CHƯƠNG 2:VÀO CUNG

Tối đó, nhân lúc cả Nhan phủ đang nghỉ ngơi, Nhan Phỉ thay y phục đen ra, trèo tường ra ngoài mà không một ai hay biết.

Nàng nhanh thoăn thoắt di chuyển về phía rừng núi.

“Dạ Vũ, mở cửa cho bổn tiểu thư”.

Nhan Phỉ đến nơi liền đá vào cửa nhà của đối phương.

Người được gọi là Dạ Vũ nhanh chóng mở cửa với gương mặt còn đang ngáy ngủ.

“Nhan tiểu thư à, hôm nay đến sớm như vậy. Không để ai nghỉ ngơi cả à?”

Dạ Vũ ngáp ngắn ngáp dài nhìn nữ nhân trước mặt.

“Đến ta cần ngươi chỉ bảo chút việc”.

Nhan Phỉ nghiêng người tránh Dạ Vũ rồi tự nhiên đi thẳng vào trong như nhà của mình.

Sáng hôm sau, Nhan Phi dậy sớm chỉnh trang y phục để vào cung.

Trong tủ chứa y phục chỉ có mỗi hai màu đen và trắng tuy nhiên kiểu dáng lại rất đa dạng nên khiến Nhan Phỉ mặc hoài không chán.

Vì vào cung nên Nhan Phỉ chọn váy trắng, có điểm thêm chút xanh ngọc bích cho đỡ nhạt nhẽo.

Trang sức trên người cũng nhiều hơn hiếm thấy.

Bạch Phi khéo tay trang điểm, làm tóc, cài trâm cho Nhan Phỉ.

“Gì vậy chứ?”

Nhan Phỉ vỗ vỗ vào mặt mình trong gương, mém không nhận ra bản thân.

“Tiểu thư, hôm nay người thật nữ tính, dịu dàng thật nha”.

Bạch Phi sợ Nhan Phỉ kêu mình tẩy trang nên liền cất nhanh đồ trang điểm.

“Đi thôi tiểu thư, Thừa Tướng đang gọi.”

Bạch Phi đỡ Nhan Phỉ đứng dậy rồi hối thúc nàng rời đi.

Nhan Phu Nhân đứng trò chuyện cùng Nhan Thừa Tướng thấy nữ nhi mình đến thì mỉm cười.

“Nhìn nữ nhi của chàng kìa”.

Nhan Phu Nhân ra hiệu cho Nhan Thừa Tướng nhìn về phía Nhan Phỉ.

“Nữ nhi thỉnh an phụ thân, mẫu thân”.

Tuy là người manh động, hướng ngoại nhưng Nhan Phỉ vẫn giữ cho mình những lễ nghi, phép tắc đúng mực.

“Nữ nhi càng lớn càng giống mẫu thân con ngày trước, xinh đẹp như hoa”.

Nhan Thừa Tướng nhìn Nhan Phỉ rồi nhìn sang Nhan Phu Nhân cười nói.

“Phụt”

Nhan Lục vừa dậy, y dự định sẽ rủ muội muội mình đi đấu kiếm nhưng vừa ra thì thấy Nhan Phỉ liền ho đến chảy nước mắt.

“A Phỉ? Bạch Phi biến muội thành như này sao?”

Nhìn Nhan Phỉ ở bộ dạng mặt mộc không son phấn đã lâu, hiếm khi thấy được nàng trong lộng lẫy như vậy Nhan Lục thấy khá lạ mắt.

“Ca, huynh im miệng đi”.

Nhan Phỉ day day trán lườm xéo Nhan Lục.

“Phụ thân, cho con vào cung…”

Nhan Lục mở miệng muốn xin đi cùng.

“Ở nhà, xe ngựa chật chổ rồi”.

Nhan Thừa Tướng phất tay không cho y đi cùng rồi nhanh chân lên ngựa.

Nhan Phỉ nhếch môi cười trêu chọc rồi cùng Bạch Phi lên xe ngựa.

Nhan Lục bĩu môi nhìn sang mẫu thân mình.

“Con biết rồi, mẫu thân là nhặt con ngoài chuồng lợn”.

Nhan Lục uỷ khuất quay người rời đi.

Nhan Phu Nhân bất lực nhìn theo.

Trên đường vào cung, Nhan Phỉ lười biếng tựa lưng nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Tiểu thư, có đói không? Em có mang theo màn thầu cho người”.

Bạch Phi lấy trong tay áo ra vài cái màn thầu được gói gọn trong một túi giấy đưa cho Nhan Phỉ.

“Tuyệt. Ta thương em nhất”.

