Hai bà cháu đương lúc nói chuyện, nha hoàn bên ngoài báo nói đại phu nhân đến. Nguyệt Dao tinh ý nhận ra được sự lạnh lùng trong mắt lão phu nhân. Đáy lòng liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lẽ nào lão phu nhân và đại phu nhân không thuận.
Vén màn ra, Mạc thị từ bên ngoài bước vào.
Nhìn đại phu nhân Mạc thị vào cửa, Mạc thị mặc trên người một bộ váy dài màu hồng sen, chải một đầu tóc búi tròn gọn gàng, góc búi cắm một chiếc trâm nạm sáp ong hình giọt nước, làn da trắng ngần, dáng vẻ của người giàu có, gương mặt dịu dàng hiền hậu, sắc mặt ôn hoà, cho người ta một loại cảm giác vô cùng thân thiết.
Nguyệt Dao nhìn vào Mạc thị trước mắt, dường như chính ở vừa nãy cô vẫn nhìn thấy một Mạc thị cao cao tại thượng, mặc trên người bộ y phục màu đỏ đón mừng đại thọ. Vừa chớp mắt, không những trẻ hơn nhiều thế này, ở trước mặt tổ mẫu vẫn cụp mắt cong lưng như thế.
Đại phu nhân vào phòng, nói một cách cung kính: "Thỉnh an mẫu thân, mẫu thân hôm nay trông đã khá hơn đôi chút." Thần thái, động tác, không một cái nào không hiện rõ sự lo lắng của bà ta, khiến người ta soi không ra một chút sai sót.
Mạc thị nhìn lão phu nhân đang nhìn về hướng Nguyệt Dao, còn Nguyệt Dao lúc này đang nhìn vào ả. Trong mắt biểu lộ ra một thần sắc phức tạp khó phân biệt. Mạc thị trong lòng cảm thấy kì lạ, bèn nhu mì nói: "Nguyệt Dao, con sao đấy?" Đang yên lành sao lại nhìn ả như này.
Nguyệt Dao đây mới định thần lại, nhanh chóng cúi thấp đầu xuống điều chỉnh tâm trạng. Cô không dám trực tiếp nhìn Mạc thị, cô sợ bản thân sẽ mang theo ánh mắt thù hận nhìn vào ả. Nhưng ở tuổi này, thù hận ở đâu ra cơ chứ. Trong mắt đang có thù hận, ắt hẳn sẽ làm bọn họ nghi ngờ, dẫn đến những phiền phức không đáng có. Cô trước đây thấy được người ăn nói hàm hồ bị đem thiêu sống đến chết.
Mạc thị nhìn thấy Nguyệt Dao hôm nay không giống thường ngày, rất hoài nghi. Nhưng có lão phu nhân ngồi ở bên cạnh. Ả cũng không tiện hỏi nhiều.
Lão phu nhân lại đem từng biểu hiện khi nãy của Nguyệt Dao từng cái từng cái một thu vào mắt. Trong lòng dậy lên hồ nghi, nhưng không biểu hiện lên mặt: “Qua vài ngày nữa ma ma sẽ đến, con hãy thu dọn viện tử, việc này liên quan đến cô nương Liên gia, con phải hết sức để tâm đến.” Nếu như nuôi dạy cô nương không đàng hoàng, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Liên gia.
Nguyệt Doanh đã 12 tuổi rồi, không thể chậm trễ được nữa.
Nguyệt Dao nhìn Mạc thị cụp mi cúi mày ưng thuận, không kiềm chế được nhìn qua tổ mẫu.
Liên Nguyệt Băng khi trước luôn nói tổ mẫu đay nghiến Mạc thị ra sao. Còn nói tổ mẫu ủng hộ Trần di nương và Mạc thị phân phòng đối chọi, không phân rõ đích thứ. Cho đến trước khi qua đời, sự vụ trong phủ đệ đều bị tổ mẫu nắm chặt trong lòng bàn tay. Cũng bởi vì như thế, Trần di nương làm Mạc thị ấm ức không ít. Có điều tổ mẫu qua đời rồi, sau khi đủ 3 năm chịu tang, Trần di nương đã xảy thai, mà kết cục lại là xảy thai mà chết.
Nguyệt Dao trước đây nghe lời của Liên Nguyệt Băng, cảm thấy tổ mẫu rất quá đáng. Đề cao một thiếp thất đàn áp uy nghi của chính thất. Không phân biệt rõ đích thứ. Bây giờ xem ra, sợ rằng sự việc không phải là như thế rồi.
