Tô Nhật Hạ không tin vào những gì mà bản thân vừa nghe được, Lục Dạ này bị bệnh thần kinh đúng không?
Một lát sau mà Lục Dạ vẫn không nghe thấy tiếng Tô Nhật Hạ trả lời, hắn bực bội ném cô xuống dưới sàn.
"Ầm!"
Cơ thể đang đau nhức của Tô Nhật Hạ lại phải lãnh thêm một đòn nữa. Cô cố gắng bò dậy, may mắn là đêm qua Lục Dạ còn mặc cho cô một bộ váy ngủ mỏng manh, nếu không cô đã phải chịu cảnh trần truồng ngồi trên sàn nhà rồi.
Nhưng Tô Nhật Hạ chưa đứng lên được thì đã bị người đàn ông với biểu tình vô cùng lạ lẫm kia dùng chân dẫm thẳng xuống nền.
"Á!"
Cô thở dốc, vì bị dẫm một cách bất ngờ nên khuôn mặt xinh đẹp vốn đã dính vết máu do trận chiến đêm qua cũng đập thẳng xuống sàn nhà.
Mũi Tô Nhật Hạ đau xót.
"Tách!"
Một giọt máu đỏ chảy ra, rơi xuống sàn nhà đắt tiền của Lục tổng.
Lục Dạ thấy cô vẫn không chịu nói gì, hắn lập tức cúi người xuống rồi nắm tóc ép cô phải ngẩng đầu lên.
"Máu me thật ghê tởm." Hắn vừa muốn bỏ tay ra thì lại nghĩ gì đó rồi nắm chặt lại, khiến Tô Nhật Hạ phải chau mày vì đau đớn.
"Mau nói đi, cô là ai? Tại sao dám xuất hiện trong nhà tôi?"
Tô Nhật Hạ nhìn Lục Dạ chằm chằm, tên này đích thị là một tên thần kinh. Rõ ràng đêm qua hắn ta là người ép cô đến đây, nhục nhã cô đủ điều, sáng hôm sau hắn ta còn đánh cô rồi nói tại sao cô dám bò lên giường hắn.
Tô tiểu thư biết đêm qua khi hai người ân ái thì Lục Dạ đã cho người thả Tô Nhật Tình ra rồi. Thế nên giờ phút này cô không cần sợ gì nữa. Tô Nhật Tình nhất định đã được ông bà ngoại cô mang đi xa, dù Lục Dạ có muốn bắt lại cũng khó.
Tô Nhật Hạ cười khẩy.
"Sao? Anh muốn tôi phải trả lời như thế nào? Nói tôi mê đắm anh rồi tự bò lên giường anh, ép anh phải lăn giường với tôi à?"
Lục Dạ nghe cô trả lời như vậy bèn thấy rất không vui.
"Cô dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó?"
Thực ra thì từ cái ngày Tô gia ngã ngựa, ba cô tự tử, mẹ cô đi theo ba thì Tô Nhật Hạ đã không còn động lực để sống tiếp nữa rồi.
Mẹ cô nói cô hãy bao bọc em gái, cô đã cứu lấy Tô Nhật Tình rồi. Dù sao Tô Nhật Tình cũng chẳng còn nhỏ nữa, lại có ông bà chiều chuộng lo lắng, thế nên so với Tô Nhật Tình, tình cảnh của cô còn thảm bại hơn.
"Sao tôi không thể nói chuyện với anh bằng giọng điệu đó chứ? Không phải là anh muốn tôi nói mấy lời đó sao?"
Lục Dạ xưa nay không ưa việc người khác dám coi thường hắn. Thế mà cô gái này dám ăn gan hùm mật gấu khuơ môi múa mép ở Lục gia.
Đúng là chán sống.
Lục Dạ được mệnh danh là thượng tướng mặt quỷ của đế quốc cũng bởi vì hắn ta rất đáng sợ. Không phải là lời đồn, xưa nay hắn giết người thành thói, lấy máu người như thú vui, thế nên một Tô Nhật Hạ nhỏ bé chẳng là cái thá gì để hắn phải nương tay.
Lục thượng tướng giựt tóc cô một cái rồi ném xuống nền đất lạnh.
Hắn rút một điếu thuốc rồi đi ra ngoài, vệ sĩ của Lục gia đã đứng ở ngoài từ lâu.
Lục Dạ rít một hơi, thở ra một ngụm khói trắng.
"Mau ném cô ta vào phòng thẩm vấn dưới tầng một, để tôi xem cô ta có hối hận về những lời ngông cuồng đó không."
Vệ sĩ ở bên ngoài không hề có cảm xúc, chỉ biết cúi đầu vâng dạ tuân theo mệnh lệnh được ban ra.
Phòng thẩm vấn là nơi Lục thượng tướng thường hay tra tấn và hành hạ những phạm nhân cứng miệng không biết nghe lời. Trước đây chưa có ai vào trong đó mà có thể lành lặn bước ra.
Vốn dĩ Lục Dạ còn muốn để cho cô ta được chết một cách thống khoái, nào ngờ cô liên tục bay múa trên giới hạn của hắn.
Cô gái này xuất hiện trên giường hắn vì lí do gì, hắn không cần biết. Hắn chỉ cần hiểu rõ người ngủ với cô đêm qua là nhân cách kia của hắn là đã khiến cho hắn cảm thấy đủ ghê tởm.
Hắn luôn hận nhân cách kia của mình đến mức không thể để cả hai đi chết đi.
Lục Dạ bây giờ tự biết bản thân là nhân cách thứ hai, khoảng thời gian hắn xuất hiện rất ít, thân thể này luôn bị nhân cách thứ nhất kia chiếm đóng. Nghiễm nhiên nhân cách thứ hai là hắn đây lại bị cho là đồ ngoại lai, đồ đáng bị vứt bỏ.
Lục Dạ của nhân cách hai không tên là Lục Dạ, hắn tự đặt cho mình cái tên là Lục Huyền Nam.
Lục Huyền Nam nghĩ rằng Lục Dạ nếu đã lên giường với cô gái kia thì nhất định cô ta có gì đó đặc biệt. Vậy thì chỉ cần hắn giết chết Tô Nhật Hạ, Lục Dạ nhất định sẽ phát điên đúng không?
Lục Huyền Nam vừa nghĩ vậy vừa đi đến phòng thẩm vấn. Tô Nhật Hạ bị trói tay trói chân vứt trong đó, những vết máu và vết răng trên người đều hiện ra rất rõ ràng.
Lục Huyền Nam ngồi trên ghế, dùng chân nâng cằm Tô Nhật Hạ lên. Sau khi nhìn thấy dung mạo Tô Nhật Hạ không tầm thường bèn nảy sinh ra một suy nghĩ ác độc.
"Nếu tôi để đám đàn ông khác chơi chết cô thì thế nào nhỉ? Liệu Lục Dạ biết được có phát điên lên không?"
Updated 75 Episodes
Comments
[Off] • Khương Tuyết 🍑
tôi xin chắp hai tay lạy ông mấy cái :)))
2023-09-06
3
Nguyễn Hồng Ngọc
Tui thấy khá giống một bộ phim gì đó mà quên rồi nhma na9 không hành hạ nữ9, cũng bị đa nhân cách như vầy nè. Công nhận sợ mấy người bị như vậy ghê
2023-07-25
0
Nguyễn Hồng Ngọc
Cái quần què gì đang diễn ra?
2023-07-25
0