Nhan Phỉ cười tươi đưa tay véo má nha đầu Bạch Phi một cái rồi nhận lấy bánh.

Xe ngựa dừng bên ngoài, Nhan Phỉ bước xuống, cùng Nhan Thừa Tướng đi vào trong cung.

Nhan Thừa Tướng truớc tiên phải lên diện kiến Hoàng Thượng ở Thái Hoà Điện nên bảo Nhan Phỉ đến Từ Ninh Cung thỉnh an Thái Hậu.

Nhan Phỉ gật đầu rồi cùng Bạch Phi di chuyển đến Từ Ninh Cung.

Đến cửa Từ Ninh Cung, khi Nhan Phỉ chuẩn bị bước vào thì một bóng dáng cao lớn từ phía ngược lại lướt qua cô.

Nhan Phỉ quay đầu lại nhìn y thêm lần nữa rồi mới vào trong.

Trong Từ Ninh Cung, Hoàng Hậu ngồi bên cạnh Thái Hậu, các vi phi tâng đến thỉnh an thì ngồi bên dưới.

Khi Nhan Phỉ tiến vào liền thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Có người biết đến nàng nhưng cũng có người không.

Nhan Phỉ nhấc chân bước vào trong, đứng giữa trung tâm.

Nàng thành thạo hành lễ, thỉnh an.

“Thần nữ thỉnh an Thái Hậu”.

Nhan Phỉ thỉnh an chuẩn mực, không ai bắt lỗi được nàng cả.

“Tham kiến Hoàng Hậu nương nương”

Lần lượt thỉnh an từng người.

“Nào miễn lễ”

Thái Hậu phất tay ý bảo nàng đứng lên.

“Đều trở về hết đi”.

Thái Hậu lớn giọng ra lệnh cho phép các vị phi tần trở về.

Sau khi những nữ nhân đó rời đi, Nhan Phỉ bật cười rồi nhanh chân chạy đến bên cạnh Thái Hậu.

“Tổ mẫu”

Nhan Phỉ ôm ôm lấy Thái Hậu gọi một tiếng.

“Gầy đi rồi. Ăn uống không đầy đủ sao?”

Thái Hậu cầm lấy tay Nhan Phỉ vỗ vỗ.

Tuy không có quan hệ huyết thống nhưng Thái Hậu rất yêu thương đứa nhóc Nhan Phỉ nên liền cho phép nàng gọi bà là Tổ Mẫu.

“Không có, ăn rất nhiều ạ. Chắc là do nhớ người quá nên thành ra như vậy”.

Nhan Phỉ cười cười đáp.

“Đứa nhóc dẻo miệng”.

Thái Hậu gõ nhẹ vào trán Nhan Phỉ. Bà bị nàng chọc cười đến vui vẻ.

Hoàng Hậu ngồi bên cạnh cũng vui lây.

“Hôm nay vào cung chỉ đơn giản là thăm Tổ Mẫu con hay sao?”

Hoàng Hậu biết rõ Nhan Phỉ, chắc hẳn có chuyện gì quan trọng nàng mới đích thân vào cung.