Mạc thị nhìn trạng thái của Nguyệt Dao không tốt, sắc mặt ôn hoà hỏi: "Nguyệt Dao, con làm sao đấy? Có phải là cơ thể lại không thoải mái không." Chữ lại này, lão phu nhân nghe mà cau mày một cái.
Nguyệt Dao cung kính nói: "Đa tạ bá mẫu quan tâm, sức khoẻ con đã tốt lên không ít.."
Mạc thị tiến lên trước, muốn nắm lấy đôi tay Nguyệt Dao, tỏ ý thân thiết. Nhưng Nguyệt Dao phản xạ nhanh chóng, lùi về sau 2 bước. Không những thế, loại cảm giác hoảng loạn và sợ hãi trong đáy lòng đó phút chốc đã lộ ra ngoài. Dáng điệu này rơi vào trong mắt người khác, Mạc thị kia chính là mô phỏng của một con quái thú hung dữ.
Nguyệt Dao cũng biết tình huống như này rất gây go, nhưng đây là phản ứng thật sự của nội tâm cô. Suy nghĩ ở trong lòng cô, Mạc thị chính là bọ cạp độc, còn độc hơn so với bọ cạp độc. Cho dù có lí trí đi nữa, cô cũng không thể kiềm chế nổi sự hoảng sợ trong nội tâm mình.
Trong mắt lão phu nhân loé lên một tia hồ nghi. Mạc thị rốt cuộc đã làm chuyện gì với Nguyệt Dao khiến con bé sợ hãi như thế này? Lão phu nhân bởi vì tuổi tác đã cao, cũng hiểu rõ sức khoẻ của bản thân. Vì thế đối với chuyện ở trong viện cũng chỉ mắt nhắm mắt mở. Nhưng giờ đây, xem ra có rất nhiều chuyện trong nội viện mà bà không biết rồi. Khụ, luôn khiến người ta không thể yên tâm mà.
Mạc thị hai tay rơi trên không, lòng lấy làm lạ. Nguyệt Dao khi trước đối với ả tuy rằng không phải coi như mẹ ruột, nhưng có Cố ma ma ở trước mặt Nguyệt Dao nói tốt về ả. Nguyệt Dao đối với ả cũng rất thân thiết. Nay sao lại xa cách thế này. Có điều, chỉ chốc lát ả đã thu lại cảm xúc, cười nói: "Đứa trẻ này con làm sao thế? Sao lại đối với bá mẫu xa cách như vậy."
Nguyệt Dao trong giây lát này cũng lấy lại được bình tĩnh, cô không muốn bị người nghi là trúng tà. Nhưng biểu hiện khi nãy đã đủ khiến người ta nghi ngờ rồi, tuyệt đối không thể xuất hiện vấn đề nữa. Nếu không sẽ khó tránh khỏi khiến người hoài nghi. Nhưng muốn khiến cô ngụy trang thân thiết với Mạc thị, cô không làm được. Liền đứng cứng đờ tại đó.
Lão phu nhân thấy thái độ của Nguyệt Dao, liền xoay chuyển càng khôn, nói với Mạc thị: "Con lui xuống trước đi!" Bà phải hỏi thật rõ ràng, đứa trẻ này giữa chừng như thế này là làm sao.
Mạc thị nghe được lời của lão phu nhân, lòng tức khắc cảm thấy vô cùng khó chịu. Tuy rằng có lòng muốn hỏi Nguyệt Dao rốt cuộc là thế nào. Nhưng lão phu nhân ở phía trên, trong lòng ả có nhiều nghi vấn hơn cũng không hỏi được. Ở hậu viện, lời của lão phu nhân ai cũng không dám không nghe. Ngay sau đó chỉ có thể dẫn theo nha hoàn đi ra ngoài.
Lão phu nhân nghi hoặc hỏi Nguyệt Dao: "Tam nha đầu, khi nãy làm sao đấy?" Sắc mặt khi nãy của đứa trẻ này là thế nào, sao lại sợ Mạc thị.
Nguyệt Dao bèn cúi đầu không thốt ra tiếng. Có lúc, một lời nói dối phải che đậy bằng 10 lời nói dối khác. Mà những gì cô được giáo dục, cũng không cho phép cô nói dối. Càng không muốn nói dối trước mặt tổ mẫu yêu thương cô. Nguyệt Dao không làm được.
Lão phu nhân xem bộ dạng này của Nguyệt Dao, trái lại nhè nhẹ thở dài. Bà thà rằng Nguyệt Dao nói với mình, cũng không muốn để Nguyệt Dao đem tất cả muộn phiền cất ở trong đáy lòng.
