Lão phu nhân được nha hoàn bên cạnh dìu đứng dậy, nhìn gốc hoa lan được trưng bày trong phòng. Tiểu nhi tử của bà thích nhất chính là hoa lan, đặc biệt là loài lan Quân Tử.
Lão phu nhân đang rơi vào trong hồi ức, Trịnh ma ma bước tới nói: "Lão phu nhân, đêm qua tam cô nương gặp ác mộng. Đã bị bóng đè. Cố ma ma nói, sau khi tam cô nương bị bóng đè, đã hờ hững lạnh nhạt với ả."
Lão phu nhân liền nổi một cơn thịnh nộ: "Sao không mời đại phu?" Mạc thị đây làm quản gia cái kiểu gì. Con cháu mắc bệnh, bị bóng đè, ả cũng không biết cho người mời một đại phu về thăm khám.
Trịnh ma ma vội vã nói: "Lão phu nhân, Mộ Thu trả lời có nói tam cô nương từ lúc thức dậy đến sau đó thường hay ngẩn người. Ngoại trừ ngẩn người ra, cái khác đều bình thường." Đã ở trong viện ngây người cả nửa ngày, nếu là có điểm bất bình thường, bọn họ cũng đã sớm phát hiện ra.
Lão phu nhân nghe được hai chữ bóng đè, vẫn luôn cảm thấy không đúng: "Đứa trẻ này trước đây đối với Mạc thị mà nói không phải vô cùng thân thiết, nhưng cũng không đến mức lộ ra vẻ kinh hãi trên mặt như vậy. Hơn nữa, ngày hôm nay khí sắc của nha đầu này cũng khá hơn nhiều." Nếu là đã nhiều ngày mọi chuyện vẫn như thường, nói cách khác là không có chuyện gì nhiều, thế nhưng lão phu nhân vẫn luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Trịnh ma ma trầm ngâm trong chốc lát lại nói: "Lão phu nhân, tam cô nương khí sắc tốt, chứng minh đã không có chuyện gì. Đây là chuyện tốt, Lão phu nhân, người nên vui mừng mới phải."
Lão phu nhân dựa lưng trên gối tơ tằm: "Nếu tam nha đầu có thể nghĩ thông ta cũng không phải lo lắng. Người khác đều nói lão thái bà ta đã lớn tuổi như vậy ở trong phủ đệ vẫn muốn nắm chặt quyền hành không buông. Bọn họ cho rằng ta mê quyền lực cơ. Nếu có thể sống thêm hai ngày yên ổn, ta hà cớ phải vất vả như này."
Trịnh ma ma lại nói vài lời an ủi, xoay chuyển chủ đề nói: "Lão phu nhân, ta nghĩ tam cô nương nói đúng. Hôm nay là tiết tháng tám rồi, khí trời cũng dần mát mẻ. Khi gió trời tốt lão phu nhân cũng nên ra bên ngoài đi dạo một chút, như vậy tốt hơn cứ luôn nhốt mình ở trong phòng."
Lão phu nhân không tiếp lời, cũng không phản đối.
Trong chính phòng, bà tử ban đầu ngồi ở trên hành lang hóng gió giữ cửa, thấy một đoàn người từ xa xa đi tới, liền lập tức đứng dậy, cung kính cúi đầu ở một bên.
Đại phu nhân nhìn cũng không nhìn bà tử một cái, trực tiếp trở về viện của ả, ngồi xuống ăn một chén ô mai ướp lạnh, quay sang tâm phúc Lưu ma ma bên cạnh nói: "Ngươi nói tam nha đầu là có chuyện gì? Ta nhìn thế nào cũng cảm thấy hết sức kỳ lạ."
Lưu ma ma gật đầu: "Tam cô nương quả thực có chút kỳ lạ. Có thể bệnh tình trước đó vài ngày vẫn chưa khỏi, sau khi gặp lão phu nhân, lại xa cách với phu nhân. Lẽ nào lão phu nhân đã nói gì đó với tam cô nương rồi." Ngoại trừ giải thích này ra bà thật sự là không biết tam cô nương vì sao lại thay đổi lớn đến thế.
Mạc thị lắc đầu: "Sẽ không đâu. Lão phu nhân tuy rằng không thích ta, nhưng tuyệt đối sẽ không ở trước mặt vãn bối nói những điều không phải về ta. Hẳn là có nguyên nhân gì khác. Ngươi cho người bí mật dò la một chút." Nha đầu này mỗi ngày đều chỉ chép kinh thư, đối với chuyện khác một chút ít cũng không để tâm đến.