Hot

Comments

Nhung Hồng

Nhung Hồng

hóng tiếpe ơi

2023-07-02

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: NHAN PHỈ
2 CHƯƠNG 2:VÀO CUNG
3 CHƯƠNG 3:HUỶ HÔN ƯỚC
4 CHƯƠNG 4: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
5 CHƯƠNG 5: TRỊ THƯƠNG
6 CHƯƠNG 6: NINH A LAN
7 CHƯƠNG 7: ĐẤU KIẾM
8 CHƯƠNG 8: ÁM SÁT
9 CHƯƠNG 9: THÀNH THÂN
10 CHƯƠNG 10: THƯƠNG DẠ
11 CHƯƠNG 11: DƯỢC Y CỐC
12 CHƯƠNG 12: HOA Y QUỐC
13 CHƯƠNG 13: TÌNH THÊM SÂU ĐẬM
14 CHƯƠNG 14: HÀNH TRÌNH ĐẾN DƯỢC Y CỐC(1)
15 CHƯƠNG 15: CỐC CHỦ DƯỢC Y CỐC
16 CHƯƠNG 16: CƠ HỘI TÌM KIẾM
17 CHƯƠNG 17: DẠ VŨ
18 CHƯƠNG 18: BỊ PHÁT HIỆN
19 CHƯƠNG 19: KỲ ĐỘC ĐỨNG ĐẦU THIÊN HẠ
20 CHƯƠNG 20:NƯỚC CỜ CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
21 CHƯƠNG 21:VẠCH TRẦN
22 CHƯƠNG 22: THÍCH HUYNH ẤY
23 CHƯƠNG 23: ÂM MƯU CỦA THƯƠNG DẠ
24 CHƯƠNG 24: RƯỢU ĐỘC
25 CHƯƠNG 25: KHÔNG CÓ TÌNH YÊU
26 CHƯƠNG 26: RA TRẬN
27 CHƯƠNG 27: RƯỢU VÀO LỜI RA
28 CHƯƠNG 28: TƯƠNG PHÙNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐẪM MÁU
29 CHƯƠNG 29: THÁI TỬ PHI CỦA TA
30 CHƯƠNG 30: TA YÊU NÀNG
31 CHƯƠNG 31: NGÀY TRỞ VỀ
32 CHƯƠNG 32: THA THỨ
33 CHƯƠNG 33: Y NỮ LẠ MẶT
34 CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN ĐIỂM KÌ LẠ
35 CHƯƠNG 35: TRÊU GHẸO
36 CHƯƠNG 36: TRÚNG KẾ
37 CHƯƠNG 37: KHAI PHONG PHỦ
38 CHƯƠNG 38: THÙ GIẾT CHỒNG ĐÃ ĐƯỢC TRẢ
39 CHƯƠNG 39: GIẢI OAN
40 CHƯƠNG 40: KHOẢNH KHẮC SINH TỬ
41 CHƯƠNG 41: DAO ĐỘNG
42 CHƯƠNG 42: CỐ NHÂN CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
43 CHƯƠNG 43: TRĂN TRỞ
44 CHƯƠNG 44: MẤT NIỀM TIN
45 CHƯƠNG 45: HIỂU LẦM ĐƯỢC HOÁ GIẢI
46 CHƯƠNG 46: MANG THAI
47 CHƯƠNG 47: TAM CA NHAN THIẾU
48 CHƯƠNG 48: VÙNG DỊCH
49 CHƯƠNG 49: CỨU NGƯỜI
50 CHƯƠNG 50: MẤT TÍCH
51 CHƯƠNG 51: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT PHÁT ĐỘC
52 CHƯƠNG 52: GIẤC MƠ HAY HIỆN THỰC
53 CHƯƠNG 53: RANH GIỚI GIỮA NGƯỜI VÀ QUỶ
54 CHƯƠNG 54: THOÁT THÂN
55 CHƯƠNG 55: NHƯ SÓI DỮ GÃY CHÂN
56 CHƯƠNG 56: ĐAU LÒNG VÌ NÀNG
57 CHƯƠNG 57: BIÊN CƯƠNG TRẤN GIỮ
58 CHƯƠNG 58: HẠ SINH
59 CHƯƠNG 59: TẠO PHẢN
60 CHƯƠNG 60: THƯƠNG HÀN
61 CHƯƠNG 61: CỬU HOÀNG TỬ-THƯƠNG BÀN
62 CHƯƠNG 62: TRẬN CHIẾN SỐNG CÒN
63 CHƯƠNG 63: KẾT THÚC RỒI
64 CHƯƠNG 64: VÔ PHƯƠNG CỨU CHỮA
65 CHƯƠNG 65: VỊ THUỐC DANG DỠ
66 CHƯƠNG 66: QUÁ KHỨ MƠ HỒ KIA LÀ HIỆN THỰC
67 CHƯƠNG 67: LẤY BẢN THÂN THỬ THUỐC
68 CHƯƠNG 68: CỨU SỐNG HAY ĐOẠT ĐI MẠNG SỐNG
69 CHƯƠNG 69: BÌNH YÊN ĐẾN LẠ
70 CHƯƠNG 70: ĐĂNG CƠ VÀ LẬP HẬU
71 CHƯƠNG 71: ĐẠI KẾT CỤC (1)
72 CHƯƠNG 72: ĐẠI KẾT CỤC (2)
Chapter