Nguyệt Dao lại chỉ nói 1 câu với lão phu nhân: "Tổ mẫu, con quay về chép kinh đây." Cô không muốn đối diện với sự nghi ngờ của lão phu nhân.
Lão phu nhân đợi sau khi Nguyệt Dao rời đi, căn dặn người: "Thái độ của đứa trẻ này đối với thê tử lão đại rất kì lạ. Đi hỏi người của Lan Khê viện, mấy ngày gần đây đứa trẻ này đã gặp phải chuyện gì?"
Lúc Nguyệt Dao bước ra cửa, mưa đã tạnh. Nắng hạ sau mưa, không khí trong lành lại mát mẻ, khiến cả người khoan khoái dễ chịu.
Nguyệt Dao sau khi trở về Lan Khê viện lại rơi vào trong mơ màng.
Mộ Thu và Hoa Luy cũng không dám quấy rầy cô. Đang căn dặn món ăn buổi trưa cô nương cần dùng, món ăn của Nguyệt Dao ngày trước đều được làm đặc biệt. Nguyệt Dao ở Giang Nam quen rồi, vẫn quen các món ăn phụ tinh tế của Giang Nam, không quen các món ăn ở Kinh Thành. Vì nguyên nhân này lão phu nhân đã đặc biệt căn dặn phải hết sức chú trọng việc ăn uống của cô nương.
Nguyệt Dao bây giờ không muốn làm loại việc không thu được lợi ích gì mà chỉ lưu lại tiếng xấu này nữa: "Món cơm trưa cũng đừng làm khác nữa, mọi người ăn thế nào thì ta cũng sẽ ăn thế ấy." Cô hiện tại không yểu điệu như vậy nữa, nhiều năm như thế, đối với món ăn ở Kinh Thành cũng đã quen rồi, cô cũng không quan trọng nữa.
Mộ Thu và Hoa Luy nhìn nhau 1 cái: "Cô nương, như thế làm sao được. Thật người ăn không quen thì sao?" Không thể có thể không ăn cơm chứ!
Nguyệt Dao sắc mặt nhàn nhạt nói: "Trước sau vẫn phải quen." 1 ngày 2 ngày còn được, cũng không thể cứ luôn như thế này.
Mộ Thu nhận được ánh mắt ra hiệu của Hoa Luy, đi ra ngoài bảo Tế Quyên đi báo với người của nhà bếp một tiếng. Hoa Luy nhìn cô nương nhà mình, thầm lầm bầm trong dạ.
Nguyệt Dao không quản cảm giác nghi ngờ của mọi người, tự mình lại đi vào tiểu phật đường chép kinh. Thay đổi phải chầm chậm, từng chút từng chút một. Chỉ cần đại phương hướng không sai, vấn đề nhỏ cũng không sao.
Lúc Nguyệt Dao chép kinh, ai cũng không được đi vào. Ngay cả nha hoàn mài mực cũng không cần, mọi thứ đều do Nguyệt Dao tự thân làm lấy.
Giờ cơm chiều.... giọng nói hừng hực lo lắng vang lên: "Cô nương, đại phu nhân là bá mẫu của cô nương, cũng là đương gia phu nhân, hôm nay cô nương làm sao thế, làm sao có thể đối với..."
Nguyệt Dao sắc mặt vô cùng lãnh đạm: "Ta làm việc tự có chừng mực, không cần ngươi đến dạy bảo." Khi Nguyệt Dao nói lời này không hề có phẫn nộ, không có sự chán ghét, chỉ có bình ổn. Nhưng sự bình ổn này lại có ý tứ hờ hững xa cách. Hờ hững lạnh nhạt so với phẫn nộ và căm ghét càng đáng sợ hơn nhiều.
Sắc mặt Cố ma ma biến đổi rõ rệt, cô nương sao lại làm ả mất mặt như này. Nếu như nói tối hôm qua là bị mộng yểm, vậy hiện tại lại quở trách ả trong tình huống đã tỉnh táo là thế nào đây? Mấy nha hoàn bên cạnh đều cúi đầu xuống, Cố ma ma muốn nói nữa, nhưng Nguyệt Dao đã đứng dậy đi về phòng.
