Mấy tháng trước, báo chí ồ ạt đưa tin về một nhóm người lừa đảo, lợi dụng các thanh thiếu niên độ tuổi đôi mươi muốn tìm cơ hội trở thành minh tinh, diễn viên để quay phim AV, GV.
Một chuyện tưởng như xa vời đó, Trương Hân Nhiên chưa từng nghĩ lại có thể rơi trúng lên người mình.
Nhìn đủ loại đạo cụ, đồ chơi tình thú, gel bôi trơn đã đủ khiến Trương Hân Nhiên sởn hết gai ốc, từng cơn buồn nôn như muốn trào ra khỏi cổ họng. Cô không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa.
Thế nhưng chỉ vừa mới quay gót muốn rời đi, Trương Hân Nhiên đã bị Tưởng Trịnh kéo tay lại khiến cô vấp chân ngã xuống đất.
Không phải Trương Hân Nhiên quá yếu đuối, tên ốm nhom, gầy trơ xương này còn lâu mới là đối thủ của cô. Thế nhưng không hiểu sao cơ thể bỗng chốc nóng bừng, cổ họng như bị thiêu đốt, sức lực dần bị rút cạn, mọi thứ dần dần trở nên mơ hồ trước mắt cô như một lớp sương mù mờ ảo.
Trương Hân Nhiên vừa thở dốc, vừa chống tay gắng gượng bò dậy, “Làm sao... “
“Hừ, có lẽ tôi phải nhắc nhở cô, khi người lạ đưa thứ gì ra mời, đừng tùy tiện mà uống như thế.”
Tưởng Trịnh bóp lấy cằm Trương Hân Nhiên, nhếch mép cười hả hê như vớ được con mồi ngon, để lộ hàm răng vàng khấp khểnh cùng gương mặt vặn vẹo lại xấu xí.
Giờ thì Trương Hân Nhiên hiểu rồi, cốc nước ban nãy được Tưởng Trịnh mời uống hóa ra đã bị bỏ thuốc, bản thân rõ ràng đã bị người xấu nhắm tới từ trước, vậy mà chỉ vì mù quáng tới số tiền ít ỏi kia mà cứ vậy rơi vào tròng.
Tưởng Trịnh phất tay, mấy gã đàn ông nãy giờ còn đứng xem kịch hay liền di chuyển lại gần, một tên trong số đó nhẹ nhàng vác Trương Hân Nhiên trên vai rồi ném xuống chiếc giường tại trung tâm căn phòng.
Đầu cô đau như búa bổ, cả người mềm oặt không thể chống cự. Mấy tên đàn ông thô bạo cởi bỏ đồ của cô. Trương Hân Nhiên nhìn chiếc áo sơ mi mới toanh sáng nay còn lựa đi lựa lại mấy lần bị mấy kẻ khốn nạn cứ vậy xé ra, tâm cô triệt để chết lặng rồi.
“Cũng trắng thật đấy, ha, mịn màng đến như vậy.”
Mấy tên đàn ông bỡn cợt mà đánh giá thân thể lõa lồ của Trương Hân Nhiên, tên nào tên đó đều khẽ nuốt nước bọt làm ra vẻ mặt kinh tởm, bẩn thỉu khiến cô muốn nôn.
Trương Hân Nhiên bất chợt giật nảy mình rên thành tiếng, một kẻ trong cả bọn không kiềm chế được liền nắn bóp bầu ngực cô.
Trương Hân Nhiên vừa sợ hãi, vừa cảm thấy kinh tởm tràn ngập nhưng cơ thể lại không thể kháng cự nổi kích thích mãnh liệt này. Cô chưa từng trải qua cảm nhận như vậy.
Có tên thấy Trương Hân Nhiên dù đã bị chuốc thuốc đến chẳng còn chút sức lực nào vẫn kiên cố chống cự, gã thô bạo túm tóc cô giật ngược ra. Trương Hân Nhiên đau đớn chịu đựng da đầu bị kéo căng ra, trừng mắt nhìn những sợi tóc rơi xuống.
Hết kẻ này đến kẻ khác chạm vào cơ thể cô, tát cô để lại những dấu tay đỏ rực, vuốt ve, mơn trớn dọc cơ thể của cô. Trương Hân Nhiên cắn chặt răng không để âm thanh nào phát ra đến mức rách da chảy máu, cô đã không còn đường lui nữa rồi, một đứa con gái, tầm thường, mờ nhạt như cô sẽ có ai nhớ tới mà cứu giúp đây. Trương Hân Nhiên hận bản thân mình quá xốc nổi mà bừa bãi nhận loại công việc này, vừa oan ức thay cho những việc mình phải trải qua.
