Nguyệt Dao chuẩn bị đem chuyện của Chính nhi nói với tổ mẫu. Chuyện này càng sớm giải quyết càng tốt.
Lão phu nhân nhìn dáng điệu đã biết cô có lời muốn nói riêng với bà, liền cho nha hoàn trong phòng lui hết xuống: "Tam nha đầu, có lời gì thì cứ nói với tổ mẫu, có phải là có người bắt nạt con không?"
Nguyệt Dao nhanh chóng lắc đầu: "Không ạ, có tổ mẫu ở đây không ai dám bắt nạt con. Chỉ là Nguyệt Dao mơ thấy một giấc mộng, mơ thấy mẫu thân nói với con tính đến nay Chính nhi là đứa con nối dõi duy nhất còn sót lại trên đời này của phụ thân. Bảo con phải chăm sóc đệ ấy thật tốt." Đây cũng là Nguyệt Dao suy nghĩ cặn kẽ, cho rằng đây là lý do tốt nhất. Nói với Hoa Luy như thế Hoa Luy liền tin, Nguyệt Dao tin rằng cũng nói với tổ mẫu như thế, tổ mẫu khẳng định cũng sẽ tin.
Lão phu nhân thoáng sửng người, tức phu quá cố đã báo mộng cho Nguyệt Dao? Tuy ngoài dự liệu, nhưng bà cũng không nghi ngờ Nguyệt Dao đặt chuyện, chủ yếu là vì Nguyệt Dao tâm tư đơn thuần, những ngày qua cũng chỉ vùi đầu chép kinh, bà không biết rằng Nguyệt Dao cũng đã biết dụng tâm tư rồi.
Lão phu nhân nghe xong lời của Nguyệt Dao, nghĩ khẳng định là do tam nha đầu ngày ngày chép kinh thư. Lòng hiếu thảo cảm động trời cao, liền cho nhị tức phu báo mộng.
Nguyệt Dao thấy thần sắc của tổ mẫu, biết tổ mẫu đã dao động rồi. Bây giờ chỉ cần cô tăng thêm sức lực thôi. Ở Liên phủ, chỉ cần có được sự đồng ý của tổ mẫu, thứ khác đều không thành vấn đề.
Nguyệt Dao quỳ trước mặt lão phu nhân: "Tổ mẫu, trước đây là Nguyệt Dao không hiểu chuyện. Bất kể thế nào, Chính nhi là đứa con nối dõi duy nhất của cha. Con phải chăm sóc đệ ấy thật tốt. Xin tổ mẫu thành toàn."
Lão phu nhân nghe xong liền rơi vào trầm mặc, Đình Chính bởi vì xuất thân không tốt, người lại ngu si ngốc nghếch, tuy là đứa con nối dõi duy nhất của lão nhị, nhưng bà không hề yêu thích. Liên gia là thư hương môn đệ, xuất thân tệ cực kỳ như thế này, cộng thêm ngu ngốc, sau này cũng chỉ là một thứ bỏ đi.
Lão phu nhân không muốn phí nhiều tâm tư quản, vì vậy giao cho Mạc thị tự ý thu xếp. Nhưng không ngờ thê tử của lão nhị ở dưới cửu tuyền vẫn lo lắng cho máu mủ của nhị phòng. Vì lí do này, đặc biệt báo mộng cho tam nha đầu chăm sóc. Khụ, nếu như ngày đó thê tử lão nhị không xảy ra chuyện như thế, lão nhị lúc này cũng sống thật khỏe mạnh, tốt biết bao nhiêu!
Mạc thị là do lão thái gia lựa chọn. Năm đó chuyện hôn sự giữa đại nhi tử với Mạc thị lão phu nhân đã kịch liệt phản đối. Nhưng cuối cùng vẫn không kình lại được lão thái gia, nên đành phải chấp nhận. Có thể vì nguyên nhân này, lão phu nhân vẫn luôn không thích Mạc thị.
Mẫu thân của Nguyệt Dao- Mã thị là do lão phu nhân đích thân chọn lựa. Mã thị sau khi gả qua đây vẫn luôn đối với lão phu nhân rất hiếu thuận, người hiền thục đoan trang, rất được sự yêu thích của lão phu nhân. Chuyện duy nhất khiến lão phu nhân không vừa ý chính là không thể sinh hạ được một đứa cháu đích tôn.
