Chương 4: Khóc

Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến lòng người cảm thấy bất an. Mọi người đều nhìn Liên Nguyệt Dao đang nhìn Cố Ma ma một cách đầy uất giận và căm thù, đều không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cố ma ma nhìn thấy thần sắc của Liên Nguyệt Dao, không hề nghĩ nhiều, tự cho rằng Liên Nguyệt Dao đã bị mộng yểm, vì thế lớn tiếng hỏi: “Cô nương, cô nương người sao thế? Có phải đã mơ thấy ác mộng rồi không?”

Nguyệt Dao được lời của Cố ma ma làm hoàn hồn, cô vừa nhìn vẻ mặt quan tâm lo lắng của Cố ma ma, trong mắt liền ngập tràn sự chán ghét và căm hận, cũng không biết bản thân năm đó bị ma xui quỷ khiến thế nào, lại đi tín nhiệm bà ta như thế. Đến nỗi bị bán đi, ngay cả mảnh xương cốt cũng không còn.

Cố ma ma thấy cô nương nhà mình nhìn ả với ánh mắt vô cùng ác liệt, tim bị dọa đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài: “Cô nương đã mơ thấy ác mộng gì sao?”

Liên Nguyệt Dao thấy Cố ma ma đưa tay qua muốn chạm vào mình, trong lòng cảm thấy chán ghét đến cực điểm, nghiêng đầu qua lạnh giọng nói: “Đừng chạm vào ta."

Tay của Cố ma ma rơi ở trên không, vốn đã có chút lúng túng. Lại nghe được lời nói lạnh nhạt của Liên Nguyệt Dao, kinh sợ hỏi: “Cô nương, cô nương bị mộng yểm sao?”

Nguyệt Dao cũng nhận ra hành vi của bản thân hiện tại không thỏa đáng cho lắm, cô năm đó ở am ni cô nghe được rất nhiều rất nhiều người bởi vì hành vi không thích đáng, bị người ta cho là yêu quái nhập thân, cuối cùng bị hỏa thiêu đến chết. Dáng vẻ này của cô hiện tại, nếu là không thỏa đáng cũng sẽ bị người khác cho là yêu ma nhập thân, đến lúc đó kết cục cũng sẽ không được tốt.

Nguyệt Dao biết bây giờ cần nhất là bình tĩnh, cô phải bình tĩnh suy nghĩ. Cô không nên nóng vội, một chút nóng vội làm mất đi sự đúng mực của sự việc, hậu quả sẽ rất khó lường.

Nguyệt Dao kiềm chế sự căm ghét và phẫn nộ trong đáy lòng, mặt không biểu cảm nói: “Ta không việc gì, ở đây có Mộ Thu chăm sóc rồi, ngươi đi ra ngoài đi!”

Mộ Thu có chút kinh ngạc, cô nương đối với Cố ma ma luôn ôn tồn thân thiết, lần này không chỉ gào thét với Cố ma ma, nói chuyện cũng lạnh nhạt cứng rắn ngay cả cách xưng cũng đã đổi. Trước đây đều gọi là ma ma, vô cùng thân thiết. Lần này ngay cả ma ma cũng không gọi nữa, cô nương thật sự bị mộng yểm rồi sao.

Cố ma ma lấy làm lạ: “Cô nương....”

Nguyệt Dao bực dọc, ánh mắt như một tia sắc bén. Trong lời nói thấy được sự thiếu kiên nhẫn: “Ta bảo ngươi ra ngoài, ngươi không nghe thấy sao.” Cô có kiên nhẫn hơn nữa, nhìn thấy con người này cũng kiềm chế không được sự chán ghét trong lòng.

Cố ma ma nghe thấy câu này tim như ngừng một nhịp, xoay mặt ngượng ngùng đứng dậy, cô nương từ nhỏ tới lớn chưa từng làm ả mất mặt như vậy. Cố ma ma biết rõ tính tình của Liên Nguyệt Dao. Bây giờ không cho ả mặt mũi như vậy, ả mà tiếp tục quấy rầy nhất định sẽ chọc vào trái tính của cô nương. Đến lúc đó thì thật sự không được gặp cô nương nữa. Cố ma ma nghĩ tạm thời ra ngoài cũng tốt, đừng đụng đến cô nương. Trước khi đi còn tỉ mỉ căn dặn Mộ Thu, sau đó bước đi trong ánh nhìn lạnh nhạt của Liên Nguyệt Dao.

Mộ Thu phủ chăn cho Nguyệt Dao: “Cô nương, ma ma cũng là quan tâm người, cô......”

Nguyệt Dao biết Mộ Thu lòng dạ thật thà, cũng không muốn nói gì nhiều với cô ấy. Bèn cắt lời: “Hoa Luy đâu?”

Bên cạnh cô có hai đại nha hoàn. Một người là Mộ Thu, một người là Hoa Luy.

