CHƯƠNG 19: KỲ ĐỘC ĐỨNG ĐẦU THIÊN HẠ

Sáng hôm sau, bầu trời Hoa Y Quốc sáng ngời với những tia nắng nhẹ nhàng. Nhan Phỉ và Thương Đông Nguyệt chuẩn bị rời đi, tạm biệt Dạ Vũ và Cốc chủ, kết thúc chuyến hành trình ngắn ngủi nhưng không thiếu những sự kiện bất ngờ.

Cả hai đứng trước cửa Dược Y Cốc, nơi đã trở thành một phần ký ức không thể quên của họ.

Dạ Vũ tiễn họ ra ngoài, vẻ mặt dường như đã trở lại bình thường, không còn chút khúc mắc nào nữa.

“Nhớ lời hứa của chúng ta, sau này gặp lại.”

Y mỉm cười, rồi quay sang Thương Đông Nguyệt, nói một câu đầy ẩn ý

“Yên tâm, chúng ta sẽ gặp lại.”

Thương Đông Nguyệt gật đầu, ánh mắt có chút lơ đãng, nhưng vẫn có sự kiên định.

Sau đó, ánh mắt của Nhan Phỉ lướt qua Cốc chủ, và nàng hơi cúi đầu chào. Tuy nàng không quá nói nhiều, nhưng trong lòng cảm thấy có chút cảm kích.

Ngay khi bước lên ngựa chuẩn bị rời đi, Cốc chủ bỗng nhiên gọi lại, giọng ông có chút trầm tư và đầy suy nghĩ.

“Nhan Phỉ,”

ông gọi, ánh mắt nhìn nàng với sự thay đổi rõ rệt.

“Về chuyện hôm qua, ta nhận ra mình đã quá khắt khe. Thật sự, ta không nên đánh giá nàng một cách vội vàng như vậy.”

Nhan Phỉ hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn Cốc chủ. Dù là người đứng đầu một cốc, ông vẫn có sự khoan dung trong ánh mắt. Cảm giác của nàng về ông đã thay đổi từ sự nghiêm khắc, giờ đây là một sự tôn trọng, hiểu biết.

Cốc chủ tiếp tục nói

“Ta đã suy nghĩ suốt đêm, và nhận ra rằng nàng thực sự là một người bạn tốt của con trai ta. Nếu có bất kỳ việc gì cần Dược Y Cốc giúp đỡ, ngươi cứ đến đây mà không cần phải ngần ngại. Dược Y Cốc luôn sẵn sàng giúp đỡ.”

Nhan Phỉ cảm thấy một chút ấm lòng. Dù không có lời cảm ơn quá dài dòng, nhưng nàng biết mình đã nhận được một sự chấp nhận không lời, một lời mời đón chào chân thành. Nàng cúi đầu, đôi mắt ánh lên sự cảm kích.

“Cảm ơn Cốc chủ,”

nàng nói, giọng ấm áp nhưng cũng đầy chân thành.

“Ta sẽ nhớ lời này.”

Với lời tiễn biệt của Cốc chủ, cả hai quay lưng, hướng về Hải Đường Quốc. Mặc dù đây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng Nhan Phỉ.

Tại Hải Đường Quốc, trong một gian phòng tối, hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí u ám và bí ẩn. Thương Dạ ngồi trên ghế cao, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, lắng nghe thuộc hạ báo tin.

“Hồi bẩm điện hạ, Thái tử và Thái tử phi đã rời khỏi Hoa Y Quốc, đang trên đường trở về.”

Thương Dạ hờ hững nâng chén trà, vẻ mặt không chút biến đổi, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cơn sóng ngầm.

“Bọn họ đến đó để tìm thuốc giải độc sao?”

Phía bên kia, Ngũ hoàng tử Thương Hàn—một kẻ luôn trung thành với hắn, nhướn mày tò mò.

Lời nói này như một lời châm biếm, nhưng cũng ẩn chứa sự suy đoán sâu xa. Bởi lẽ, ai cũng biết Dược Y Cốc là nơi chuyên trị những chứng bệnh nan y, không nơi nào sánh bằng.