Mạc thị đột nhiên nghĩ tới ánh mắt tam nha đầu nhìn ả, trong ánh mắt nhìn vào ả đó có mang theo thù hằn thậm chí là căm hận. Tuy rằng ánh mắt đó chỉ xuất hiện trong nháy mắt, nhưng ả xác thực đã bắt được. Nghĩ tới đây, Mạc thị rùng mình một cái: "Cho người đi hỏi Cố ma ma. Tam cô nương rốt cuộc có chuyện gì không ổn?" Nha đầu đó đang yên đang lành sao lại đối với ả sinh lòng oán hận. Lẽ nào nó đã biết được gì rồi.
Nguyệt Dao dùng cơm chiều xong, lại đi phật đường nhỏ mài kinh chép sách. Hiện tại cô cũng muốn chép kinh để hồi phục tâm tình.
Nguyệt Dao chép kinh xong, lau tay sạch sẽ rồi đi ra khỏi phật đường nhỏ. Thấy Hoa Luy có chút do dự, không khỏi hỏi: "Có chuyện gì cứ nói." Xem ra trước đây không mấy quản việc, cũng không để lời của Hoa Luy nói trong lòng, nếu không thì cũng đã không khiến Hoa Luy có dáng vẻ thế này.
Hoa Luy thận trọng nói: "Vừa nãy nô tỳ nghe được tiểu nha hoàn nói, cô ấy nhìn thấy Cố ma ma cùng Hoa ma ma tì nữ của đại phu nhân đang nói chuyện. Sắc mặt lộ rõ không giấu giếm của cô nương đối với đại phu nhân vào buổi sáng, buổi chiều Hoa ma ma liền tìm Cố ma ma, nô tỳ lo. . ."
Nguyệt Dao trong lòng gật đầu, Mộ Thu là người thành thật. Nhưng Hoa Luy lại là một người cơ trí. Nguyệt Dao nghĩ tới lời Hoa Luy nói, tâm liền thấy lạnh. Thì ra Cố ma ma hiện tại đã cấu kết với người của Mạc thị rồi: "Tình trạng này có bao lâu rồi?"
Hoa Luy thấy cô nương không hề truy cứu sự quá phận của cô, nói một cách dè dặt: "Sau khi về không bao lâu, Cố ma ma liền đi cùng với Hoa ma ma." Hoa Luy trước đây cũng từng đề cập qua, nhưng cô nương lại không mảy may để ý đến, cô nương lúc này dường như đã nghe vào rồi.
Nguyệt Dao rất là vừa ý. Nha đầu này, quả thật là một người rất có mắt nhìn. Kiếp trước nhắc nhở cô mấy lần, đáng tiếc cô khi đó quá đơn thuần, cảm thấy Hoa Luy kỳ thực không nên nói lời xấu về trưởng bối, như thế rất dễ gây hiềm nghi xích mích, vì thế nhiều lần khiển trách Hoa Luy. Không ngờ Hoa Luy sớm như vậy đã nhìn ra đầu mối: "Việc này ta biết. Tạm thời đừng làm gì hết. Cho người canh chừng là được." Cố ma ma là nhũ nương của cô, không phạm lỗi thì cũng không được đuổi ra ngoài. Bằng không sẽ gây trở ngại lớn đến danh tiếng của cô.
Hoa Luy nhìn Nguyệt Dao một cách ngạc nhiên và mừng rỡ. Trước đây cô ngoài sáng trong tối nhắc nhở qua bao nhiêu lần. Nhưng cô nương cứ luôn không tin. Không ngờ bây giờ, cô nương cuối cùng đã thay đổi suy nghĩ rồi.
Dùng xong bữa tối, Nguyệt Dao tiếp tục chép kinh. Nếu muốn không bị người hoài nghi, trước kia làm như thế nào bây giờ cũng phải làm như thế ấy, thay đổi cần phải tiềm di mặc hoá (chỉ sự thay đổi chầm chậm), từng bước từng bước một.
Lúc Nguyệt Dao ra ngoài lại, sắc trời đã tối. Nguyệt Dao nói với Hoa Luy bên cạnh: "Ta muốn đi dạo một lát." Nói xong, Nguyệt Dao liền chậm rãi đi dạo trong Lan Khê Viện của mình.
Đêm lạnh như nước, vầng trăng treo cao trên bầu trời, phiến mây chung quanh tựa như lụa mỏng, vờn quanh trăng, như ẩn như hiện, ánh trăng sáng trong như nước chậm rãi lưu động ở trong viện.
Lan Khê viện là một lạc viện độc lập trong Liên phủ, bởi vì Lan Khê viện năm đó là do cụ tổ Liên Thừa cho người xây dựng nên, dùng để cư trú lúc về già, vì thế vị trí tương đối khuất nẻo, yên tĩnh như tờ.