Hai người đều được mẹ cô dày công dạy bảo qua, là hai cánh tay đắc lực của cô. Chỉ là Mộ Thu trầm ổn hơn, không đủ cơ trí, khó nghe một chút thì là có chút ngây ngốc. Còn Hoa Luy không những tính tình trầm ổn, người cũng rất thông tuệ. Nhìn vấn đề rất thấu đáo. Năm đó Hoa Luy cũng đã từng nói với cô Mạc Thị không phải người tốt, chỉ là cô chẳng nghe vào tai. Hai người đều đối với cô hết mực trung thành, có điều có chút không giống nhau, Mộ Thu được mua từ bên ngoài về. Còn Hoa Luy là được sinh ra trong Liên phủ, cha mẹ đều làm việc trong phủ đệ.

Mộ Thu không hề vì Nguyệt Dao cắt lời mình mà cảm thấy khó chịu, cô cũng không phải Cố ma ma. Ngay sau đó vẫn là mềm giọng nói: "Cô nương quên rồi, mẹ của Hoa Luy bệnh, cô nương cho cô ấy ân điển về nhà chăm sóc mẹ. Hoa Luy hôm nay gửi lời qua nói mẹ của cô ấy đã khỏi bệnh. Ngày mai cô ấy sẽ quay lại."

Cha mẹ của Hoa Luy đều làm việc ở thôn trang, vừa đi vừa về phải mất hơn nửa ngày. Vì vậy Liên Nguyệt Dao dứt khoát cho cô ấy nghỉ phép. Thông thường cha mẹ bệnh, đã làm nha hoàn nhất đẳng thì không thể rời xa chủ tử được. Có điều đây là ân điển Nguyệt Dao cho. Nguyệt Dao khi đó nghĩ đến cha mẹ không còn bên cạnh, cũng không muốn để Hoa Luy ngay cả cha mẹ bệnh cũng không thể về thăm.

Liên Nguyệt Dao nhè nhẹ thở dài, hai mươi mấy năm rồi, cô làm sao còn nhớ được những chuyện nhỏ này nữa, điều nhớ nhiều nhất chính là những ngày tháng cùng cha mẹ vui vẻ thoải mái ở Giang Nam. Những chuyện ở quá khứ đó từng giờ từng phút đều ghi khắc trong tim, chết cũng không muốn quên. Còn chuyện của Liên phủ, cô cố tình quên sạch, đã không còn ấn tượng gì nữa rồi.

Liên Nguyệt Dao nhìn căn phòng quen thuộc, cảnh vật quen thuộc, Mộ Thu trẻ tuổi. Cuối cùng nở ra một nụ cười thoải mái. Kiếp trước ông trời tàn nhẫn với cô như thế, vì vậy đã phát từ bi, cho cô cơ hội sống lại lần nữa. Để cô có thể bắt đầu lại lần nữa.

Nghĩ đến đây, lòng của Liên Nguyệt Dao cũng ổn định lại. Nhắm mắt niệm một bản kinh phật. Niệm hết kinh phật đã mau chóng đi vào giấc ngủ.

Mộ Thu nhìn Nguyệt Dao đang ngủ, có chút nghi ngờ. Có điều cũng không nghĩ nhiều, cô cũng là người không thích nghĩ nhiều. Thấy Nguyệt Dao đã ngủ liền bước đến thổi tắt đèn rồi nằm xuống giường nhỏ.

Nguyệt Dao sau một giấc ngủ dậy, nhìn ra cửa sổ, bên ngoài một màng u tối, tình hình này cũng không xem ra được là canh mấy. Nguyệt Dao nhìn Mộ Thu bên cạnh hỏi: "Bây giờ là canh mấy rồi?"

Mộ Thu cười đáp: "Cô nương, bây giờ đã là giờ Tỵ hai khắc." Nếu là cô nương nhà khác ngủ đến muộn như này, nha hoàn bên cạnh nhất định đã mặt ủ mày chau rồi. Ở đây thời gian dậy và ngủ của cô nương đều có quy định nghiêm ngặt. Tuyệt đối không được ngủ quá giờ, có điều tình trạng Liên Nguyệt Dao đặc biệt, Mộ Thu không những không cau mày mà còn yên tâm hơn không ít. Cô nương nhà cô từ sau khi lão gia phu nhân bị bệnh qua đời, mỗi ngày đều không ngủ được, tính là ngủ được cũng chỉ là chợp mắt một lúc. Cho nên cơ thể càng ngày càng suy nhược. Bây giờ lại ngủ được như vậy, sao Mộ Thu có thể không vui cho được.

Lúc này, một nha hoàn mặc xiêm y màu xanh từ bên ngoài bước vào, gương mặt của nha hoàn đó tròn tròn nhìn là thấy thích.

Nguyệt Dao nhìn nha hoàn đi vào, một chốc chưa định thần lại được. Ngay sau đó thấp giọng gọi một tiếng: "Hoa Luy?" Không trách được Nguyệt Dao không kiềm chế được. Thật sự là cô có lỗi với Hoa Luy. Hoa Luy thường xuyên khuyên giải cô, nhưng cô lại không nghe, cuối cùng Hoa Luy vì thế mà mất mạng, thậm chí ngay cả gia đình của Hoa Luy cũng bị liên lụy.

