Tô Nhật Hạ cắn răng không nói gì, nhưng ngay sau đó, sự quyết liệt và cứng đầu của cô đã khiến cho cô gái nhỏ phải trả một cái giá thật đắt.
Lục Huyền Nam đá một cái thật mạnh khiến Tô Nhật Hạ văng ra xa, một ngụm máu tanh văng ra, Tô Nhật Hạ thừa sống thiếu chết mà thở hồng hộc liên hồi.
Lục Huyền Nam cười khẩy, sau đó ra hiệu cho đám vệ sĩ lôi Tô Nhật Hạ ném về phía này.
Hắn dẫm lên bả vai cô, nói một cách độc ác.
"Đừng chơi trò cứng đầu với tôi, bởi vì nếu làm như vậy thì cô sẽ phải chết thảm lắm đấy."
Tô Nhật Hạ vẫn không nói gì, cơ thể đau nhức của cô đang lên tiếng kêu gào khiến cô cảm thấy thống khổ vô cùng.
Vốn dĩ đêm qua hắn ta đã hành hạ cô đủ khổ rồi, đến hôm nay hắn còn dùng cách khác nữa.
Tô tiểu thư cười khẩy.
Bất kì ai cũng có thể cúi đầu trước hắn, nhưng cô thì không.
"Lục tổng, nếu anh muốn thì giết tôi đi, anh có giỏi thì giết đi, tôi xem anh có thể làm đến mức nào."
Lục Huyền Nam sao có thể không nhìn ra cái trò mèo vặt vãnh của cô được kia chứ.
"Muốn chết à? Đừng có mơ."
Nói xong, hắn ta bèn dùng chân nhấn đầu cô xuống, ép cô phải cúi sát rạt xuống sàn nhà lạnh buốt.
Trong lòng hắn lúc này là sự thỏa mãn đến điên cuồng. Thực ra hắn có thể ra tay giết chết cô gái này ngay lập tức, nhưng nghĩ đến đây là người mà Lục Dạ đã lên giường cùng đêm qua thì trong nội tâm hắn lại dấy lên một vài suy nghĩ điên rồ và vặn vẹo.
Hắn muốn cô ta sống không bằng chết. Để cho Lục Dạ nhìn thấy một cái xác chết là chưa đủ, hắn phải để cho Lục Dạ nhìn thấy một Tô Nhật Hạ thoi thóp trong hơi thở cuối cùng nhưng lại không thể đứt đoạn, sống nhưng lại chỉ muốn chết.
Hắn hận Lục Dạ, đương nhiên sẽ hận bất kì thứ gì liên quan đến nhân cách thứ nhất đó.
Đương lúc Lục Huyền Nam muốn cười như điên như dại thì đầu hắn lại đau dữ dội.
Hắn ngồi trên ghế, khuôn mặt điển trai nay đã vặn vẹo đến cùng cực.
Lục Huyền Nam hét lên từng tiếng đau đớn, hắn rơi từ trên ghế xuống, gân xanh trên trán nổi lên làm cho nét đẹp trên khuôn mặt cũng bị sự dữ tợn và đáng sợ thế chỗ.
Tô Nhật Hạ đang nằm gần đó bất chợt bị hắn va phải, cô dùng tay chống nền đất đứng lên. Bàn tay cô nhức nhối và run lẩy bẩy, phải một lát sau cô mới có thể đứng thẳng lưng.
Tô Nhật Hạ nhìn quanh, phát hiện đám vệ sĩ đã rời đi từ lúc nào.
Phòng thẩm vấn bây giờ chỉ có một mình cô.
Cô dựa người vào tường nhìn Lục Dạ đang gào lên đầy đau đớn.
Một lát sau, người đàn ông đó bắt đầu trở về trạng thái bình thường.
Hắn vẫn nằm dưới đất ôm đầu nhưng không còn la hét, có thể là hắn đã đau đến bất tỉnh, hoặc cũng có thể cơn đau đó đã dừng lại rồi.
Ngay sau đó, cô nhìn thấy người đàn ông kia đứng lên một cách chật vật. Lục Dạ chống tay lên ghế tìm điểm tựa, đúng lúc đó lại nhìn thấy Tô Nhật Hạ một thân quần áo dính máu đứng sát vào tường.
Hắn sửng sốt vô cùng nhưng cũng chẳng nói gì.
Tô Nhật Hạ giống như đã phát hiện ra một bí mật nào đó thật lớn.
Lúc Lục Dạ nhìn qua đây, cô nâng giọng nói.
"Lục tổng, thì ra anh có bệnh."
Đôi mắt Lục Dạ sắc bén vô cùng, hắn quay qua phía cô, mặt đanh lại nhưng không nói gì.
Tô Nhật Hạ biết cô đã chọc trúng chỗ đau của hắn, lại nói thêm, tại sao Lục gia là để cho một kẻ điên lên nắm quyền điều hành cả một đế chế khổng lồ ngần đó năm chứ?
"Lục Dạ, bị bệnh đa nhân cách, đúng là khôi hài."
Lục tổng nhìn cô một lát, sau đó hắn ta đột nhiên nở nụ cười.
"Xem ra cô đã gặp cái tên Lục Huyền Nam kia rồi, và lần gặp mặt đầu tiên của hai người có vẻ cũng không vui vẻ gì cho lắm nhỉ?"
Tô Nhật Hạ vẫn phải thở dốc vì đau đớn, nhưng người chỉ biết tìm đường chết như cô đâu còn quan tâm thứ gì nữa.
"Đâu có, tôi thấy rất vui mà. Nhìn cảnh cả anh lẫn anh ta phải lăn lộn dưới đất như người sắp chết làm tôi thấy vui lắm đấy."
Lục Dạ không nói gì, chỉ đứng dậy đi đến gần chỗ cô. Đây là lần đầu tiên sau trận ân ái điên cuồng đêm qua, hơi thở của hắn ta lại phả vào mặt cô ở cự li gần đến thế.
Lúc Lục Dạ không nói và chỉ làm mặt lạnh thì thực sự rất có uy quyền, nhưng những thứ đó lại không dọa được Tô tiểu thư.
"Tô Nhật Hạ, xem ra cô rất muốn tìm đến cái chết nhỉ?"
Tô Nhật Hạ thừa biết hắn đã nhìn ra ý đồ của cô, cô mỉm cười và thoải mái thừa nhận.
"Phải đó, thế nên Lục tổng có nghĩ tới việc tiễn một cừu nhân như tôi đây về thế giới bên kia không?"
Lục Dạ mỉm cười.
"Tôi không có sở thích đó. Ngược lại, Tô Nhật Hạ..." giọng hắn trầm khàn truyền vào tai cô, khiến cõi lòng cô lạnh ngắt. "Dù sao Lục gia tôi cũng đang thiếu người thừa kế tương lai, vả lại đêm qua chúng ta cũng đã lên giường rồi. Thế nên tôi nghĩ để cô sống thêm mười tháng nữa cũng không phiền đâu."
Updated 75 Episodes
Comments
[Off] • Khương Tuyết 🍑
quá trời rồi :)))
2023-09-06
3
Ớt Chỉ Thiên
Anh cứ độc ác đi cái giá phải trả đắt lắm đấy
2023-06-11
0
Thương Nguyễn 💕💞
Đa nhân cách hửm anh cứ hành chi cho lắm vào sau này đau có, buồn có ,hối hận có
2023-05-31
1