Lão phu nhân ngược lại cũng không đem toàn bộ trách nhiệm quy đổ lên người Mã thị, Mã thị sau khi sinh Nguyệt Dao biết thân thể bị hao tổn liền ngừng thuốc của thiếp thất. Nhưng dù là như vậy vẫn không có di nương nào đậu thai. Sau đó tiểu nhi tử đi nhậm chức ở bên ngoài, lão phu nhân cũng bảo nhị tức phu đi cùng. Cũng chính là vì muốn ôm cháu đích tôn. Nào đâu biết, thứ đợi được không phải là cháu đích tôn, mà là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Lão phu nhân nhìn nét mặt cầu khẩn của Nguyệt Dao, trong lòng cũng rõ Chính nhi có tệ không thể chấp nhận hơn nữa, có vô năng hơn nữa, cũng là đứa con nối dõi duy nhất còn sót lại trên đời của tiểu nhi tử, Chính nhi có không thích đáng đi nữa cũng là người duy nhất có thể kế thừa hương hoả.
Lão phu nhân nghĩ một lát, bản thân nuôi dạy là không thể được. Một là thân thể không chịu nổi, hai là tận đáy lòng bà không thích Chính nhi, ba là cổ nhân đối với thần quỷ tin tưởng tuyệt đối, Nguyệt Dao lại là một đứa cháu cực kỳ hiếu thuận. Nếu như Nguyệt Dao nguyện ý mang theo dạy dỗ, thì cứ để nó làm vậy. Dù sao thì nha đầu này bất luận là phẩm tính hay là tài năng thì đều khiến bà yên tâm.
Lão phu nhân gật đầu: "Tam nha đầu, ý của con là tự con dạy dỗ?"
Nguyệt Dao sở dĩ mượn lời nói của mẫu thân đã mất, là bởi vì cô và Chính nhi vốn không thân cận, tùy tiện nói ra sẽ không thoả đáng. Mượn lời mẫu thân để người tin tưởng hơn. Nguyệt Dao nghe xong lời của lão phu nhân, trong mắt ngấn lệ nói: "Mẫu thân báo mộng, Nguyệt Dao không dám không tuân theo. Xin tổ mẫu thành toàn."
Lão phu nhân cũng không nghĩ nhiều nữa: "Nếu đã như vậy, Trịnh ma ma, ngươi dẫn tam cô nương đi. Tam nha đầu, nếu có gì không ổn thoả, con cứ báo cho tổ mẫu biết."
Lão phu nhân trước kia không muốn quản Đình Chính, cũng là có nguyên nhân. Bà già rồi quản không được nhiều chuyện như thế. Nguyệt Dao lại không thích Chính nhi, liền để tùy Mạc thị xử lý. Dù sao thì Mạc thị cũng sẽ không thiếu một phần ăn cho Chính nhi.
Nguyệt Dao biết tổ mẫu làm như vậy là đang bày tỏ thái độ của bà. Lại có Trịnh ma ma theo bên cạnh, thu xếp sẽ càng thêm ổn thoả.
Cảnh trí trong viện của Nguyệt Dao rất đẹp, cũng rất thanh tĩnh, nhưng lại nằm ở phía nam của Liên phủ, vị trí cũng tương đối khuất nẻo. Điều khiến Nguyệt Dao không ngờ tới, chỗ ở của người đệ đệ này của cô với chỗ ở của cô ở vừa khéo đối lập. Hai tỷ đệ có thể gọi là một nam một bắc. Nếu như muốn gặp mặt, gần như phải đi quanh hết cả phủ đệ. Với chặng đường như vậy, xác suất tình cờ đụng mặt là con số không.
Nguyệt Dao cùng Trịnh ma ma đi hơn nửa ngày mới tới bên ngoài một căn viện. Căn viện trông vô cùng tồi tàn.
Cửa lớn đã tróc sơn, 4 bức tường lộ rõ vết tích nứt nẻ. Nếu không phải là Trịnh ma ma đặc biệt dẫn cô tiến vào, cô cũng không biết vẫn còn một nơi như thế này.
