ngoài. Nhưng mà hiện tại.. Làm sao có thể, cô làm sao có thể ở chỗ này?
Liên Nguyệt Dao lẩm bẩm nói: "Là mơ sao? Khẳng định là mơ rồi, ông trời bảo ta trở về cái viện ngày đó, bảo ta trở về nhìn một cái lại đi."
Lúc Liên Nguyệt Dao ở trong phòng quan sát, bên ngoài phòng dội lên tiếng bước chân, rất nhanh, một nha hoàn có gương mặt trái xoan đi vào, trên người mặc bộ xiêm y màu xanh lục.
Nha hoàn bước vào giữa phòng thắp sáng đèn lên, căn phòng phút chốc sáng bừng, nha hoàn nhìn thấy Liên Nguyệt Dao đang ngồi đó, như thể đang rơi vào trong mơ hồ, lo lắng hỏi: "Cô nương, người sao thế, có phải mơ thấy ác mộng rồi không?"
Liên Nguyệt Dao ngây ngốc nhìn gương mặt quen thuộc, đây là... Mộ Thu. Mộ Thu đã chết được hơn 10 năm rồi, sớm đã hoá thành xương trắng, sao có thể sờ sờ đứng trước mắt cô như này. Liên Nguyệt Dao lẩm bẩm nói: "Nhất định là mơ rồi, nếu không thì làm sao thấy được Mộ Thu cơ chứ?" Mộ Thu là người bầu bạn mà mẫu thân mua về cho cô lúc 5 tuổi, luôn đi theo cô, ở bên cạnh cô hơn 10 năm, hết lòng trung thành với cô. Cho đến trước khi cô bệnh nặng, Mộ Thu bị Mạc thị vu cáo cho tội danh rồi ra lệnh đánh chết, lúc ấy cô chỉ biết mở to mắt nhìn Mộ Thu bị đánh chết trước mắt. Khi đó, máu tươi của Mộ Thu đã nhuộm đỏ cả mắt cô, thật không ngờ rằng, không những quay lại thăm chốn cũ, còn có thể gặp lại được cố nhân.
Mộ Thu nhìn thấy dáng vẻ ngỡ ngàng của cô nương nhà mình, giống như bị mất hồn, lo lắng nói: "Cô nương, đừng sợ, chỉ là ác mộng thôi."
Nguyệt Dao khẽ cử động.
Mộ Thu vốn tưởng Nguyệt Dao muốn làm gì đó, nhưng Nguyệt Dao chỉ cử động một lát sau đó lại ngơ ngẩn nhìn mình, lại không có động tác gì khác.
Mộ Thu có chút lo lắng, lấy tay sờ lên trán Liên Nguyệt Dao, lại sờ lên trán của mình, thở phào 1 hơi nhẹ nhõm, không bị sốt: "Cô nương, người sao thế?"
Liên Nguyệt Dao cảm nhận được hơi ấm của Mộ Thu, không đúng, cô nhớ rằng lúc ở trong am ni cô từng nghe nói rằng ma không có nhiệt độ. Nhưng tay của Mộ Thu ấm mà. Không lí nào a, lẽ nào tin đồn là sai, ma cũng có nhiệt độ?
Liên Nguyệt Dao bắt lấy tay Mộ Thu, ấm mà, thật sự là có độ ấm. Liên Nguyệt Dao hoảng sợ nói: "Mộ Thu, lấy gương qua cho ta xem, mau lấy gương qua cho ta xem một lát."
Mộ Thu là một nha đầu thật thà, Nguyệt Dao kêu cô làm gì thì cô sẽ làm như vậy, chưa bao giờ nghĩ vì sao cô ấy cần mình làm như vậy. Nghe xong lời của Liên Nguyệt Dao lập tức cầm gương đồng qua. Nguyệt Dao nhìn vào người trong gương đồng. Trong gương đồng hiện lên một tiểu cô nương, đôi con ngươi màu đen ảm đạm. Gương mặt trứng ngỗng nhỏ chỉ cỡ bàn tay to, trắng bệch không sức sống.
Nguyệt Dao sờ lên mặt của mình, năm 16 tuổi cô đã tự hủy đi dung mạo, hai bên má đều có vết sẹo sâu và dài. Nhưng mà bây giờ trên má bằng phẳng trắng sáng. Không chỗ nào có sẹo.
Nguyệt Dao nhìn dung nhan vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, kiềm chế không được hỏi: "Ta năm nay bao nhiêu tuổi?"
Mộ Thu cho rằng cô nương nhà mình bỗng nhiên mất trí rồi: "Cô nương, người năm nay 8 tuổi rồi."
Nguyệt Dao lẩm bẩm nói, thì ra là 8 tuổi sao! Nguyệt Dao cảm thấy bản thân đang nằm mơ, cô làm sao lại mơ thấy quay về năm 8 tuổi, làm sao có thể mơ thấy quay về hơn hai mươi mấy năm trước được cơ chứ. Đây là mơ sao? Không đúng, Mộ Thu có độ ấm, không phải lạnh.