Căn viện chia làm tiền viện hậu viện, tiền viện là ba gian chính phòng hợp với sương phòng, nối liền với xép phòng. Hậu viện là ba gian chính phòng nhập lại với hai gian sương phòng. Cái gọi là sương phòng đó đơn giản là ba gian chính phòng kéo dài ra căn phòng như hai cái tai nhỏ, do hai cửu điện chữ T (丁) tương giao sáp nhập bộ phận mà thành. Sương phòng đông êm hạ mát, thích hợp nhất cho khuê nữ cư trú. Nguyệt Dao hiện tại đang ở trong sương phòng của hậu viện.
Nguyệt Dao nhìn căn lạc viện này, lẩm bẩm nói: "Mười lăm năm rồi." Mười lăm tuổi bị vội vàng bán đi, đến ba mươi tuổi. Mười lăm năm đó không tính mười năm mất trí nhớ, năm năm còn lại kia tựa như đi vào địa ngục. Nay cô lại trở về rồi, trở lại nơi vốn chỉ có thể xuất hiện ở trong mơ.
Nguyệt Dao một mình yên tĩnh đứng dưới ánh trăng, lặng lẽ rơi nước mắt. Vì 5 năm như bước vào địa ngục đó của cô mà rơi nước mắt.
Hoa Luy cho rằng Nguyệt Dao lại nhớ đến lão gia và phu nhân, vội vàng vỗ về nói: "Cô nương, đừng đau lòng nữa. Lão gia và phu nhân nếu nhìn thấy người cứ như thế này, nhất định sẽ vô cùng đau buồn đấy. Cô nương, nhất thiết phải bảo trọng thân thể."
Nguyệt Dao lau đi nước mắt.
Hoa Luy sau khi thấy tâm tình Nguyệt Dao bình thường lại, nhỏ giọng nói: "Cô nương, nô tỳ có câu này không biết có nên nói hay không."
Nguyệt Dao ngẩng đầu, sắc mặt hờ hững: "Về sau có chuyện muốn nói thì cứ nói, không cần phải ấp a ấp úng. Nghe hay không, là ở ta."
Hoa Luy đây mới đáp: "Cô nương, nô tỳ quá phận rồi. Cô nương sống ở Lan Khê viện, luôn nhìn vật nhớ người, không tốt đối với người. Tâm tình của cô nương không tốt đi thăm lão phu nhân, cũng khiến cho lão phu nhân sầu não, không tốt cho sức khoẻ lão phu nhân, đối với danh tiếng của cô nương cũng có ảnh hưởng." Hoa Luy chỉ nói thiếu là tốt nhất đừng sống ở Lan Khê Viện nữa thôi.
Nguyệt Dao có chút kinh ngạc, Hoa Luy quả nhiên thông minh lanh lợi. Vậy mà đã nghĩ đến việc này, Mạc thị tính kế không thể không gọi là lợi hại. Quả thực như Hoa Luy nói, bảo cô đến sống ở Lan Khê viện, nhìn vật nhớ người, cô lúc nào cũng nhớ tới cha mẹ đã mất. Mang theo bi thương đi thăm tổ mẫu, cũng sẽ làm cho tổ mẫu đau lòng thương tâm. Sức khoẻ tổ mẫu vốn đã không tốt, lại ngày đêm ưu sầu bi thương sức khoẻ làm sao có thể tốt được. Tổ mẫu mất rồi, người duy nhất có thể áp chế được Mạc thị không còn nữa. Đến lúc đó, Liên gia còn không phải là thiên hạ của Mạc thị sao. Tâm tư của Mạc thị quả thật là sâu sắc.
Một người tâm tư thâm sâu như vậy, thực sự là khó đối phó nha!
Ngày thứ hai, Nguyệt Dao thức dậy thật sớm. Theo lệ cũ đi thượng phòng thỉnh an lão phu nhân. Kiếp trước bản thân đắm chìm trong việc chép kinh thư, kiếp này phải bắt đầu từ chỗ này mà thay đổi.
Nguyệt Dao đến được thượng phòng, gặp được mấy người đường tỷ muội của cô. Đại cô nương Liên Nguyệt Doanh, Nhị cô nương Liên Nguyệt Băng, Tứ cô nương Liên Nguyệt Hoàn.
Liên Nguyệt Doanh mặc trên người một chiếc áo hán phục màu thủy lam đan xen, phối với váy bách điệp màu lam nền trắng. Liên Nguyệt Doanh năm nay mới mười hai tuổi, Nguyệt Doanh hoàn toàn thừa hưởng dung mạo xinh đẹp từ thân mẫu - Trần di nương, sáng tựa hoa xuân, trắng tựa trăng rằm, tư thái cũng như lan huệ đâm chồi, rắn rỏi mà thon dài, nhè nhẹ đung đưa trong gió.
