Chương 2: Đi Tìm Manh Mối

"Nhưng làm sao mà tìm đây?" - Tôn Hạo Quân hỏi.

"Tớ không biết, cứ tìm thôi." - Lý Giai đáp. Đó giờ cô làm việc chưa bao giờ có kế hoạch từ đầu.

"Dù có vẻ sẽ khó khăn, nhưng vì Giai Giai, khó mấy cũng được." - Tôn Hạo Quân nói, đúng lúc phục vụ đem thức ăn tới.

"Cảm ơn. Cậu đúng là tốt bụng." - Lý Giai cười và chuẩn bị đũa cho cả hai.

Trong lúc ăn, họ tạm ngưng nói về việc tìm kiếm ngôi nhà và người đàn ông bí ẩn mà chuyển sang tán gẫu về những chuyện thường ngày.

Dùng xong bữa sáng, Tôn Hạo Quân trở lại vấn đề:

"Cậu thì biết rõ về ngôi nhà đó rồi, còn tớ thì chỉ biết nó là kiến trúc kiểu phương Tây thôi. Liệu cậu có thể mô tả rõ hơn chút được không?"

"Việc đó thì cậu không phải lo." - Lý Giai nói trong lúc gọi phục vụ tới thanh toán - "Tớ đã vẽ lại ngôi nhà đó, rất là rõ ràng. Ngày mai khi gặp lại tớ sẽ đưa cậu một bản."

Hội họa là một trong những tài lẻ của Lý Giai. Từ nhỏ cô đã bộc lộ tài năng vẽ vời.

Nhớ vào hồi mẫu giáo, tranh cô vẽ thường xuyên được treo trên tường lớp, lên tiểu học vẫn thế. Có người còn bảo sau này có lẽ cô sẽ trở thành một họa sĩ vô cùng tài ba.

Ban đầu, Lý Giai cũng tưởng tượng đến viễn cảnh họa sĩ Lý nổi tiếng toàn cầu mà lòng đầy thỏa mãn.

Cho đến khi cô học lớp sáu, vô tình gặp được một họa sĩ họ Trần và nhìn thấy cuộc sống của ông, Lý Giai cảm thấy hội họa chỉ nên ngừng lại ở sở thích mà thôi.

Tạm biệt Tôn Hạo Quân và trở về nhà, Lý Giai sửa soạn nhanh một số thứ rồi xách ba lô đi đến thư viện của trường.

Mục đích của cô đương nhiên là bắt đầu tìm kiếm thông tin. Một khi đã quyết định làm gì đó, Lý Giai phải làm ngay mới thấy thoải mái.

Thư viện của Đại học Minh Châu rất lớn và có đầy đủ các thể loại sách. So với thư viện thành phố thì nơi đây không thua kém gì.

Mọi hôm các dãy bàn đều bị sinh viên ngồi kín hết cả. Nhưng hôm nay đã bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè nên không gian rất vắng vẻ.

Lúc bình thường, Lý Giai ít khi tới đây, do không có nhu cầu sử dụng.

Ba cô là một nhà kinh doanh giỏi, mặc dù không tới mức đủ để trở thành một tỷ phú, nhưng phần lớn kiến thức về kinh doanh cô đều học từ ba nên ít khi đụng tới sách vở.

Bước vào dãy kệ sách, cô tìm kiếm các sách về kiến trúc.

Một ngôi nhà có kiến trúc kết hợp Đông – Tây thế này hẳn sẽ có sách viết về nó, Lý Giai thầm cầu mong như vậy.

Tốn cả buổi sáng tìm kiếm vẫn không có hy vọng.

Đồng hồ điểm mười hai giờ trưa, Lý Giai nhìn thấy một ngôi nhà gần giống trong giấc mơ. Cô nhìn sang phần giới thiệu, đó là một ngôi nhà tọa lạc ở Đức.

Chẳng lẽ phải tới tận Đức để đi tìm? Lý Giai thầm lo lắng.

Nước Đức xa xôi và thú vị, cô cũng muốn tới đó du lịch thử nhưng không phải là lúc này.

Giờ cô chỉ muốn chú tâm tìm kiếm ngôi nhà đó, tâm trạng đâu mà du lịch. Hơn nữa đã mất công sang Đức mà chỉ lo tìm một ngôi nhà thì thật quá lãng phí.

Để chắc ăn, Lý Giai lấy từ ba lô ra bức vẽ ngôi nhà trong mơ.

Cô đặt tờ giấy vẽ lên bàn và so sánh, đúng là chúng chỉ gần giống nhau, trí nhớ của cô không sai.

Tin tốt là không cần phải rắc rối di chuyển đến tận nước Đức. Tin xấu là cuối cùng lại công cốc.

Lý Giai ngao ngán dựa vào ghế, ngửa mặt lên trần nhà. Cô không muốn bỏ cuộc nhưng quả thật lòng kiên nhẫn của cô đang dần bị rút cạn.

Có lẽ giờ nên đi ăn trưa rồi gọi Tôn Hạo Quân tới cùng tìm. Lý Giai thầm nghĩ, cô không muốn làm phiền cậu bạn của mình nhưng một mình cô sợ không làm nên chuyện.

Đang thẫn thờ suy nghĩ, bỗng có tiếng nói từ phía sau.

"Lý Giai, lâu rồi không thấy em ở thư viện đấy."

Lý Giai nhận ra giọng nói này, liền quay người lại chào hỏi: "Tiền bối Âu Dương Kinh, anh cũng tới thư viện à?"

"Anh tới đây thường xuyên mà, tại em không thấy đấy thôi.", Âu Dương Kinh giơ ra một quyển sách chuyên ngành rồi nhìn vào bàn của Lý Giai, "Anh không biết là em có quan tâm đến kiến trúc đấy."

Âu Dương Kinh là đàn anh học trên Lý Giai một khoá. Họ quen biết nhau tại câu lạc bộ hội họa.

"Em đang đi tìm ngôi nhà này." - Lý Giai chỉ vào bức vẽ.

"Tại sao?" - Âu Dương Kinh hỏi.

"Một lời khó nói hết" - Lý Giai đáp.

"Vậy thì có thể nói mười lời cũng được.", Âu Dương Kinh quan sát bức vẽ rồi hỏi, "Cảnh vật xung quanh cũng là thật à?"

Lý Giai gật đầu, cô đã thấy cảnh này tổng cộng là năm mươi bảy lần nên nhớ rất rõ từng chi tiết, dù là một cái cây hay ngọn cỏ.

Âu Dương Kinh gật gù trước câu trả lời đó rồi nói: "Anh biết ngôi nhà này ở đâu rồi."

Lý Giai ngạc nhiên, nếu biết dễ thế này thì cô đã không tốn cả buổi sáng mà lao đi tìm Âu Dương Kinh từ sớm rồi.

Cô lắng tai chờ đợi kết quả. Cuối cùng thì, sau hai tháng bị giấc mơ kì quái này quấy rầy, cô cũng sắp có được lời giải.

Giờ chỉ cần biết địa điểm, ngày mai cô sẽ lên đường đi ngay.

"Đây là ở tỉnh A." - Âu Dương Kinh trả lời dứt khoát.

Hot

Comments

Galaxy Galaxy

Galaxy Galaxy

hvghbvyubvv,.. jnbb

2023-08-25

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play