Hoa Luy vừa về nghe được người còn ngủ vẫn chưa thức dậy, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn mấy phần. Vừa bước vào nhìn thấy sắc mặt của Liên Nguyệt Dao so với mấy ngày trước đã tốt hơn vài phần, tinh thần cũng không tệ. Lòng càng lấy làm vui. Nghe thấy Liên Nguyệt Dao gọi mình, trong ánh mắt hiện lên ý cười: "Cô nương, là nô tỳ, nô tỳ trở về rồi, khí sắc của cô nương hôm nay tốt lên không ít, nếu có thể ngày ngày như thế này thì tốt rồi." Bởi vì ân điển của cô nương, cô mới có thể ở lại nhà 5 ngày. Nhiều năm như vậy vẫn là lần đầu tiên được ở cùng với người nhà thời gian dài như vậy. Cô rất cảm kích.

Mẹ cô đã không sao nữa, cô cũng muốn sớm một chút về lại hầu hạ cô nương, cô nương có thể cho cô về chăm bệnh đã là thiên ân. Mẹ khỏi bệnh rồi tất nhiên là phải mau chóng trở lại. Chỉ là cô không ngờ trong mấy ngày này, khí sắc của cô nương lại chuyển biến tốt như thế. Lẽ nào cô nương đã nghĩ thông suốt rồi.

Nguyệt Dao nghe xong lời này trong lòng thầm cười gượng, cha mẹ liên tiếp qua đời, cô chịu đã kích vô cùng lớn, cho nên suốt ngày dựa vào chép kinh thư để làm dịu đi đau khổ. Nhưng bây giờ đã qua hơn hai mươi mấy năm, bi thương khẳng định còn, nhưng đã không còn sâu sắc như ban đầu nữa.

Nguyệt Dao bỗng dưng nhớ đến hoạ tượng của cha mẹ ở trong thư phòng, dáng vẻ của cha mẹ như thế nào cô đã không thể nhớ rõ nữa. Nguyệt Dao nghĩ đến đây liền lập tức đi đến thư phòng.

Hoa Luy và Mộ Thu muốn cản cũng không cản nổi.

Nguyệt Dao ở trong cảm nhận của mọi người là một người có trái tính và có chút bướng bỉnh. Không thể chống lại cô, phải thuận theo cô. Nếu không cô sẽ nổi giận, trước đây lão gia phu nhân còn sống còn được, phu nhân có thể tư vấn khuyên giải. Hiện tại không ai chỉ dạy, tính tình càng tệ đi rồi.

Vừa mới ra khỏi cửa, thì nhìn thấy Cố ma ma đang đợi tiến vào. Cố ma ma nhìn thấy Nguyệt Dao chỉ mặc y phục phông phanh. Liền bực dọc: "Cô nương cũng thật là, không yêu quý bản thân gì cả...."

Nguyệt Dao tránh khỏi tay bà ta, hành động đó giống như Cố ma ma giống như là thứ gì đó dơ bẩn, sau đó không nhìn Cố ma ma lấy 1 cái mà trực tiếp đi đến thư phòng.

Cố ma ma thần sắc trong mắt xám xịt, bắt đầu từ nửa đêm hôm qua, cô nương đã không muốn gặp ả, sáng hôm nay lại thế.

Cố ma ma nhạy bén cảm giác được, cô nương đối với ả xa cách hơn nhiều. Cô nương như này là thế nào đây? Cố ma ma trừng mắt với Mộ Thu, rất có thể là do nha đầu chết tiệt này nói xấu ả trước mặt cô nương. Nhìn ngày thường có vẻ thật thà, không ngờ rằng giống như con nha đầu gian xảo Hoa Luy, đều là những thứ không thể tin tưởng.

Mộ Thu cúi đầu xuống.

Hoa Luy đứng bên cạnh lại là một mặt châm biếm. Xem ra cô nương đã hiểu được người nhũ nương này không thể tin tưởng được. Nói ra thì Hoa Luy cũng rất cảm thán. Ban đầu lúc phu nhân còn sống, Cố ma ma đối với việc của cô nương cũng là tận tâm tận lực. Nhưng phu nhân không thích Cố ma ma tiếp xúc nhiều với cô nương, Cố ma ma cũng không dám làm phu nhân phiền hà chán ghét, không dám quá phận nửa bước. Ngược lại cô nương luôn đối tốt với Cố ma ma.

Chỉ là ai cũng không ngờ rằng, Cố ma ma vừa quay lại đã cấu kết với người của đại phòng. Đại phu nhân đưa ra chủ ý gì, trong lòng Hoa Luy đều tính được. Nếu như phu nhân còn sống, Cố ma ma cũng không dám có tâm tư gì khác. Nói cho cùng, vẫn là cô nương trở thành cô bé mồ côi phải dựa dẫm vào đại phòng. Cố ma ma mới dám phản bội nhà cô nương.

Nguyệt Dao đến thư phòng tìm hơn nửa ngày, cuối cùng tìm ra được 1 bức hoạ. Bức hoạ này do đích thân Liên Nguyệt Dao vẽ, vẽ một nhà 3 người.

Một nhà 3 người tương thân tương ái. Nguyệt Dao nhìn di ảnh của cha mẹ, nhớ đến cảnh ngộ của kiếp trước. Nguyệt Dao quỳ trước bức hoạ đó, khóc thương tâm: "Cha, mẹ, nữ nhi rất nhớ hai người, nữ nhi nhớ hai người nhiều lắm.." Nếu cha mẹ không qua đời sớm như thế, cô cũng đâu phải chịu những đau khổ đó.