Nguyệt Dao chợt nhớ đến một chuyện, nghe nói ma không sợ đau. Trong mơ cũng không có cảm giác. Thế là hung hãn véo bản thân một cái. Đây là dùng toàn lực để véo, đau! vô cùng đau! Đây không phải mơ, tuyệt đối không phải mơ, mơ sẽ không chân thật như thế.
Mộ Thu thấy Nguyệt Dao nhìn bản thân trong gương, nhìn đến mức ngẩn ra, bèn che miệng cười nói: "Đã biết cô nương nhà chúng ta sau này lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nhân. Nhưng cô nương cũng đừng có đờ người ra xem bản thân nữa! Truyền ra ngoài, người ta chắc chắn sẽ cười cô nương đấy!"
Nguyệt Dao nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của Mộ Thu, lòng ngẩn ngơ một lúc. Đây không phải mơ, đây là thật. Cô trở về năm 8 tuổi rồi, Liên Nguyệt Dao bỏ gương xuống: "Ta không sao, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi!" Cô phải cố gắng nhớ lại, đây rốt cuộc là chuyện gì.
Liên Nguyệt Dao có một thói quen không tốt, đó là khi ngủ không thích có người khác ở trong phòng. Đây cũng chính là lí do vì sao sau khi cô tỉnh lại trong phòng cũng không có ai. Mộ Thu ngủ ở phòng phía ngoài. Đây cũng là Mộ Thu phát hiện trong phòng có bất thường, lập tức tiến vào. Nếu không thì Nguyệt Dao vẫn còn một mình tiếp tục thơ thẩn.
Mộ Thu nhỏ tiếng nói: "Cô nương, nô tỳ vẫn là nên ngủ ở đây." Mộ Thu thấy dáng vẻ si si dại dại của Nguyệt Dao cảm thấy có chút không yên tâm.
Nguyệt Dao ùm 1 tiếng.
Mộ Thu mừng rỡ, đây được tính là đồng ý rồi. Tuy rằng cô không biết vì sao cô nương thoáng chốc đã đồng ý cho mình ở lại bên cạnh, nhưng cô nương đồng ý là được. Nghĩ đến đây, tay nhanh chân lẹ chuyển chăn gối từ bên ngoài vào, trải ở dưới giường nhỏ.
Liên Nguyệt Dao nhắm mắt, lặng nghe tiếng mưa đồm độp rơi bên ngoài. Chỉ có nghe thấy tiếng mưa bên ngoài mới chứng thực được cô không phải đang nằm mơ, mà là thật sự tồn tại. Nhưng tuy là như thế, Liên Nguyệt Dao vẫn đang chậm rãi hỏi bản thân, cô thật sự đã trở về năm 8 tuổi đó rồi sao?
Nguyệt Dao nhớ đến chuyện của kiếp trước, phút chốc trong lòng ngập tràn bi thương. Vì sao, vì sao cô đến cả chết cũng không được thế! Kiếp trước đã tự sát hơn mười lần nhưng đều không thành, vì điều này mà ăn đắng nuốt khổ. Cuối cùng tự sát chết ở một lần đối mặt với Mạc Thị, tưởng rằng có thể được cùng cha mẹ đoàn tụ chốn âm ti, lại không ngờ rằng bản thân lại trở về lúc 8 tuổi. Ông trời ơi, người rốt cuộc muốn trêu đùa cô thế nào đây.
Liên Nguyệt Dao hỗn loạn cả nửa ngày, nội tâm gào thét hơn nửa ngày, cuối cùng không còn sức lực để gào thét nữa. Nhìn vào bức màn xanh, Liên Nguyệt Dao lại không kiềm chế được gọi: "Mộ Thu, Mộ Thu!"
Mộ Thu đang ngủ dưới giường nhanh chóng bò dậy: "Cô nương, sao thế ạ? Có phải khát rồi không."
Nghe thấy lời của Mộ Thu, Nguyệt Dao lắc đầu nói không khát, có điều lúc này trong lòng Liên Nguyệt Dao cũng yên tâm hơn chút. Cô nhớ, năm 8 tuổi vừa khéo là năm đầu tiên cô trở lại Kinh Thành, vẫn chưa bị Mạc Thị lung lạc. Tương lai còn có thể thay đổi. Nghĩ đến đây, Liên Nguyệt Dao mới thấy được chút hơi ấm. Một khi nghĩ về phương diện tốt, nỗi bi phẫn đó cũng dần dần lắng lại. Sau khi sắp xếp lại tâm tư liền gọi: "Mộ Thu, Mộ Thu."
Mộ Thu ngồi dậy: "Cô nương, sao thế ạ?"
Sao lại cảm thấy cô nương cứ là lạ, xem ra sáng mai phải đem chuyện này báo với phu nhân. Mời 1 đại phu xem giúp cho cô nương mới được.