Đẩy cửa đi vào, cũng may là căn viện sạch sẽ gọn gàng. Có điều trong viện lại không có cây cối, so với viện của cô thì cơ bản không thể để vào mắt.
Nguyệt Dao vừa thở ra một hơi nhẹ nhõm, thì nghe thấy trong phòng truyền đến một âm thanh hằn hộc: "Ta đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, bảo cậu ngoan ngoãn ở yên trong phòng, không được phép đi đâu hết. Ấy vậy mà cậu không nghe lời, cứ phải chạy ra ngoài, làm toàn thân bẩn thỉu, lại muốn ta chỉnh đốn cậu sao."
Nguyệt Dao thoáng nhăn mặt, bất kể là ở Giang Nam hay là ở đây, vẫn chưa từng có ai lớn tiếng la hét trước mặt cô. Nguyệt Dao bước vào phòng, thấy một bà tử khoảng hơn ba mươi tuổi, đang đứng ở đối diện mắng mỏ một đứa trẻ ốm yếu suy nhược đang mặc trên người một bộ xiêm y màu xanh lục.
Đứa bé trai cúi thấp đầu, khắp mặt nhem nhuốc đầy nước mắt, nhưng lại không khóc ra thành tiếng. Chỉ là hai vai đang run rẩy, thút thít khóc. Khỏi phải nói thê thảm biết bao.
Bà tử đó thấy bộ dáng này lại càng thêm thịnh nộ: "Ta nói cậu đã nghe thấy chưa. Cái đứa ngốc nhà cậu, mau nói, nói lần sau không dám nữa." Nhấc tay lên tư thế như muốn đánh đứa trẻ.
Nguyệt Dao thấy ả ta muốn đánh, lạnh giọng nói: "Ngươi là cái thá gì, ai cho ngươi cái gan đó?"
Cô không ngờ rằng ngày tháng của Đình Chính lại khó sống đến vậy. Một bà tử lại dám lớn tiếng mắng mỏ, thậm chí còn dám đánh thằng bé. Cô làm tỷ tỷ cái kiểu gì đây.
Bà tử đó quay đầu, nhìn thấy Nguyệt Dao một mặt lạnh như sương giá, tức khắc sợ đến hồn bay phách tán. Chân phút chốc mềm nhũn quỳ trên mặt đất: "Tam cô nương tha mạng, tam cô nương tha mạng. Lão nô chỉ là dọa thiếu gia một chút, chưa từng động đến một ngón tay. Xin cô nương khai ân. Cầu xin tam cô nương khai ân."
Nguyệt Dao lạnh lùng hỏi: "Vưu di nương đâu? Vưu di nương đang ở đâu?" Thật quá to gan, duy chỉ cái nhấc tay khi nãy, đánh chết cũng không quá.
Bà tử đó nói một cách hoảng sợ: "Nô tỳ không biết, Vưu di nương vừa sáng sớm đã đi ra ngoài rồi. Đến bây giờ vẫn chưa trở lại." Chuyện này nếu như được vạch trần đến chỗ lão gia phu nhân thì ả ta làm gì còn đường sống. Ngay lúc này chỉ có thể hy vọng Nguyệt Dao có thể tha cho ả một mạng.
Nguyệt Dao nhìn cũng không nhìn bà ta một cái, bước tới bên cạnh Chính nhi. Trên mặt Chính nhi nước mắt nước mũi trộn lẫn, không ra làm sao cả. Trên y phục không biết dính thứ gì, một mảng đen, một mảng trắng bẩn thỉu, hai tay cũng đen kịt. Bộ dáng này thực chẳng khác gì một đứa trẻ thôn quê.
Nguyệt Dao tỉ mỉ quan sát Chính nhi, Chính nhi gầy trơ cả xương, trên người không được mấy lạng thịt. Rõ ràng đã năm tuổi rồi, nhưng trông bộ dáng có vẻ như chỉ mới 3 4 tuổi.