Mộ Thu và Hoa Luy cùng đi vào cũng bưng mặt khóc. Trong căn phòng phút chốc ngập một màn khóc than. Cố ma ma ở bên ngoài nghe thấy tiếng khóc, bước vào nhìn thấy Nguyệt Dao đang nâng bức hoạ của nhị lão gia cùng nhị phu nhân khóc vô cùng thương tâm, liền khuyên giải an ủi. Nhưng Nguyệt Dao không hề để ý đến ả.

Hoa Luy nhanh chóng lau đi nước mắt, chạy qua đỡ Nguyệt Dao đứng dậy: "Cô nương đừng như thế này nữa, nếu như tổn thương cơ thể, lão gia và phu nhân ở dưới cữu tuyền cũng không thể an lòng. Cô nương, người nhất định phải giữ gìn sức khỏe."

Mọi người thật không dễ dàng gì mới khuyên được Nguyệt Dao ngừng khóc. Tiểu nha hoàn bên ngoài lập tức bê nước vào. Nguyệt Dao lau sạch nước mắt trên mặt. Y phục trên người bởi vì quỳ trên đất mà dính đầy bụi bặm.

Mộ Thu đưa cho Nguyệt Dao một bộ y phục mới màu xanh lam nhạt để cô thay. Hoa Luy đỡ Nguyệt Dao ngồi trước bàn trang điểm. Lấy lược chải tóc cho cô, chia ra một nửa phần tóc búi, số còn lại chia thành 3 phần, bắt đầu tết đuôi sam, tết đến đuôi tóc, dùng cây trâm màu xanh lam nhạt cùng màu với y phục cắm vào giữa tóc. Nguyệt Dao vẫn đang trong tang kì, không thể mặc trang phục hoa hoè cùng trang sức có màu sắc sặc sỡ.

Nguyệt Dao nhìn đôi tay khéo léo nhanh nhẹn của Hoa Luy, lại 1 cơn tỉnh ngộ. Hoa Luy là người đắc lực nhất bên cạnh cô, nhưng vào năm thứ 3 cô trở lại đã phát sinh một sự ngoài ý muốn nên không còn nữa.

Bây giờ nhớ ra thật buồn cười, làm gì có chuyện ngoài ý muốn gì, sợ là Mạc thị lo lắng Hoa Luy sẽ làm ảnh hưởng cô. Chung quy những lời Hoa Luy khuyên can cô Mạc thị không thể nào không biết. Mạc thị lo lắng cô sẽ đề phòng cảnh giác. Vì thế nhanh chóng trừ khử Hoa Luy, diệt trừ hậu hoạn. Sau đó còn đem cả nhà Hoa Luy toàn bộ bán cả đi. Một nhà Hoa Luy trung thành vì cô, cuối cùng lại nhận được kết cục như thế, là cô đã nợ họ.

Hoa Luy nhìn dáng vẻ thẩn thờ của Nguyệt Dao, liền hỏi: "Cô nương, có phải là không thích kiểu tóc này không? Nếu cô nương không thích, nô tỳ sẽ đổi cho người kiểu tóc mới." Nguyệt Dao lắc đầu: "Không cần, kiểu này đã được rồi." Cô hiện tại vẫn đang chịu tang, đơn giản một chút là được rồi, không cần phải quá cầu kỳ.