“Hắn có thể tìm bất cứ thứ gì, nhưng tuyệt đối không thể tìm ra thuốc giải cho bản thân.”

Thương Dạ nghe vậy, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười khẩy, ánh mắt đầy sự giễu cợt. Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, giọng nói bình thản nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ

“Tứ ca nói vậy… chẳng lẽ Thương Đông Nguyệt không thể giải độc?”

Thương Hàn thoáng cau mày, cảm thấy trong lời nói của Thương Dạ có ẩn ý sâu xa. Hắn suy nghĩ một lúc, rồi chợt nhớ đến một chuyện từng nghe thoáng qua, liền cẩn trọng hỏi:

Thương Dạ bật cười, nhưng ánh mắt lại tối sầm. Hắn chậm rãi đáp, từng lời như một lưỡi dao sắc bén cắt vào sự thật mà rất ít người biết đến:

“Ngươi biết gì về thứ độc đứng đầu thiên hạ?”

Thương Hàn giật mình. Hắn hiểu, trong số những kịch độc được ghi chép lại, có một loại không ai có thể giải, một khi trúng phải, cả đời sẽ không bao giờ có thuốc chữa.

Hắn ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm vào Thương Dạ. “Ý của Tứ ca là… từ nhỏ hắn đã trúng phải loại độc đó?”

Thương Dạ không trả lời ngay, chỉ nở một nụ cười sâu xa, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

Thương Hàn cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nếu sự thật là vậy, thì Thương Đông Nguyệt cho dù có quyền lực, có mạnh mẽ đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ đoản mệnh một kẻ không thể nào thoát khỏi số mệnh bi thảm của chính mình.

Sau những ngày dài rong ruổi từ Hoa Y Quốc trở về, cuối cùng Nhan Phỉ và Thương Đông Nguyệt cũng đặt chân đến Hải Đường Quốc. Nhưng khi đi qua vùng phía đông, cả hai không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt.

Nơi đây hoàn toàn khác biệt so với những vùng đất phồn hoa mà họ từng đi qua. Không có sự náo nhiệt, không có tiếng cười nói rộn ràng, chỉ có những căn nhà xiêu vẹo và ánh mắt thất thần của thôn dân.

Những đứa trẻ gầy trơ xương, đôi mắt to tròn nhưng không hề lấp lánh mà chỉ đục ngầu vì đói khát. Người lớn thì lam lũ, quần áo vá chằng vá đụp, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt hoài nghi khi thấy có người lạ đi ngang qua.

Nhan Phỉ siết chặt dây cương, không nỡ rời mắt khỏi cảnh tượng nghèo đói ấy. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác khó tả, vừa thương xót, vừa tức giận.

Thương Đông Nguyệt cũng nhận ra điều bất thường. Đôi mắt sâu thẳm của chàng khẽ nheo lại, quan sát kỹ càng hơn. Hải Đường Quốc vốn là một cường quốc, bách tính không thể nào sống trong cảnh khốn cùng như thế này được. Nếu phía đông rơi vào tình trạng này, hẳn là có điều khuất tất.

“Nơi này có vấn đề… Có lẽ là bị quan trên cắt giảm lương thực.”

Sau một lúc trầm ngâm, Thương Đông Nguyệt chậm rãi nói.

“Quan lại dám ngang nhiên làm vậy sao? Chẳng lẽ không ai kiểm tra?”

Nhan Phỉ giật mình, quay sang nhìn chàng.

“Hải Đường Quốc có quá nhiều vùng đất, nếu cấp trên không để ý, quan viên địa phương hoàn toàn có thể thao túng. Nhưng nếu chỉ là tham ô thông thường, thôn dân sẽ không đói khổ đến mức này. Chắc chắn có điều gì đó nghiêm trọng hơn.”

Thương Đông Nguyệt hạ thấp giọng, ánh mắt lạnh băng.

Nàng nhìn sang những người dân đang cúi gằm mặt, dường như không ai dám lên tiếng. Có lẽ họ đã quen với việc chịu đựng, quen với nỗi sợ hãi và sự bất công.

Nhan Phỉ không kìm được, tiến đến một người phụ nữ đang ngồi bên vệ đường, tay ôm chặt đứa trẻ gầy guộc trong lòng.