Nguyệt Dao nhìn thấy rất đau lòng, kiếp trước cô căn bản không chút để ý đến người đệ đệ thứ tử này. Đâu biết được đệ ấy sống gian nan như vậy. Khụ, Nguyệt Dao tự trách, nhìn vào kết cục của kiếp trước liền biết được Vưu di nương căn bản không hề để tâm đến đệ ấy. Nếu không thì sao lại trì hoãn không mời đại phu, đến nỗi phát sốt chút ít thì mất.
Nguyệt Dao nắm lấy tay của Chính nhi, trời tháng tám, nhưng tay của Chính nhi lại lạnh ngắt. Trái tim Nguyệt Dao bỗng dưng phát lạnh, vén tay áo lên xem, lại vén xiêm y. May mà không phát hiện có thương tích, đám người này coi như không phải gan to bằng trời, không dám thật sự đánh Chính nhi.
Bà tử nhìn ánh mắt lạnh thấu xương của Nguyệt Dao, sợ đến mức liên tục dập đầu van xin. Nguyệt Dao quay đầu lại: "Trịnh ma ma, nô tài bắt nạt chủ tử, nên trừng phạt thế nào?"
Trịnh ma ma nói một cách lạnh lùng: "Đánh 20 gậy, đem cả gia đình bán đi." Bà tử đó như tê liệt trên đất, liền sau đó kêu gào như heo bị giết: "Cô nương tha mạng, cô nương tha mạng."
Nguyệt Dao lại giống như không nghe thấy lời này. Đối với những người này cô sớm đã nhìn thấu. Lúc được thế, ngay cả chủ tử cũng không để vào mắt. Cái gọi là nhân từ ở trước mặt bọn họ, có nghĩa là ngu ngốc, dễ ức hiếp.
Chính nhi lúc này nhìn thấy Nguyệt Dao, trong mắt có sự chờ mong, cũng có sự sợ sệt. Sau cùng, lấy hết dũng khí kéo lấy tay áo Nguyệt Dao, đỏ mắt gọi một tiếng: "Tỷ tỷ."
Thân mình Nguyệt Dao khẽ chấn động, cho rằng mình đã nghe nhầm, bất giác hỏi lại một tiếng: "Đệ vừa nảy, đệ vừa nảy gọi ta là gì?" Ở trong ký ức của Nguyệt Dao, cô chưa từng gặp qua Chính nhi. Vì sao Chính nhi lại biết cô là tỷ tỷ.
Chính nhi mở miệng hồi lâu, nhưng không nói gì.
Hoa Luy sợ Nguyệt Dao khó chịu lại mặc kệ không quản Chính thiếu gia. Vội đứng ở một bên nhắc nhở nói: "Chính thiếu gia, lời tam cô nương hỏi người. Người có lời gì muốn nói với cô nương?"
Chính nhi đây mới lại thấp giọng gọi một tiếng: "Tỷ tỷ."
Nguyệt Dao hỏi một cách kinh ngạc: "Đệ làm sao biết ta là tỷ tỷ của đệ?"
Chính nhi nói như muỗi kêu: "Đệ trước đây đã gặp qua tỷ tỷ, tỷ tỷ còn cho đệ ăn kẹo." Nói xong, lại cúi đầu xuống.
Nguyệt Dao vô cùng kinh ngạc, sao cô không hề có ấn tượng vậy nhỉ.
Nguyệt Dao vẫn đang trầm tư, Hoa Luy hạ thấp giọng nói nhỏ bên tai Nguyệt Dao: "Cô nương, kẹo là do nô tỳ đưa qua. Thiếu gia cũng là gặp qua cô nương ở trên thuyền rồi." Kỳ thực Hoa Luy phía dưới vẫn âm thầm chăm sóc Đình Chính.
Nguyệt Dao nhìn Hoa Luy một cái, lại cười khổ. Cô làm tỷ tỷ cái kiểu gì đây, ngay cả một nha hoàn cũng không bằng.