Về đến phòng, nhìn đồ đạc trong phòng, Nguyệt Dao nhìn bức hoạ tranh Thủy Mặc treo trên tường, cảm xúc không biết vì sao, lại bay trở về kiếp trước. Ở kiếp trước, chính ngay cả Văn tiên sinh cũng nói cô vốn có thiên phú hội hoạ, tất cả tâm tư của cô đều dồn lên vẽ tranh, thư pháp, còn những lúc nhàn rỗi cũng toàn đặt lên trên lục nghệ (lễ nghĩa, âm nhạc, cung tên, cưỡi ngựa, biết chữ, tính toán). Các loại nữ công gia chánh, tài nghệ nấu nướng, quản lí nhà cửa đều là con số 0.
Mạc thị cố ý bảo người dẫn dắt cô coi tiền bạc như rác rưởi. Tự khắc cũng sẽ không tốn nhiều tâm tư trên phương diện này. Vì vậy ở phương diện nữ công bếp núc cô là một vũng mơ hồ. Cho nên sau này vào trong am ni cô, y phục cũng không biết may vá. Sau này vẫn là cùng với người trong am ni cô chịu khó học hỏi mấy năm, tay nghề mới ra hình nên dáng.
Có kinh nghiệm từ những việc trải qua ở kiếp trước, Nguyệt Dao rất rõ những thứ cầm kì thi hoạ thư từ ca phú đều là thứ vô dụng. Thơ từ ca phú, cầm kì thi hoạ không thể sống được qua ngày, nói đến thứ để sống qua ngày chính là giấm muối dầu gạo. Thứ nữ tử cần phải học vẫn là các bản lĩnh nữ công bếp núc, đây mới là căn bản của chỗ đứng ở thế gian.
Kiếp trước cô dùng những thứ này giành được một cái danh tài nữ. Nhưng danh tiếng tài nữ này ngoại trừ đem đến cho cô sự đố kị, ganh ghét, thù hận từ người khác ra, chỗ dùng thực tế khác một chút ít cũng không có. Kiếp này cô không muốn chịu thiệt thòi như kiếp trước nữa. Thứ nữ tử nên học, cô đều phải học một cách thật tốt.
Nguyệt Dao nghĩ một lúc lại tự lắc đầu, tài nghệ vẽ cùng với thư pháp không thể bỏ. Nói không chừng về sau vẫn phải sinh sống dựa trên 2 tài nghệ này.
Mộ Thu và Hoa Luy nhìn Nguyệt Dao lúc thì gật đầu, lúc thì lắc đầu, hướng mắt nhìn nhau một cái, đều không ra tiếng. Cô nương nguyện ý nghĩ mọi việc luôn tốt vẫn tốt hơn so với mỗi ngày không ngừng cầm bút chép kinh. Mỗi lần nhìn cô nương miệt mài chép kinh đến mức không cần mạng, cũng không mảy may ngơi nghỉ, bọn họ đều cực kì sợ hãi.
2 người đang rơi vào trong suy tư. Nguyệt Dao đã từ trong trầm tư hoàn hồn lại, nhớ đến chuyện ban nãy nhìn qua 2 nha hoàn: "Là ai đem chuyện vừa rồi báo cho Cố ma ma biết?" Nếu không phải là 2 nha hoàn này báo, Cố ma ma không thể nhanh như vậy đã nắm được tin tức. Thật ra Nguyệt Dao đoán ắt hẳn là Mộ Thu nói. Hoa Luy sẽ không nghe theo lời Cố ma ma phân phó.
Mộ Thu đứng ra: "Cô nương, Cố ma ma hỏi nô tỳ, nô tỳ đã nói."
Nguyệt Dao quét mắt qua Mộ Thu 1 cái: "Về sau, không có sự đồng ý của ta. Ai hỏi tới ngươi đều không được trả lời." Mộ Thu là một người thật thà, nếu như cô có căn dặn, đều sẽ chu đáo đến cùng. Hiện tại cô đã mở miệng kêu Mộ Thu đừng nói, Mộ Thu nhất định sẽ không nói.
Mộ Thu ngẩn người, sau cùng, sau khi bị Hoa Luy véo cho một cái mới đáp: "Vâng, cô nương."
Lúc Mộ Thu ra ngoài, hỏi Hoa Luy: "Cô nương thế này là sao ấy nhỉ?" Lời nói của cô nương bày rõ là nhắm vào Cố ma ma. Cô nương sao đột nhiên lại chán ghét Cố ma ma như thế.
Hoa Luy lắc đầu: "Cô nương nói thế nào thì cô cứ làm theo thế ấy." Hoa Luy thật ra có lúc cảm thấy rất bất lực về sự thành thật của Mộ Thu, thành thật quá mức, thật ra chính là ngốc.
Updated 227 Episodes
Comments