Chapter
1 Chương 1: Khởi sự
2 Chương 2: Hồi mộng
3 Chương 3: Chuyện ở quá khứ
4 Chương 4: Khóc
5 Chương 5: Thù hận
6 Chương 6: Tổ mẫu
7 Chương 7: Mạc thị
8 Chương 8: Tỷ muội
9 Chương 9: Con nối dõi
10 Chương 10: Mưu kế
11 Chương 11: Chính nhi
12 Chương 12: Tỷ đệ
13 Chương 13: Sách cổ
14 Chương 14: Tâm tư của lão phu nhân
15 Chương 15: Vỡ lòng (phần đầu)
16 Chương 16: Vỡ lòng (phần cuối)
17 Chương 17: Nhẫn nại, bền chí
18 Chương 18: Bản dập
19 Chương 19: Lại gặp xuyên không (phần đầu)
20 Chương 20: Lại gặp xuyên không (phần cuối)
21 Chương 21: Trùng sinh- xuyên không gặp mặt
22 Chương 22: Ra tay
23 Chương 23: Cố ma ma rời đi (Phần đầu)
24 Chương 24: Cố ma ma rời đi ( phần Cuối)
25 Chương 25: Đặng ma ma
26 Chương 26: Liên Đống Phương
27 Chương 27: Lễ vật gia tộc
28 Chương 28: Chuyện gia phả
29 Chương 29: Đến cửa thăm hỏi
30 Chương 30: Tính toán của mỗi người
31 Chương 31: Người đến từ nhà cữu cữu
32 Chương 32: Cữu gia
33 Chương 33: Thù hận của Trình thị
34 Chương 34: Hải Đường Uyển
35 Chương 35: Vẽ tranh
36 Chương 36: Cầu viện
37 Chương 37: Biểu tỷ muội
38 Chương 38: Xuất hành
39 Chương 39: Gửi đồ
40 Chương 40: Vị hôn phu
41 Chương 41: Thanh Phong thư cục
42 Chương 42: Quan Cảnh Thước
43 Chương 43: Chuyện nhà cữu cữu (Phần đầu)
44 Chương 44: Chuyện nhà cữu cữu (phần giữa)
45 Chương 45: Chuyện nhà cữu cữu (phần cuối)
46 Chương 46: Xử trí
47 Chương 47: Khuyên giải
48 Chương 48: Lễ vật
49 Chương 49: Biến đổi
50 Chương 50: Ma ma, tiên sinh
51 Chương 51: Tú nương
52 Chương 52: Xấu mặt
53 Chương 53: Tú nương
54 Chương 54: Bận rộn
55 Chương 55: Hôn sự của Mã Bằng
56 Chương 56: Mã Bằng đưa sính lễ
57 Chương 57: Có tin tức về tiên sinh
58 Chương 58: Thằng hầu
59 Chương 59: Lý gia (phần đầu)
60 Chương 60: Lý gia (phần cuối)
61 Chương 61: Nguyệt Hoàn mượn sách
62 Chương 62: Thương thay cho tấm lòng cha mẹ (Phần đầu)
63 Chương 63: Thương thay cho tấm lòng cha mẹ (phần cuối)
64 Chương 64: Phòng bếp nhỏ
65 Chương 65: Hiện thực tàn khốc
66 Chương 66: Hận
67 Chương 67: Thăm dò
68 Chương 68: Tiến bộ của Đình Chính
69 Chương 69: Vui mừng
70 Chương 70: Lão phu nhân ngã bệnh
71 Chương 71: Đình Chính vào tộc phổ
72 Chương 72: Tiên cơ
73 Chương 73: Thi xuân (phần đầu)
74 Chương 74: Thi xuân (phần cuối)
75 Chương 75: Sữa dê
76 Chương 76: Nhị giáp (phần đầu)
77 Chương 77: Nhị giáp (phần cuối)
78 Chương 78: Tam nguyên*
79 Chương 79: Tiệc rượu
80 Chương 80: Tiểu Mã thị
81 Chương 81: Thù lao
82 Chương 82: Sự việc bại lộ
83 Chương 83: Chia cách
84 Chương 84: Bành Xuân
85 Chương 85: Sa Tanh
86 Chương 86: Rời Kinh
87 Chương 87: An Chi Thâm (Phần đầu)
88 Chương 88: An Chi Thâm (Phần cuối)
89 Chương 89: Huyện Kỳ
90 Chương 90: Điền gian
91 Chương 91: Hàng mẫu
92 Chương 92: Không thể thuyết phục
93 Chương 93: Nhận thân
94 Chương 94: Hôn sự của Nguyệt Doanh
95 Chương 95: Hồi môn đến tay (Phần đầu)
96 Chương 96: Hồi môn đến tay (Phần cuối)
97 Chương 97: Hủy lời
98 Chương 98: Trình Thị rời Kinh
99 Chương 99: Phân chia tài sản
100 Chương 100: Lời hứa không thể đáp ứng
101 Chương 101: Trang sức
102 Chương 102: Lão phu nhân qua đời
103 Chương 103: Giết 1000 địch, thất 800 quân (Phần đầu)
104 Chương 104: Giết 1000 địch, thất 800 quân (phần cuối)
105 Chương 105: Đình Chính sốt cao
106 Chương 106: Thê lương
107 Chương 107: Sự giận dữ của Mã Thành Đằng
108 Chương 108: Sự lạc sự khởi
109 Chương 109: Không thiếu tiền
110 Chương 110: Khó khăn sinh tồn
111 Chương 111: Cầu viện
112 Chương 112: Không vui
113 Chương 113: Tài nghệ thêu thùa
114 Chương 114: Mượn bản dập