“Tẩu tẩu, xin hỏi, gần đây có chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao mọi người lại thiếu ăn đến mức này?”

nàng lên tiếng, cố gắng tỏ ra thân thiện.

“Không… không có gì cả, tiểu thư, xin đừng hỏi…”

Người phụ nữ ấy lập tức hoảng hốt, siết chặt đứa trẻ hơn, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. Nàng ta ngập ngừng một hồi lâu, dường như không dám nói, chỉ lắc đầu liên tục.

“Ta là Thương Đông Nguyệt, Thái tử Hải Đường Quốc.”

Thấy vậy, Thương Đông Nguyệt tiến lên, giọng nói trầm ổn nhưng uy nghiêm.

Chỉ một câu nói ấy khiến người phụ nữ mở to mắt kinh ngạc, còn những thôn dân xung quanh cũng bất giác quay đầu lại nhìn. Có người thì hoài nghi, có người thì kinh sợ, nhưng rõ ràng là họ không dám tin tưởng ngay.

Không khí bỗng trở nên căng thẳng, chỉ có tiếng gió thổi qua làm lay động những chiếc lá vàng khô trên mặt đất.

Nhan Phỉ nhìn lướt qua những khuôn mặt tiều tụy, lòng nàng nặng trĩu. Cảnh tượng này không thể nào để tiếp diễn được.

Nàng hạ giọng hỏi: “Ai đang quản lý nơi này?”

“Là… là Tri phủ Lý Chấn…”

Lần này, một lão ông run rẩy tiến lên, nhìn xung quanh như sợ có ai theo dõi rồi mới khẽ nói.