Đột nhiên một tiếng ầm vang lên, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa. Trương Hân Nhiên nháy mắt vô cùng tỉnh táo, là Bách Mục Thần phá cửa xông vào. Dù đang trong tình huống đáng thương không nỡ nhìn thẳng nhưng Trương Hân Nhiên vẫn phải thừa nhận Bách Mục Thần quá đẹp trai, quá tỏa sáng, giống như lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trên ti vi vậy, vừa lãnh khốc, vừa mãnh liệt. Trương Hân Nhiên không kiềm được oan ức đến nước mắt rơi lã chã. Dường như mọi tủi nhục, đau đớn như vỡ òa ra.
Bách Mục Thần một tay đút túi, thong thả bước tới ngồi trên chiếc sô pha cạnh giường, thế nhưng gương mặt anh lại lạnh lùng khó che giấu.
Tưởng Trịnh hoàn toàn tái mặt rồi, hắn cố gắng phải xun xoe chạy tới “Không biết cậu Bách đây tới có chuyện gì không?”
Bách Mục Thần không trả lời câu hỏi của hắn, đôi mắt nheo lại một mực nhìn chằm chằm Trương Hân Nhiên đang chật vật bất động trên giường, ý tứ sâu xa nói “Trưởng phòng Tưởng đây làm việc cũng được một thời gian rồi nhỉ?”
Mồ hôi Tưởng Trịnh đổ ướt sũng áo, làm sao hắn không hiểu ý tứ của Bách Mục Thần là gì. Tưởng Trịnh làm việc cho công ty này vốn là đào tạo minh tinh, nhưng chẳng được bao lâu liền chán nản vì các công ty giải trí cạnh tranh quá khốc liệt, sau thấy thị trường phim đen vô cùng hot, rất dễ kiếm ra tiền liền nảy lòng tham bắt đầu lợi dụng danh tiếng công ty, sau lưng lừa lọc người ta. Dù sao công ty cũng nhỏ, giám đốc lại chỉ là một kẻ thờ ơ không để ý, hắn có thể tự do càn quấy.
Lời này Bách Mục Thần nói ra Tưởng Trịnh biết con đường kiếm tiền của hắn chính thức bị phế rồi.
Bách Mục Thần đứng lên, cúi đầu đối diện với Trương Hân Nhiên, anh nhẹ nhàng gạt đi nước mắt bên khóe mắt của cô, giọng nói dịu hơn rất nhiều “Nếu cô ngoan ngoãn chịu nghe lời đồng ý kí hợp đồng làm trợ lý cho tôi, hẳn mọi chuyện sẽ không đi đến nước này.”
Trương Hân Nhiên ngơ ngác, mở lớn mắt nhìn Bách Mục Thần, biểu tình trì trệ.
“Bây giờ cô chỉ có hai lựa chọn, một, đồng ý làm trợ lý riêng của tôi, tôi liền đưa cô ra khỏi đây, hai, cô có thể chọn ở lại tiếp tục công việc cùng mấy kẻ bẩn thỉu này, tôi sẽ không can thiệp vào con đường kiếm tiền của cô. Nào, lựa chọn đi.”
Trương Hân Nhiên vẫn lẳng lặng nhìn Bách Mục Thần, đầu khẽ gật hai cái, giọng khản đặc nhưng vẫn cố phát ra âm thanh “Tôi... tôi muốn ra khỏi đây...”
Bách Mục Thần nhếch khóe môi mỉm cười, anh xoa mái tóc dài mềm mượt của cô khen ngợi “Ngoan lắm.” Dứt lời liền bao lấy Trương Hân Nhiên bằng áo khoác của mình rồi ôm đi.
Tưởng Trịnh nãy giờ đều run rẩy trừng mắt, hóa ra lại đụng phải người của Bách Mục Thần, hắn không cam tâm lớn tiếng gào thét với Bách Mục Thần.
Anh chỉ nhàn nhạt mỉm cười, điệu cười lại lạnh tới thấu xương “Chắc phóng viên sắp tới rồi nhỉ”, rồi thẳng đường mà đi.
-------------------------
Bách Mục Thần lái xe đưa Trương Hân Nhiên về nhà mình, vừa đặt người lên giường liền rống giận.
“Có nín ngay không? Cô là vòi nước sao, khóc cả đường về rồi.”