Hoa Luy không biết điều Nguyệt Dao đang nghĩ, trái lại là khuyên giải an ủi Nguyệt Dao: "Cô nương, tuy Đình Chính thiếu gia không phải là quá thông tuệ, nhưng tuyệt đối không phải là một người đần độn." Hoa Luy lo lắng Nguyệt Dao ghét bỏ Đình Chính ngu ngốc, đột nhiên giữa chừng lại thay đổi chủ ý. Tuy rằng mọi người đều nói Đình Chính là một đứa ngốc, nhưng Hoa Luy cho rằng Đình Chính ngược lại không phải quá ngốc, chỉ là không thông tuệ như người bình thường. Huynh đệ máu mủ thân thiết hơn so với con thừa tự từ phòng khác đến. Đối với cô nương bây giờ mà nói, ngoại trừ lão phu nhân thì Đình Chính là người đáng để dựa dẫm nhất.
Nguyệt Dao thật ra từ trong lời nói vừa rồi của Đình Chính đã có thể nhìn ra, đệ đệ này của cô là có chút ngốc nghếch, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Bằng không thì thời gian dài như vậy mà vẫn nhớ được cô: "Chính nhi, nói cho tỷ tỷ biết, kẹo ăn có ngon không?"
Chính nhi nhìn Nguyệt Dao. Đối mặt với Nguyệt Dao, Chính nhi nói ra ý nghĩ trong lòng: "Tỷ tỷ, đệ rất đói." Có thể là ấn tượng về kẹo sâu đậm, cũng có thể là bởi vì là tỷ đệ, huyết mạch tương liên, càng có thể hơn là do cả hai đều có chung 1 dòng máu. Chính nhi tin tưởng Nguyệt Dao, cũng muốn thân thiết với Nguyệt Dao.
Nguyệt Dao nghe Đình Chính nói đói xong, nhất thời giận không thể tả. Nghiêm nghị nói: "Ngươi có phải là ngày ngày không cho đệ ấy ăn cơm? Toàn bộ phần phủ đệ phân phát cho Chính nhi các ngươi đều vơ vét cả rồi?"
Hoa Luy có hơi ngỡ ngàng. Cô nương từ trước đến giờ chưa từng nổi giận như thế. Trong ấn tượng của Hoa Luy, cô nương vẫn luôn là một người điềm tĩnh, nói chuyện cũng không lớn tiếng. Nhưng bây giờ lại hoàn toàn biến thành một người khác, thay đổi đến mức khiến cô có chút lạ lẫm, lẽ nào một giấc mộng lại khiến cô nương thay đổi lớn đến vậy.
Hoa Luy nhanh chóng đem những ý nghĩ lộn xộn này ném đi, cô nương thay đổi thì thay đổi, nhưng thay đổi thì càng tốt. Cái khác không nghĩ tới nữa.
Bà tử quỳ trên đất, khóc lóc nói: "Cô nương, cho nô tài cái gan to bằng trời nô tài cũng không dám đụng đến bạc được phân hàng tháng của thiếu gia. Là Vưu di nương, chỗ tiền bạc trong những ngày trước đó đều do Vưu di nương giữ." Nếu như tăng thêm một tội nữa, sợ là không phải bán hết cả nhà đi, mà là cả nhà đều bị đánh bằng gậy đến chết. Đến nước này bà chỉ đành đem mọi tội lỗi đổ hết lên người Vưu di nương.
Nguyệt Dao kiềm chế sự tức giận, không trách mắng bà tử đó nữa. Trách mắng nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Nguyệt Dao lấy khăn tay của mình lau đi nước mắt nước mũi trên mặt Đình Chính. Một chiếc khăn tay trắng tinh sạch sẽ, liền sau đó thì không ra làm sao nữa.
Hoa Luy nhìn Nguyệt Dao một cách sững sờ. Cô nương là người ưa sạch sẽ nhất, đồ của cô ấy đều không cho phép người khác chạm vào, chứ đừng nói chi là dính những thứ bẩn như vậy. Cô nương thay đổi thật rồi, thay đổi tốt hơn rồi. Phu nhân ở trên trời biết lời của bà ấy khiến cho cô nương thay đổi như này, nhất định sẽ rất vui mừng.
Nguyệt Dao hướng về bà tử đang quỳ trên đất khóc đến mất giọng, nói: "Y phục ở đâu?" Y phục ở trên người này, nhất định là không được, phải đổi một bộ mới. Bà tử đó khi nãy kêu gào quá nhiều, lúc này đây cả nửa ngày cũng không nói ra được một chữ.
Updated 227 Episodes
Comments