Lúc này ánh nằng bỗng dọi xuống khiến Tô Mẫn Tranh có chút chói mắt, Bạch Dực thấy vậy liền ôm cô vào lòng. Đúng lúc đó Cố Giai Di đi xuống, thấy hai người đang ôm nhau Cố Giai Di khẽ ho nhẹ một cái. Tô Mẫn Tranh đỏ mặt đẩy nhẹ hắn ra, hằn nhìn cô rồi cười.
“ Chúng ta phải đi tìm những người khác thôi” Cố Giai Di nói
“ Tiểu Tuyết đâu rồi Di Di” Tô Mẫn Tranh hỏi
“ Cậu ấy sợ không dám ra khỏi phòng, ngủ rồi” Cố Giai Di trả lời
Tô Mẫn Tranh gật đầu : “ Vậy chúng ta đi tìm những người còn lại”
Đang định đi thì Tô Mẫn Tranh lại bị Bạch Dực kéo lại, hắn chỉ vào chiếc xác dưới đất : “Còn thi thể của Kỳ Nguyên.”
“ Anh cõng xác cô ấy vào trong kia đi. Em với Di Di đi tìm thầy cô và mọi người” Cô nói
Bạch Dực gật đầu rồi hắn cầm thân của Kỳ Nguyên vác lên, tay hắn nắm lấy đầu của cô ta đi về phía trước cầu thang. Tô Mẫn Tranh khoác tay Di Di cùng nhau đi tìm mọi người, hai người đi khắp các gian phòng. Lúc này Tô Mẫn Tranh cảm giác ngôi trường của mình như bị ma ám đến nơi rồi, vốn dĩ rất đông người và náo nhiệt nhưng bây giờ thì hoang vu vắng lặng. Cô đi đến đâu tiếng bước chân lại vang lên đến rợn người cứ như là có người bám theo.
Hai người bọn họ đi qua căn phòng vẽ tranh, bỗng nhiên cánh của của phòng đó mở ra. Gió từ bên trong lùa ra ngoài khiến cho Tô Mẫn Tranh có cảm giác lạnh sống lưng, cô cùng Cố Giai Di bước vào. Thì ra là các cửa sổ trong phòng đều đang mở, cô đi đến đóng các cửa sổ trong phòng lại. Vừa đóng cửa sổ xong bỗng một chiếc khăn đang phủ trên giá tranh rơi xuống, Tô Mẫn Tranh liền quay lại. Cô nhìn thấy bức tranh vẽ một cô gái rất đẹp nằm mỉm cười nhắm mắt, cô nghĩ đây chắc chắn là một bức họa do bạn học nào đó vẽ. Càng ngắm cô càng bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của cô gái trong tranh.
Bỗng nhiên Tô Mẫn Tranh nghe thấy tiếng của ai đó văng vẳng trong tai của cô…
Cô Dâu Âm Giới Của Quỷ Vương
#18
Tải APP để đọc miễn phí bản đầy đủ
Comments