115 Chương 115: Chỉ điểm từ đại sư
116 Chương 116: Bổn phận
117 Chương 117: Dứt không khỏi Nguyệt Doanh
118 Chương 118: Chiêu Hoa Tự
119 Chương 119: Cuộc sống ở chùa
120 Chương 120: Mâu thuẫn (Phần đầu)
121 Chương 121: Mâu thuẫn (Phần cuối)
122 Chương 122: Xung đột
123 Chương 123: Phúc duyên
124 Chương 124: Nguyệt Doanh xuống núi
125 Chương 125: Sinh nghi
126 Chương 126: Gặp lại Quan Cảnh Thước
127 Chương 127: Kiến nghị
128 Chương 128: Nguyệt Hoàn đến (Phần đầu)
129 Chương 129: Nguyệt Hoàn đến (Phần cuối)
130 Chương 130: Hòa hợp
131 Chương 131: Đại sư
132 Chương 132: Thư thái
133 Chương 133: Xem bệnh
134 Chương 134: Mã Thành Đằng đến thăm
135 Chương 135: Tuyết lớn
136 Chương 136: Xuống núi gặp nạn
137 Chương 137: Nữ hộ vệ
138 Chương 138: Phương pháp nhuộm vải
139 Chương 139: Thư
140 Chương 140: Uông ma ma trở lại
141 Chương 141: Kha Nguyệt
142 Chương 142: Suy
143 Chương 143: Dâng hương
144 Chương 144: Lạnh nhạt
145 Chương 145: Vải màu
146 Chương 146: Tá túc
147 Chương 147: Vẽ tranh
148 Chương 148: Kiệt tác
149 Chương 149: Chỉ bảo
150 Chương 150: La Minh Châu (Phần đầu)
151 Chương 151: La Minh Châu (Phần giữa)
152 Chương 152: La Minh Châu (Phần cuối)
153 Chương 153: Bạch Dịch
154 Chương 154: Gian khổ
155 Chương 155: Kiên trì
156 Chương 156: Lỗ vốn
157 Chương 157: Xảy ra chuyện
158 Chương 158: Dạo phố
159 Chương 159: Vận mệnh
160 Chương 160: Trào phúng
161 Chương 161: Sơn dã cư sĩ
162 Chương 162: Ngưỡng mộ
163 Chương 163: Tịnh Ninh Hầu phủ (Phần đầu)
164 Chương 164: Tịnh Ninh Hầu phủ (Phần cuối)
165 Chương 165: Khảo hạch (Phần đầu)
166 Chương 166: Khảo hạch (Phần cuối)
167 Chương 167: Được như ý nguyện
168 Chương 168: Biến cố
169 Chương 169: Vải màu
170 Chương 170: Quả phụ
171 Chương 171: Thỏa hiệp
172 Chương 172: Công thức món ăn
173 Chương 173: Lên núi
174 Chương 174: Sơn trang tránh nóng
175 Chương 175: Hướng Vy
176 Chương 176: Chỉ dạy
177 Chương 177: Tiểu tiên sinh
178 Chương 178: Cãi vã
179 Chương 179: Cúi đầu
180 Chương 180: Kiếm tiền
181 Chương 181: Cuộc gặp tình cờ
182 Chương 182: Lại dậy xung đột
183 Chương 183: Hòa hợp
184 Chương 184: Hồi phủ
185 Chương 185: Bất hòa
186 Chương 186: Tiền tài
187 Chương 187: Trang sức vàng ròng
188 Chương 188: Hào phóng
189 Chương 189: Di vật
190 Chương 190: Đòi về
191 Chương 191: Vô sỉ
192 Chương 192: Chìa khóa
193 Chương 193: Uy hiếp
194 Chương 194: Tránh rắc rối
195 Chương 195: Trò bịp bượm
196 Chương 196: Mượn tiền
197 Chương 197: Kinh doanh (Phần đầu)
198 Chương 198: Kinh doanh (Phần cuối)
199 Chương 199: Cãi vã
200 Chương 200: Hoa Luy rời đi
201 Chương 201: Trình thị trở lại
202 Chương 202: Mã Dược thành thân (Phần đầu)
203 Chương 203: Mã Dược thành thân (Phần giữa)
204 Chương 204: Mã Dược thành thân (Phần cuối)
205 Chương 205: Danh sách
206 Chương 206: Tình cha như núi
207 Chương 207: Kiểu dáng y phục (Phần đầu)
208 Chương 208: Kiểu dáng y phục (Phần cuối)
209 Chương 209: Tín nhiệm
210 Chương 210: Phản kháng
211 Chương 211: Trưởng tỷ như mẹ
212 Chương 212: Độc
213 Chương 213: Lập kế
214 Chương 214: Kế thành (Phần đầu)
215 Chương 215: Kế thành (Phần cuối)
216 Chương 216: Dọn khỏi Liên phủ (Phần đầu)
217 Chương 217: Dọn khỏi Liên phủ (Phần giữa)
218 Chương 218: Dọn khỏi Liên phủ (Phần cuối)
219 Chương 219: Ru trú Mã phủ (Phần đầu)
220 Chương 220: Ru trú Mã phủ (Phần cuối)
221 Chương 221: Tạp sự
222 Chương 222: Chân tướng (Phần đầu)
223 Chương 223: Chân tướng (Phần cuối)
224 Chương 224: Song hỷ
225 Chương 225: Sao chổi biến thành sao may mắn
226 Chương 226: Đến thăm
227 Chương 227: Chủ ý
Chapter

