Sao nhìn em trẻ vậy

Ngủ một giấc thật ngon đến chiều, nhìn đồng hồ đã hơn 6 giờ, Tường Vân tính ra ngoài kiếm gì ăn. Nhà không có bếp, thứ hai đầu tuần đồ dùng cô đặt trên mạng mới giao hàng. Đang khóa cửa phòng thì cô nghe chị Hiền hàng xóm gọi. Chị vừa đi đâu về, trên xe treo bịch đồ to.

" Đi đâu vậy em, nấu cơm chưa bé "

" Em tính ra đầu hẻm ăn hủ tiếu nè, tại em chưa có bếp nấu ăn. Chị mới đi siêu thị hả chị "

"Ừ, chưa ăn gì thì vô đây ăn nui với chị. Hồi trưa chị nấu hơi nhiều ăn không hết. Đừng có ngại, chị ở có một mình à. Chồng chị về quê đám giỗ rồi"

Tường Vân sợ phiền, mà thấy chị ấy thân thiện nên đồng ý.

Phòng chị Hiền cách xây dựng y hệt bên cô. Chị ở đây đã hai năm nên màu sơn tường hơi cũ một chút. Phòng khá gọn gàng, sạch sẽ. Ti vi, tủ lạnh có đầy đủ.

Bật quạt máy xoay về hướng cô, chị vừa bỏ đồ mới mua vào tủ lạnh vừa nói.

" Em ngồi chơi đi, không cần phụ gì đâu. Chị nấu sẵn rồi, hâm nước lèo lên là có ăn thôi. Rảnh thì gọt dùm chị mấy trái xoài "

Vậy là, chị Hiền nấu nui, Tường Vân gọt xoài bỏ tủ lạnh. Thoáng cái, 2 tô nui hấp dẫn nghi ngút khói được bưng ra bàn. Cô nhìn mà nhớ lại ngày xưa, lúc mình bị ốm hay chán ăn mẹ cũng hay nấu món này. Nui nấu sườn, có thêm thịt bằm, cà rốt, nấm, trứng cút, tí ớt băm với hành ngò nữa là tuyệt vời.

" Ủa, sao ngồi thơ thẩn vậy bé, ăn đi em "

" Dạ "

Hai chị em húp sì sụp hết tô. Tường Vân khen nức nở.

" Ngon quá chị ơi. Lâu lắm em mới ăn lại món này đó, đơn giản mà ngon "

Chị cười rồi hỏi thăm.

" Em quê ở đâu. Lên đây đi học hay đi làm "

" Đi làm chứ đi học gì nữa chị. Em năm nay 28, sắp 29 rồi "

" Trời, sao nhìn trẻ vậy. Chị tưởng em khoảng 23 hay 24 không à "

Thật ra chị Hiền đâu phải là người đầu tiên khen cô trẻ. Tường Vân vóc người nhỏ nhắn, cao 1m65, da trắng, tóc ngang vai, diện mạo ưa nhìn, đường nét khuôn mặt hơi non. Ai cũng nhìn lầm cô trẻ hơn tuổi thật. Chị hỏi tiếp.

" Em đang làm ở đâu. Nghe giọng em chắc người thành phố hả "

" Dạ, em mới nghỉ làm ở công ty cũ, định đầu tháng sau xin việc khác chị ạ. Tranh thủ thời gian rảnh thu xếp phòng ốc đàng hoàng rồi tính. Em là người thành phố chính gốc luôn chị "

Hai chị em vừa ăn xoài vừa trò chuyện vui vẻ. Chị Hiền biết ý tứ nên không đào quá sâu đời tư của cô. Chị kể quê chị ở Trà Vinh. Hai vợ chồng lên đây lập nghiệp. Anh chồng chạy Grab, chị làm công nhân, lương cũng ổn định. Hai anh chị có một cháu trai, gửi bà ngoại chăm dùm. Chị nói cố gắng bám trụ thành phố hai năm nữa, để dành số vốn rồi vợ chồng về quê với con.

Gần 9 giờ tối, Tường Vân chào chị về. Thấy còn sớm nên cô quyết định ra siêu thị tiện lợi mua ít bánh. Từ đầu hẻm quẹo trái, đi thêm tầm 10 phút là đến Circle K rồi.

Lúc ngồi ở nhà chị Hiền thì trời có mưa nhỏ. Bây giờ đã tạnh, nhưng vẫn để lại những vũng nước do chưa kịp thoát. Tường Vân đi sát vào lề, cẩn thận tránh nước dưới chân thì bỗng "Vèooo....."

Một chiếc moto màu đen vụt qua, nước bắn tung tóe lên quần áo của cô. Muốn chửi thề thật chứ !!!!!

Nhìn từ xa, có thể thấy chủ nhân chiếc xe là một thanh niên mặc áo khoác da màu đen. Cô chửi thầm, cái bọn trẻ trâu phá làng phá xóm, ăn no rồi báo không à.

Bực bội không đi nữa, Tường Vân trở về phòng tắm rửa, thay đồ sạch sẽ rồi lên gác nằm. Dù có lót tấm khăn và dùng áo khoác làm gối mà vẫn thấy đau lưng, mỏi cổ gì đâu. Cô trằn trọc khó ngủ, xoay qua xoay lại, cố ép mình vào giấc. Trời tháng 11 đã bắt đầu lạnh nên không cần quạt máy, nhưng không có quạt thì muỗi cứ vo ve. Mãi đến khuya, cô mới chợp mắt được.

Hai giờ sáng, Tường Vân giật mình ngồi dậy, xuống nhà uống nước. Tự dưng nhìn xung quanh, thấy bản thân đang ở trong căn phòng xa lạ, lạnh lẽo, bên ngoài chỉ có ánh đèn vàng leo lét được treo trước dãy trọ. Trước kia, cô có mẹ và người mình từng rất yêu. Tại sao bây giờ lại ngồi cô đơn một góc, nhìn vào hư vô, cố gắng không khóc mà nước mắt cứ rơi.

Tường Vân mở cửa bước ra ngoài. Hôm nay rằm nên trăng sáng lắm. Không gian lúc này yên tĩnh vô cùng. Nhà nào nhà nấy đều đang say giấc, chỉ có cô ngồi chồm hổm trước cửa phòng ngắm trăng. Được một lúc, cô đứng nghiêm, quơ tay quơ chân làm mấy động tác thể dục, ngửa đầu lên hít thật sâu khí trời lành lạnh, cảm thấy tâm trạng đỡ hơn mới đi vào.

Lúc này ai mà thấy chắc nghĩ Tường Vân bị khùng quá. Gần 3 giờ sáng ra sân ngồi chù ụ một đống, rồi tập thể dục. Đã vậy còn mặc đồ ngủ màu trắng, tóc tai rũ rượi, có khác gì ma nữ không trời !!!!

Nhưng ai nói là không có người nhìn thấy chứ ? Ở nhà kế bên, thanh niên nọ cũng không buồn ngủ. Anh ta ra ban công hút thuốc ngắm trăng, vô tình thu hết vào mắt hành động kỳ quặc của người hàng xóm.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play