Liên Nguyệt Dao thấp giọng nói: "Lúc nảy ta mơ thấy ác mộng, có chút hoảng sợ, ngươi thắp đèn lên đi." Có được ánh sáng, phòng sáng sủa rồi, lòng cô cũng không rơi vào hoảng sợ thế nữa, lại nhìn được căn phòng, cô cũng có thể yên tâm hơn chút. Mộ Thu nhanh chóng thắp đèn. Căn phòng thoáng chốc sáng sủa hẳn lên.
Liên Nguyệt Dao nhìn đèn dầu xanh, ngọn lửa to bằng hạt đậu bập bùng bập bùng, tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt, nhưng nó vẫn ngoan cường cháy sáng.
Qua được một lúc, Mộ Thu gạt tim đèn. Thấy Nguyệt Dao vẫn ngây ngốc nhìn căn phòng. Nhỏ tiếng hỏi: "Cô nương, sao đấy ạ."
Nguyệt Dao lắc đầu: "Ta không ngủ được, đáy lòng không yên." Sau khi nghĩ một lát nói: "Ngươi nói chuyện với ta, hãy nói những chuyện phát sinh gần đây ở trong phủ."
Một là để cô giải quyết những mệt mỏi trong lòng. Hai là chuyện của hai mươi năm trước Liên phủ xảy ra chuyện gì, cô một chút ấn tượng cũng không còn nữa. Vì vậy, bây giờ cô nhất thiết phải biết chuyện của Liên phủ. Ở kiếp này không thể giống như kiếp trước được, cứ luôn miệt mài chép kinh, đối với chuyện bên ngoài một nửa cũng không hay biết. Nếu không phải là như thế, thì cũng đã không phải rơi vào tình cảnh không ai tương trợ.
Mộ Thu là đại nha hoàn của Liên Nguyệt Dao, tuy rằng không ra ngoài, nhưng cơ bản những chuyện xảy ra trong phủ đệ đều biết cả. Bây giờ cô nương muốn biết, tất nhiên là biết được gì thì nói nấy.
Từ lúc Liên Nguyệt Dao trở về đến bây giờ đều luôn sao chép kinh thư, không quan tâm hỏi han tới việc trong phủ là mấy. Mộ Thu nghe cô muốn biết những chuyện trong phủ cũng không có hoài nghi, thì thầm kể những chuyện cô muốn biết cho cô nghe, chuyện xảy ra trong phủ đệ gần đây từng chuyện từng chuyện một đều kể. Kể rất chi tiết, kể cả chuyện nhị cô nương Liên Nguyệt Băng bị mất 1 cây trâm cũng đã kể.
Liên Nguyệt Dao nghe rất chăm chú. Nghe được đại phu nhân Mạc Thị vì Liên Nguyệt Băng thất lạc 1 cây trâm, sau đó liền bắt tì nữ kề cạnh Nguyệt Băng xử trí, khoé miệng còn đầy sự giễu cợt.
Mộ Thu nói đến cuối cùng, thấy Nguyệt Dao không giống như mọi khi, nói đến những chuyện vụn vặt thì sẽ bực mình. To gan khuyên giải nói: "Cô nương sau này đừng như thế này nữa, cô nương chép kính kinh là việc nên làm, nhưng cô nương cũng phải yêu quý bản thân mình. Đừng để cho lão phu nhân phải lo lắng nữa. Lão phu nhân vì lão gia bệnh qua đời mà đã bệnh nặng 1 lần, cô nương nghìn vạn lần đừng khiến lão phu nhân phải đau lòng thêm nữa."
Nguyệt Dao đây mới nhớ ra, sau khi cô về Kinh, ngoại trừ đến thỉnh an tổ mẫu, thời gian khác đều là ở trong thư phòng miệt mài chép kinh, kết quả chép nhiều rồi, cũng không nghe người ta khuyên răn nữa. Làm cho tổ mẫu lo lắng không nguôi. Tổ mẫu vì cái chết của cha, thương tâm quá độ, sức khoẻ luôn không tốt, hơn nửa năm sau bà cũng qua đời. Lúc đó người trong phủ đệ ai ai cũng nói do cô khiến tổ mẫu đau lòng buồn bã nên mới ra đi sớm như vậy. Người trong phủ đệ đều thầm nói cô bất hiếu.
Liên Nguyệt Dao đang nhớ đến chuyện năm đó, thì nghe thấy bên ngoài nổi lên 1 âm thanh chói tai: "Cô nương làm sao đấy? Đèn trong cái phòng này nửa ngày cũng không tắt." Dứt lời, một phu nhân cỡ hơn 30 tuổi mặc trên người bộ Tỉ giáp màu chàm bước vào.
Nguyệt Dao nghe thấy tiếng bước chân, vọng theo tiếng bước chân đi vào. Đây là nhũ nương của cô - Cố ma ma, Nguyệt Dao nghĩ đến đây, toàn thân chấn động 1 cái. Cố ma ma, nhũ nương của cô. Vừa nhìn thấy Cố ma ma, những kí ức giống như ác mộng kia lại ùa về, hiện rõ mồn một trước mắt.
Updated 227 Episodes
Comments
Tú Lê
Tặng hoa cho tác giả nè, mong tác giả sớm ra chương mới
2024-11-02
0