Chapter
1 CHƯƠNG 1: NHAN PHỈ
2 CHƯƠNG 2:VÀO CUNG
3 CHƯƠNG 3:HUỶ HÔN ƯỚC
4 CHƯƠNG 4: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
5 CHƯƠNG 5: TRỊ THƯƠNG
6 CHƯƠNG 6: NINH A LAN
7 CHƯƠNG 7: ĐẤU KIẾM
8 CHƯƠNG 8: ÁM SÁT
9 CHƯƠNG 9: THÀNH THÂN
10 CHƯƠNG 10: THƯƠNG DẠ
11 CHƯƠNG 11: DƯỢC Y CỐC
12 CHƯƠNG 12: HOA Y QUỐC
13 CHƯƠNG 13: TÌNH THÊM SÂU ĐẬM
14 CHƯƠNG 14: HÀNH TRÌNH ĐẾN DƯỢC Y CỐC(1)
15 CHƯƠNG 15: CỐC CHỦ DƯỢC Y CỐC
16 CHƯƠNG 16: CƠ HỘI TÌM KIẾM
17 CHƯƠNG 17: DẠ VŨ
18 CHƯƠNG 18: BỊ PHÁT HIỆN
19 CHƯƠNG 19: KỲ ĐỘC ĐỨNG ĐẦU THIÊN HẠ
20 CHƯƠNG 20:NƯỚC CỜ CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
21 CHƯƠNG 21:VẠCH TRẦN
22 CHƯƠNG 22: THÍCH HUYNH ẤY
23 CHƯƠNG 23: ÂM MƯU CỦA THƯƠNG DẠ
24 CHƯƠNG 24: RƯỢU ĐỘC
25 CHƯƠNG 25: KHÔNG CÓ TÌNH YÊU
26 CHƯƠNG 26: RA TRẬN
27 CHƯƠNG 27: RƯỢU VÀO LỜI RA
28 CHƯƠNG 28: TƯƠNG PHÙNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐẪM MÁU
29 CHƯƠNG 29: THÁI TỬ PHI CỦA TA
30 CHƯƠNG 30: TA YÊU NÀNG
31 CHƯƠNG 31: NGÀY TRỞ VỀ
32 CHƯƠNG 32: THA THỨ
33 CHƯƠNG 33: Y NỮ LẠ MẶT
34 CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN ĐIỂM KÌ LẠ
35 CHƯƠNG 35: TRÊU GHẸO
36 CHƯƠNG 36: TRÚNG KẾ
37 CHƯƠNG 37: KHAI PHONG PHỦ
38 CHƯƠNG 38: THÙ GIẾT CHỒNG ĐÃ ĐƯỢC TRẢ
39 CHƯƠNG 39: GIẢI OAN
40 CHƯƠNG 40: KHOẢNH KHẮC SINH TỬ
41 CHƯƠNG 41: DAO ĐỘNG
42 CHƯƠNG 42: CỐ NHÂN CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
43 CHƯƠNG 43: TRĂN TRỞ
44 CHƯƠNG 44: MẤT NIỀM TIN
45 CHƯƠNG 45: HIỂU LẦM ĐƯỢC HOÁ GIẢI
46 CHƯƠNG 46: MANG THAI
47 CHƯƠNG 47: TAM CA NHAN THIẾU
48 CHƯƠNG 48: VÙNG DỊCH
49 CHƯƠNG 49: CỨU NGƯỜI
50 CHƯƠNG 50: MẤT TÍCH
51 CHƯƠNG 51: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT PHÁT ĐỘC
52 CHƯƠNG 52: GIẤC MƠ HAY HIỆN THỰC
53 CHƯƠNG 53: RANH GIỚI GIỮA NGƯỜI VÀ QUỶ
54 CHƯƠNG 54: THOÁT THÂN
55 CHƯƠNG 55: NHƯ SÓI DỮ GÃY CHÂN
56 CHƯƠNG 56: ĐAU LÒNG VÌ NÀNG
57 CHƯƠNG 57: BIÊN CƯƠNG TRẤN GIỮ
58 CHƯƠNG 58: HẠ SINH
59 CHƯƠNG 59: TẠO PHẢN
60 CHƯƠNG 60: THƯƠNG HÀN
61 CHƯƠNG 61: CỬU HOÀNG TỬ-THƯƠNG BÀN
62 CHƯƠNG 62: TRẬN CHIẾN SỐNG CÒN
63 CHƯƠNG 63: KẾT THÚC RỒI
64 CHƯƠNG 64: VÔ PHƯƠNG CỨU CHỮA
65 CHƯƠNG 65: VỊ THUỐC DANG DỠ
66 CHƯƠNG 66: QUÁ KHỨ MƠ HỒ KIA LÀ HIỆN THỰC
67 CHƯƠNG 67: LẤY BẢN THÂN THỬ THUỐC
68 CHƯƠNG 68: CỨU SỐNG HAY ĐOẠT ĐI MẠNG SỐNG
69 CHƯƠNG 69: BÌNH YÊN ĐẾN LẠ
70 CHƯƠNG 70: ĐĂNG CƠ VÀ LẬP HẬU
71 CHƯƠNG 71: ĐẠI KẾT CỤC (1)
72 CHƯƠNG 72: ĐẠI KẾT CỤC (2)
Chapter