Updated 227 Episodes

1
Chương 1: Khởi sự
2
Chương 2: Hồi mộng
3
Chương 3: Chuyện ở quá khứ
4
Chương 4: Khóc
5
Chương 5: Thù hận
6
Chương 6: Tổ mẫu
7
Chương 7: Mạc thị
8
Chương 8: Tỷ muội
9
Chương 9: Con nối dõi
10
Chương 10: Mưu kế
11
Chương 11: Chính nhi
12
Chương 12: Tỷ đệ
13
Chương 13: Sách cổ
14
Chương 14: Tâm tư của lão phu nhân
15
Chương 15: Vỡ lòng (phần đầu)
16
Chương 16: Vỡ lòng (phần cuối)
17
Chương 17: Nhẫn nại, bền chí
18
Chương 18: Bản dập
19
Chương 19: Lại gặp xuyên không (phần đầu)
20
Chương 20: Lại gặp xuyên không (phần cuối)
21
Chương 21: Trùng sinh- xuyên không gặp mặt
22
Chương 22: Ra tay
23
Chương 23: Cố ma ma rời đi (Phần đầu)
24
Chương 24: Cố ma ma rời đi ( phần Cuối)
25
Chương 25: Đặng ma ma
26
Chương 26: Liên Đống Phương
27
Chương 27: Lễ vật gia tộc
28
Chương 28: Chuyện gia phả
29
Chương 29: Đến cửa thăm hỏi
30
Chương 30: Tính toán của mỗi người
31
Chương 31: Người đến từ nhà cữu cữu
32
Chương 32: Cữu gia
33
Chương 33: Thù hận của Trình thị
34
Chương 34: Hải Đường Uyển
35
Chương 35: Vẽ tranh
36
Chương 36: Cầu viện
37
Chương 37: Biểu tỷ muội
38
Chương 38: Xuất hành
39
Chương 39: Gửi đồ
40
Chương 40: Vị hôn phu
41
Chương 41: Thanh Phong thư cục
42
Chương 42: Quan Cảnh Thước
43
Chương 43: Chuyện nhà cữu cữu (Phần đầu)
44
Chương 44: Chuyện nhà cữu cữu (phần giữa)
45
Chương 45: Chuyện nhà cữu cữu (phần cuối)
46
Chương 46: Xử trí
47
Chương 47: Khuyên giải
48
Chương 48: Lễ vật
49
Chương 49: Biến đổi
50
Chương 50: Ma ma, tiên sinh
51
Chương 51: Tú nương
52
Chương 52: Xấu mặt
53
Chương 53: Tú nương
54
Chương 54: Bận rộn
55
Chương 55: Hôn sự của Mã Bằng
56
Chương 56: Mã Bằng đưa sính lễ
57
Chương 57: Có tin tức về tiên sinh
58
Chương 58: Thằng hầu
59
Chương 59: Lý gia (phần đầu)
60
Chương 60: Lý gia (phần cuối)
61
Chương 61: Nguyệt Hoàn mượn sách
62
Chương 62: Thương thay cho tấm lòng cha mẹ (Phần đầu)
63
Chương 63: Thương thay cho tấm lòng cha mẹ (phần cuối)
64
Chương 64: Phòng bếp nhỏ
65
Chương 65: Hiện thực tàn khốc
66
Chương 66: Hận
67
Chương 67: Thăm dò
68
Chương 68: Tiến bộ của Đình Chính
69
Chương 69: Vui mừng
70
Chương 70: Lão phu nhân ngã bệnh
71
Chương 71: Đình Chính vào tộc phổ
72
Chương 72: Tiên cơ
73
Chương 73: Thi xuân (phần đầu)
74
Chương 74: Thi xuân (phần cuối)
75
Chương 75: Sữa dê
76
Chương 76: Nhị giáp (phần đầu)
77
Chương 77: Nhị giáp (phần cuối)
78
Chương 78: Tam nguyên*
79
Chương 79: Tiệc rượu
80
Chương 80: Tiểu Mã thị
81
Chương 81: Thù lao
82
Chương 82: Sự việc bại lộ
83
Chương 83: Chia cách
84
Chương 84: Bành Xuân
85
Chương 85: Sa Tanh
86
Chương 86: Rời Kinh
87
Chương 87: An Chi Thâm (Phần đầu)
88
Chương 88: An Chi Thâm (Phần cuối)
89
Chương 89: Huyện Kỳ
90
Chương 90: Điền gian
91
Chương 91: Hàng mẫu
92
Chương 92: Không thể thuyết phục
93
Chương 93: Nhận thân
94
Chương 94: Hôn sự của Nguyệt Doanh
95
Chương 95: Hồi môn đến tay (Phần đầu)
96
Chương 96: Hồi môn đến tay (Phần cuối)
97
Chương 97: Hủy lời
98
Chương 98: Trình Thị rời Kinh
99
Chương 99: Phân chia tài sản
100
Chương 100: Lời hứa không thể đáp ứng
101
Chương 101: Trang sức
102
Chương 102: Lão phu nhân qua đời
103
Chương 103: Giết 1000 địch, thất 800 quân (Phần đầu)
104
Chương 104: Giết 1000 địch, thất 800 quân (phần cuối)
105
Chương 105: Đình Chính sốt cao
106
Chương 106: Thê lương
107
Chương 107: Sự giận dữ của Mã Thành Đằng
108
Chương 108: Sự lạc sự khởi
109
Chương 109: Không thiếu tiền
110
Chương 110: Khó khăn sinh tồn
111
Chương 111: Cầu viện
112
Chương 112: Không vui
113
Chương 113: Tài nghệ thêu thùa
114
Chương 114: Mượn bản dập
115
Chương 115: Chỉ điểm từ đại sư