Updated 72 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NHAN PHỈ
2
CHƯƠNG 2:VÀO CUNG
3
CHƯƠNG 3:HUỶ HÔN ƯỚC
4
CHƯƠNG 4: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
5
CHƯƠNG 5: TRỊ THƯƠNG
6
CHƯƠNG 6: NINH A LAN
7
CHƯƠNG 7: ĐẤU KIẾM
8
CHƯƠNG 8: ÁM SÁT
9
CHƯƠNG 9: THÀNH THÂN
10
CHƯƠNG 10: THƯƠNG DẠ
11
CHƯƠNG 11: DƯỢC Y CỐC
12
CHƯƠNG 12: HOA Y QUỐC
13
CHƯƠNG 13: TÌNH THÊM SÂU ĐẬM
14
CHƯƠNG 14: HÀNH TRÌNH ĐẾN DƯỢC Y CỐC(1)
15
CHƯƠNG 15: CỐC CHỦ DƯỢC Y CỐC
16
CHƯƠNG 16: CƠ HỘI TÌM KIẾM
17
CHƯƠNG 17: DẠ VŨ
18
CHƯƠNG 18: BỊ PHÁT HIỆN
19
CHƯƠNG 19: KỲ ĐỘC ĐỨNG ĐẦU THIÊN HẠ
20
CHƯƠNG 20:NƯỚC CỜ CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
21
CHƯƠNG 21:VẠCH TRẦN
22
CHƯƠNG 22: THÍCH HUYNH ẤY
23
CHƯƠNG 23: ÂM MƯU CỦA THƯƠNG DẠ
24
CHƯƠNG 24: RƯỢU ĐỘC
25
CHƯƠNG 25: KHÔNG CÓ TÌNH YÊU
26
CHƯƠNG 26: RA TRẬN
27
CHƯƠNG 27: RƯỢU VÀO LỜI RA
28
CHƯƠNG 28: TƯƠNG PHÙNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐẪM MÁU
29
CHƯƠNG 29: THÁI TỬ PHI CỦA TA
30
CHƯƠNG 30: TA YÊU NÀNG
31
CHƯƠNG 31: NGÀY TRỞ VỀ
32
CHƯƠNG 32: THA THỨ
33
CHƯƠNG 33: Y NỮ LẠ MẶT
34
CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN ĐIỂM KÌ LẠ
35
CHƯƠNG 35: TRÊU GHẸO
36
CHƯƠNG 36: TRÚNG KẾ
37
CHƯƠNG 37: KHAI PHONG PHỦ
38
CHƯƠNG 38: THÙ GIẾT CHỒNG ĐÃ ĐƯỢC TRẢ
39
CHƯƠNG 39: GIẢI OAN
40
CHƯƠNG 40: KHOẢNH KHẮC SINH TỬ
41
CHƯƠNG 41: DAO ĐỘNG
42
CHƯƠNG 42: CỐ NHÂN CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
43
CHƯƠNG 43: TRĂN TRỞ
44
CHƯƠNG 44: MẤT NIỀM TIN
45
CHƯƠNG 45: HIỂU LẦM ĐƯỢC HOÁ GIẢI
46
CHƯƠNG 46: MANG THAI
47
CHƯƠNG 47: TAM CA NHAN THIẾU
48
CHƯƠNG 48: VÙNG DỊCH
49
CHƯƠNG 49: CỨU NGƯỜI
50
CHƯƠNG 50: MẤT TÍCH
51
CHƯƠNG 51: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT PHÁT ĐỘC
52
CHƯƠNG 52: GIẤC MƠ HAY HIỆN THỰC
53
CHƯƠNG 53: RANH GIỚI GIỮA NGƯỜI VÀ QUỶ
54
CHƯƠNG 54: THOÁT THÂN
55
CHƯƠNG 55: NHƯ SÓI DỮ GÃY CHÂN
56
CHƯƠNG 56: ĐAU LÒNG VÌ NÀNG
57
CHƯƠNG 57: BIÊN CƯƠNG TRẤN GIỮ
58
CHƯƠNG 58: HẠ SINH
59
CHƯƠNG 59: TẠO PHẢN
60
CHƯƠNG 60: THƯƠNG HÀN
61
CHƯƠNG 61: CỬU HOÀNG TỬ-THƯƠNG BÀN
62
CHƯƠNG 62: TRẬN CHIẾN SỐNG CÒN
63
CHƯƠNG 63: KẾT THÚC RỒI
64
CHƯƠNG 64: VÔ PHƯƠNG CỨU CHỮA
65
CHƯƠNG 65: VỊ THUỐC DANG DỠ
66
CHƯƠNG 66: QUÁ KHỨ MƠ HỒ KIA LÀ HIỆN THỰC
67
CHƯƠNG 67: LẤY BẢN THÂN THỬ THUỐC
68
CHƯƠNG 68: CỨU SỐNG HAY ĐOẠT ĐI MẠNG SỐNG
69
CHƯƠNG 69: BÌNH YÊN ĐẾN LẠ
70
CHƯƠNG 70: ĐĂNG CƠ VÀ LẬP HẬU
71
CHƯƠNG 71: ĐẠI KẾT CỤC (1)
72
CHƯƠNG 72: ĐẠI KẾT CỤC (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play