“Anh, anh thì biết gì chứ, người bị lạm dụng, lừa đảo cũng không phải anh.” Trương Hân Nhiên khàn giọng nức nở, bộ dạng muốn bao nhiêu đáng thương, yếu ớt liền có bấy nhiêu.
Bách Mục Thần còn muốn trách móc sự ngốc nghếch của cô nhóc này nhưng lại không biết phải mở lời thế nào tiếp, ngay lúc biết được tin Trương Hân Nhiên tới cái nơi tanh tưởi kia, tim anh như muốn ngừng đập, hoảng hốt phóng xe đi.
Trương Hân Nhiên vừa trấn tĩnh lại tinh thần, chợt ý thức được điều gì đó liền nhỏ giọng mang theo tiếng nấc nghẹn “Chuyện đó... Nhà vệ sinh ở, ở đâu vậy, tôi muốn vào đó...”
“Vào đó để làm...” Bách Mục Thần chưa nói hết câu liền nghẹn họng trở lại.
Trương Hân Nhiên ăn mặc hở hang, trên người đơn bạc chỉ còn bộ đồ lót, khoác độc chiếc áo của Bách Mục Thần, làn da đỏ ửng, nhịp thở hỗn loạn, run rẩy ôm chặt chính mình.
Bách Mục Thần thoáng đỏ mặt quay đi nơi khác, cảm thấy mình cũng đang bị lây nhiễm sự nóng bừng như lửa đốt của cô. Anh ngại ngùng kiềm nén bản thân, chỉ thẳng tay.
“Nhà tắm phía bên kia, tôi đi lấy quần áo cho cô.”
Trương Hân Nhiên xấu hổ ôm chặt lấy áo khoác chạy vội vào nhà tắm. Cô đứng dưới vòi hoa sen, để dòng nước mát lạnh dội xuống làm dịu đi ngọn lửa trong người, xóa sạch đi dấu vết đậm chạm dơ bẩn của những tên đàn ông lạ mặt.
Tắm xong, Trương Hân Nhiên lấy bộ quần áo ngủ Bách Mục Thần lấy cho mặc vào. Tuy đây đã là bộ đồ nhỏ nhất rồi nhưng Trương Hân Nhiên khoác lên người lại rộng thùng thình trông giống như nhóc con học đòi mặc quần áo người lớn.
Thể hiện là một người đàn ông lịch lãm, Bách Mục Thần để Trương Hân Nhiên nghỉ ngơi tại phòng của mình.
Khi anh nói chuyện điện thoại xong, trở lại phòng, Trương Hân Nhiên vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.
Bách Mục Thần vén gọn lọn tóc xõa trước mặt cô, ánh mắt chợt tràn ngập ẩn nhẫn dịu dàng, “Đồ ngốc dễ bị gạt.”
Một năm trước, lần đầu tiên Bách Mục Thần gặp Trương Hân Nhiên cũng chính là lần thử vai đầu tiên của cô. Lúc ấy Trương Hân Nhiên còn ngây thơ, non nớt hơn cả bây giờ, cô tỏa sáng, tràn đầy đam mê và nhiệt huyết đã khiến Bách Mục Thần để mắt tới. Tuy diễn xuất rất khá nhưng do chọn sai kịch bản, Bách Mục Thần cau mày tiếc nuối loại cô.
Khi đó, Trương Hân Nhiên chẳng hề nhụt chí, mỉm cười cúi đầu cảm ơn ban giám khảo, cô không biết, chính khoảnh khắc cô rạng rỡ mỉm cười ấy đã khiến Bách Mục Thần ngây người, trái tim băng giá cứng cáp đó đã chầm chậm nứt ra 1 vết nhỏ.
Mỗi lần gặp lại, Bách Mục Thần đều tò mò muốn tìm hiểu cô nhóc này, lại cũng muốn thử thách người ta xem liệu đam mê diễn xuất ấy, sự nhiệt tình đơn thuần ấy liệu có thể duy trì được bao lâu.
Càng tìm hiểu Bách Mục Thần càng tò mò muốn hiểu sâu hơn, như lần này, cảm thấy Trương Hân Nhiên cũng chẳng dễ chịu như trái hồng mềm, rất mạnh mẽ, liền cứ thế muốn mang cô theo bên mình từ từ dạy dỗ, từ từ trêu chọc.
Updated 44 Episodes
Comments
Ly Ly
Tưởng j A suýt nữa thì mất đi một vật làm cả đời này mình xao xuyến😁😁😁
2023-11-15
3
Dung
xời đỉnh, hóa ra biết ngta trc r
2023-11-14
1
Thuỳ Linh Nguyễn
nam chính bá đạo quá
2023-11-13
2