116
Chương 116: Bổn phận
117
Chương 117: Dứt không khỏi Nguyệt Doanh
118
Chương 118: Chiêu Hoa Tự
119
Chương 119: Cuộc sống ở chùa
120
Chương 120: Mâu thuẫn (Phần đầu)
121
Chương 121: Mâu thuẫn (Phần cuối)
122
Chương 122: Xung đột
123
Chương 123: Phúc duyên
124
Chương 124: Nguyệt Doanh xuống núi
125
Chương 125: Sinh nghi
126
Chương 126: Gặp lại Quan Cảnh Thước
127
Chương 127: Kiến nghị
128
Chương 128: Nguyệt Hoàn đến (Phần đầu)
129
Chương 129: Nguyệt Hoàn đến (Phần cuối)
130
Chương 130: Hòa hợp
131
Chương 131: Đại sư
132
Chương 132: Thư thái
133
Chương 133: Xem bệnh
134
Chương 134: Mã Thành Đằng đến thăm
135
Chương 135: Tuyết lớn
136
Chương 136: Xuống núi gặp nạn
137
Chương 137: Nữ hộ vệ
138
Chương 138: Phương pháp nhuộm vải
139
Chương 139: Thư
140
Chương 140: Uông ma ma trở lại
141
Chương 141: Kha Nguyệt
142
Chương 142: Suy
143
Chương 143: Dâng hương
144
Chương 144: Lạnh nhạt
145
Chương 145: Vải màu
146
Chương 146: Tá túc
147
Chương 147: Vẽ tranh
148
Chương 148: Kiệt tác
149
Chương 149: Chỉ bảo
150
Chương 150: La Minh Châu (Phần đầu)
151
Chương 151: La Minh Châu (Phần giữa)
152
Chương 152: La Minh Châu (Phần cuối)
153
Chương 153: Bạch Dịch
154
Chương 154: Gian khổ
155
Chương 155: Kiên trì
156
Chương 156: Lỗ vốn
157
Chương 157: Xảy ra chuyện
158
Chương 158: Dạo phố
159
Chương 159: Vận mệnh
160
Chương 160: Trào phúng
161
Chương 161: Sơn dã cư sĩ
162
Chương 162: Ngưỡng mộ
163
Chương 163: Tịnh Ninh Hầu phủ (Phần đầu)
164
Chương 164: Tịnh Ninh Hầu phủ (Phần cuối)
165
Chương 165: Khảo hạch (Phần đầu)
166
Chương 166: Khảo hạch (Phần cuối)
167
Chương 167: Được như ý nguyện
168
Chương 168: Biến cố
169
Chương 169: Vải màu
170
Chương 170: Quả phụ
171
Chương 171: Thỏa hiệp
172
Chương 172: Công thức món ăn
173
Chương 173: Lên núi
174
Chương 174: Sơn trang tránh nóng
175
Chương 175: Hướng Vy
176
Chương 176: Chỉ dạy
177
Chương 177: Tiểu tiên sinh
178
Chương 178: Cãi vã
179
Chương 179: Cúi đầu
180
Chương 180: Kiếm tiền
181
Chương 181: Cuộc gặp tình cờ
182
Chương 182: Lại dậy xung đột
183
Chương 183: Hòa hợp
184
Chương 184: Hồi phủ
185
Chương 185: Bất hòa
186
Chương 186: Tiền tài
187
Chương 187: Trang sức vàng ròng
188
Chương 188: Hào phóng
189
Chương 189: Di vật
190
Chương 190: Đòi về
191
Chương 191: Vô sỉ
192
Chương 192: Chìa khóa
193
Chương 193: Uy hiếp
194
Chương 194: Tránh rắc rối
195
Chương 195: Trò bịp bượm
196
Chương 196: Mượn tiền
197
Chương 197: Kinh doanh (Phần đầu)
198
Chương 198: Kinh doanh (Phần cuối)
199
Chương 199: Cãi vã
200
Chương 200: Hoa Luy rời đi
201
Chương 201: Trình thị trở lại
202
Chương 202: Mã Dược thành thân (Phần đầu)
203
Chương 203: Mã Dược thành thân (Phần giữa)
204
Chương 204: Mã Dược thành thân (Phần cuối)
205
Chương 205: Danh sách
206
Chương 206: Tình cha như núi
207
Chương 207: Kiểu dáng y phục (Phần đầu)
208
Chương 208: Kiểu dáng y phục (Phần cuối)
209
Chương 209: Tín nhiệm
210
Chương 210: Phản kháng
211
Chương 211: Trưởng tỷ như mẹ
212
Chương 212: Độc
213
Chương 213: Lập kế
214
Chương 214: Kế thành (Phần đầu)
215
Chương 215: Kế thành (Phần cuối)
216
Chương 216: Dọn khỏi Liên phủ (Phần đầu)
217
Chương 217: Dọn khỏi Liên phủ (Phần giữa)
218
Chương 218: Dọn khỏi Liên phủ (Phần cuối)
219
Chương 219: Ru trú Mã phủ (Phần đầu)
220
Chương 220: Ru trú Mã phủ (Phần cuối)
221
Chương 221: Tạp sự
222
Chương 222: Chân tướng (Phần đầu)
223
Chương 223: Chân tướng (Phần cuối)
224
Chương 224: Song hỷ
225
Chương 225: Sao chổi biến thành sao may mắn
226
Chương 226: Đến thăm
227
Chương 227: Chủ ý

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play