Updated 72 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NHAN PHỈ
2
CHƯƠNG 2:VÀO CUNG
3
CHƯƠNG 3:HUỶ HÔN ƯỚC
4
CHƯƠNG 4: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
5
CHƯƠNG 5: TRỊ THƯƠNG
6
CHƯƠNG 6: NINH A LAN
7
CHƯƠNG 7: ĐẤU KIẾM
8
CHƯƠNG 8: ÁM SÁT
9
CHƯƠNG 9: THÀNH THÂN
10
CHƯƠNG 10: THƯƠNG DẠ
11
CHƯƠNG 11: DƯỢC Y CỐC
12
CHƯƠNG 12: HOA Y QUỐC
13
CHƯƠNG 13: TÌNH THÊM SÂU ĐẬM
14
CHƯƠNG 14: HÀNH TRÌNH ĐẾN DƯỢC Y CỐC(1)
15
CHƯƠNG 15: CỐC CHỦ DƯỢC Y CỐC
16
CHƯƠNG 16: CƠ HỘI TÌM KIẾM
17
CHƯƠNG 17: DẠ VŨ
18
CHƯƠNG 18: BỊ PHÁT HIỆN
19
CHƯƠNG 19: KỲ ĐỘC ĐỨNG ĐẦU THIÊN HẠ
20
CHƯƠNG 20:NƯỚC CỜ CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
21
CHƯƠNG 21:VẠCH TRẦN
22
CHƯƠNG 22: THÍCH HUYNH ẤY
23
CHƯƠNG 23: ÂM MƯU CỦA THƯƠNG DẠ
24
CHƯƠNG 24: RƯỢU ĐỘC
25
CHƯƠNG 25: KHÔNG CÓ TÌNH YÊU
26
CHƯƠNG 26: RA TRẬN
27
CHƯƠNG 27: RƯỢU VÀO LỜI RA
28
CHƯƠNG 28: TƯƠNG PHÙNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG ĐẪM MÁU
29
CHƯƠNG 29: THÁI TỬ PHI CỦA TA
30
CHƯƠNG 30: TA YÊU NÀNG
31
CHƯƠNG 31: NGÀY TRỞ VỀ
32
CHƯƠNG 32: THA THỨ
33
CHƯƠNG 33: Y NỮ LẠ MẶT
34
CHƯƠNG 34: PHÁT HIỆN ĐIỂM KÌ LẠ
35
CHƯƠNG 35: TRÊU GHẸO
36
CHƯƠNG 36: TRÚNG KẾ
37
CHƯƠNG 37: KHAI PHONG PHỦ
38
CHƯƠNG 38: THÙ GIẾT CHỒNG ĐÃ ĐƯỢC TRẢ
39
CHƯƠNG 39: GIẢI OAN
40
CHƯƠNG 40: KHOẢNH KHẮC SINH TỬ
41
CHƯƠNG 41: DAO ĐỘNG
42
CHƯƠNG 42: CỐ NHÂN CỦA THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT
43
CHƯƠNG 43: TRĂN TRỞ
44
CHƯƠNG 44: MẤT NIỀM TIN
45
CHƯƠNG 45: HIỂU LẦM ĐƯỢC HOÁ GIẢI
46
CHƯƠNG 46: MANG THAI
47
CHƯƠNG 47: TAM CA NHAN THIẾU
48
CHƯƠNG 48: VÙNG DỊCH
49
CHƯƠNG 49: CỨU NGƯỜI
50
CHƯƠNG 50: MẤT TÍCH
51
CHƯƠNG 51: THƯƠNG ĐÔNG NGUYỆT PHÁT ĐỘC
52
CHƯƠNG 52: GIẤC MƠ HAY HIỆN THỰC
53
CHƯƠNG 53: RANH GIỚI GIỮA NGƯỜI VÀ QUỶ
54
CHƯƠNG 54: THOÁT THÂN
55
CHƯƠNG 55: NHƯ SÓI DỮ GÃY CHÂN
56
CHƯƠNG 56: ĐAU LÒNG VÌ NÀNG
57
CHƯƠNG 57: BIÊN CƯƠNG TRẤN GIỮ
58
CHƯƠNG 58: HẠ SINH
59
CHƯƠNG 59: TẠO PHẢN
60
CHƯƠNG 60: THƯƠNG HÀN
61
CHƯƠNG 61: CỬU HOÀNG TỬ-THƯƠNG BÀN
62
CHƯƠNG 62: TRẬN CHIẾN SỐNG CÒN
63
CHƯƠNG 63: KẾT THÚC RỒI
64
CHƯƠNG 64: VÔ PHƯƠNG CỨU CHỮA
65
CHƯƠNG 65: VỊ THUỐC DANG DỠ
66
CHƯƠNG 66: QUÁ KHỨ MƠ HỒ KIA LÀ HIỆN THỰC
67
CHƯƠNG 67: LẤY BẢN THÂN THỬ THUỐC
68
CHƯƠNG 68: CỨU SỐNG HAY ĐOẠT ĐI MẠNG SỐNG
69
CHƯƠNG 69: BÌNH YÊN ĐẾN LẠ
70
CHƯƠNG 70: ĐĂNG CƠ VÀ LẬP HẬU
71
CHƯƠNG 71: ĐẠI KẾT CỤC (1)
72
CHƯƠNG 72: ĐẠI KẾT CỤC (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play