Thân mẫu của Liên Nguyệt Doanh lúc trước là nha hoàn thân cận của lão phu nhân, bởi vì thai đầu của Mạc thị là con trai, vì thế lão phu nhân cho người ngừng thuốc của thiếp thất. Trần di nương vận khí tốt, năm thứ hai dừng thuốc đã sinh được đại cô nương Nguyệt Doanh, năm thứ tư sinh được tam thiếu gia Liên Đình Triều. Sau này ở lúc tổ mẫu qua đời, Trần di nương xảy thai mà chết.
Nguyệt Dao nhớ hôn sự của đại đường tỷ là khi tổ mẫu còn sống đã được định. Sau đó đối phương chưa đợi thành thân đã chết. Đối phương yêu cầu đại đường tỷ gả qua, vì con trai họ thủ tiết cả đời. Đại bá phụ và Mạc thị vì danh tiếng của Liên gia, đã để đại đường tỷ gả đi như thế. Nguyệt Doanh sau khi gả qua đó thì luôn coi giữ miếu thờ mà sống qua ngày. Sau khi gả qua đó cũng chưa từng trở lại. Liên Đình Triều của Trần di nương sinh ra chưa trưởng thành đã chết.
Nhị cô nương Liên Nguyệt Băng là con của Mạc thị, cũng là đích nữ duy nhất của đại phòng. Liên Nguyệt Băng lớn hơn cô một tuổi, năm nay chín tuổi. Lúc này mặc trên người một chiếc áo khoác dài kim sa đầy hoa hải đường, váy gấp màu vàng nhạt, gương mặt quả dưa, hai hàng lông mày thon dài, sắc da trắng mềm tựa như nước, thừa hưởng tất cả ưu điểm từ Liên Đống Phương và Mạc thị. Trưởng thành ắt hẳn là một đại mỹ nhân.
Chỉ luận kiếp trước, Liên Nguyệt Băng đối với cô không tính là xấu, nhưng nói là tốt cũng không phải. Nguyệt Dao nắm chặt tay thành nắm đấm tự nói với bản thân những chuyện ở kiếp trước đã thành mây khói. Nắm chắc hiện tại mới là điều quan trọng nhất lúc này.
Liên Nguyệt Hoàn, con gái thứ ba của chi trưởng, xếp danh thứ tư. Năm nay cũng tám tuổi, nhỏ hơn Nguyệt Dao ba tháng. Thân mẫu là Tô di nương, Tô di nương là nha hoàn kề cận của Mạc thị. Tô di nương dáng mạo vô cùng xinh đẹp, nếu không thì cũng đã không được Mạc thị chọn trúng. Liên Nguyệt Hoàn cũng kế thừa dung dạo từ Tô di nương..
Nguyệt Hoàn hôm nay mặc một thân y phục màu xanh lục, người nhìn vào trông dáng vẻ có chút yếu đuối. Chính là một Liên Nguyệt Hoàn với dáng vẻ như thế kiếp trước đã gả cho thương nhân giàu có nhất Giang Nam. Chỉ có điều Liên Nguyệt Hoàn gả qua làm chính thê, làm đương gia chủ mẫu. Còn cô lại bị bán cho con buôn làm thiếp. Có người nói Liên Nguyệt Hoàn sống ở nhà có tiền ngày tháng vô cùng thoải mái. Cho nên nói, mắt thấy không nhất định chính là sự thật. Yếu đuối, chỉ là cái vỏ bảo vệ của Liên Nguyệt Hoàn .
Nguyệt Dao nhớ tới những gì đã qua đột nhiên cảm thấy buồn cười. Kết thông gia với hầu phủ nhiều nhất chỉ bị nói là bám vào quyền quý. Nhưng đường đường là một thế gia thư hương môn đệ, vậy mà lại kết thân với con buôn. Để con cái kết thân với con buôn, không biết gã thấp đi bao nhiêu lần.
Nguyệt Dao nghĩ đến thông gia của Liên gia, đột nhiên sáng tỏ thông suốt. Tính là không có cô, Liên gia cũng chống đỡ không được bao lâu nữa rồi. Liên gia đã mất đi cốt lõi của một thư hương môn đệ, căn cơ hỏng rồi, suy bại là chuyện sớm muộn. Nguyệt Dao vừa nghĩ như thế, sự áy náy trong đáy lòng cũng nhanh chóng mất đi.
Nguyệt Dao nhìn ba người con gái, ba loại vận mệnh. Đây đều là thao túng của Mạc thị. Nếu không muốn lại bị Mạc thị tính kế, cô chỉ có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, chỉ cần trợ lực này có thể đủ kinh sợ được Mạc thị, thì Mạc thị không thể lại sắp đặt cô nữa. Càng không thể bán cô làm thiếp cho người.
Updated 227 Episodes
Comments