9 giờ sáng, chuông báo thức từ điện thoại vang lên khiến Trương Hân Nhiên bị đánh thức.
Cô lồm cồm bò dậy, mơ mơ hồ hồ cảm thấy đầu đau nhức, cuống họng vừa khô vừa khát, nhưng cơ thể lại có chút khoan khoái, dễ chịu.
Đột nhiên Bách Mục Thần một thân ướt nước tỏa ra hơi nóng, khoác một chiếc áo choàng từ phòng tắm đi ra.
Bách Mục Thần nổi tiếng được bình chọn là người tình quốc dân, gương mặt góc cạnh, thân thể đường nét, khỏe mạnh lại vương sự sương gió trải đời. Trước đây xem ảnh nóng của Bách Mục Thần, Trương Hân Nhiên còn thẹn thùng che mặt, bây giờ người thật sống động ngay trước mắt, nóng bỏng đến không chịu nổi.
Trương Hân Nhiên hai tay ôm lấy mặt, dè dặt hé mắt liếc nhìn làn da trắng khỏe, từng giọt nước từ mái tóc nhỏ xuống gương mặt góc cạnh cương nghị, chảy dọc cơ bụng mị hoặc.
Người ta nói, vụng trộm làm việc xấu sẽ không chạy thoát quả không sai. Hành vi đáng xấu hổ bán đứng liêm sỉ của cô bị Bách Mục Thần phát hiện, anh nhếch môi cười.
“Làm gì đấy?”
Trương Hân Nhiên giật mình suýt bật ngửa ngã xuống đất, may được Bách Mục Thần đỡ lấy. Cô đỏ ửng mặt ngượng ngùng không biết mở miệng giải thích ra sao.
Bách Mục Thần cũng không định làm khó cô, liếc mắt nhìn xương quai xanh quyến rũ, khe ngực thấp thoáng lộ ra sau chiếc áo rộng.
“Năng lực hồi phục tinh thần tốt nhỉ? Hôm qua còn nước mắt ngắn nước mắt dài mắng người.”
Lần này Trương Hân Nhiên cảm thấy cơ thể như bốc cháy, túng quẫn bối rối, “Tôi, tôi như vậy lúc nào chứ, mệt quá nên không nhớ rõ lắm.”
Hiếm khi Bách Mục Thần dễ tính bỏ qua cho cô, không truy hỏi thêm nữa, đứng dậy bỏ đi thay quần áo nhưng trên môi hiện lên nét cười mờ nhạt.
Trương Hân Nhiên ôm đầu gào thét trong im lặng. Thật ra cô nhớ hết mọi chuyện ngày hôm qua, không những nhớ mà còn không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Tính cách của cô, vẻ túng quẫn, khổ sở của cô đều bị phơi bày trước Bách Mục Thần.
Trương Hân Nhiên đang rầu rĩ cho hình tượng của mình thì một bộ quần áo bay tới.
“Bộ quần áo tôi nhờ người mua đấy, mặc đi.” Bách Mục Thần nói, đặc biệt nhấn mạnh chữ “mua” nhắc nhở Trương Hân Nhiên số nợ đã tăng thêm một khoản.
Trán Trương Hân Nhiên nổi gân nhưng cô cố gắng gượng cười cảm ơn.
“Nhanh lên, mau thay quần áo rồi đi.”
“Hả? Đi đâu?” Trương Hân Nhiên ngơ ngác.
“Làm việc, cô sẽ bắt đầu công việc từ hôm nay, cho cô 5 phút, ăn mặc cho đàng hoàng rồi mang quần áo, nước uống, quạt,... cho tôi, muộn một giây tăng 100 tệ, nhanh chân lên trợ lí nhỏ...”
Bách Mục Thần khiêu khích mà cười, bắt đầu đưa tay nhìn đồng hồ, ra vẻ đang đếm giờ.
Trương Hân Nhiên thật sự muốn giết người, cô tá hỏa chạy trước chạy sau chỉn chu lại trang phục, đầu óc, thở hồng hộc lao xuống dưới nhà, hai tay cồng kềnh bao nhiêu đồ đạc của Bách Mục Thần.
“Vừa đúng giờ, lần sau cứ tiếp tục phát huy, tôi không thích người chậm chạp.”
Nếu có thể giết người bằng ánh mắt, Bách Mục Thần đã sớm bị Trương Hân Nhiên chém ngang chém dọc mấy đao rồi, không thể khiến người ta yêu thích nổi một chút nào. Nghĩ rồi cô hậm hực khệ nệ mang đủ thứ đồ bò vào xe.
“Có biết tôi sắp nhận dự án gì không?” Nhân lúc chờ đèn đỏ, Bách Mục Thần buồn chán hỏi.
“A, là phim “Tinh Mộng” đóng với Lưu Phóng, bắt đầu khởi quay vào cuối tháng này.” Trương Hân Nhiên phấn khích khoe khoang thông tin mình biết.
Năm nào cô cũng chờ phim của Bách Mục Thần, thông tin sốt dẻo thế này, sao có thể bỏ qua.
Bách Mục Thần khẽ cười ra tiếng, tính tình vẫn đơn thuần như vậy.
“Hôm nay tôi sẽ gặp đạo diễn Vu để bàn bạc về bộ phim, tới lúc đó ngồi cạnh tôi yên tĩnh chút, tập trung lắng nghe, gọi dạ bảo vâng, đừng làm mất mặt tôi.”
Vừa nghe mình được gặp đạo diễn nổi tiếng, đây thật đúng là cơ hội có mặt không hai mà ông trời cho cô, Trương Hân Nhiên vui vẻ chìm đắm trong hạnh phúc, “Vâng” một tiếng ngoan ngoãn.
Xe đi vào gra, tìm một chỗ đỗ rồi dừng lại. Bách Mục Thần xuống xe thấy Trương Hân Nhiên túi lớn túi nhỏ mà ôm, liền chỉ trong cốp xe có balo.
Trương Hân Nhiên gật đầu đã hiểu, nhanh nhẹn xếp đồ gọn gàng rồi đeo balo lên vai.
Bách Mục Thần nhìn cô rồi quay lưng đi trước, ném lại một tiếng “Nhóc con” đầy ẩn ý. Trương Hân Nhiên tức muốn giậm chân liền đuổi theo phía sau.
Vào trong đại sảnh chính, Trương Hân Nhiên bỗng dưng tim đập luôn hồi. Từ trước tới nay cô đã tới đây rất nhiều lần, quen thuộc đến từng ngóc ngách, ấy vậy mà lần này tới với thân phận là trợ lý ảnh đế, cảm giác vị trí bản thân cũng được nâng lên, nhìn thấy ai cô đều tươi cười chào hỏi, sớm đã coi người ta là đồng nghiệp mà nay mới thật sự chính thức.
Bách Mục Thần nhìn Trương Hân Nhiên như cô nhóc vị thành niên quay cuồng phía sau liền để mặc cô tự high.
“Tiểu Thần!!!”
Một giọng nói thất thanh vang lên, hại Trương Hân Nhiên đụng trúng lưng Bách Mục Thần, người đúng là toàn cơ bắp, đau muốn chết.
“Xuống đây làm gì?” Bách Mục Thần thản nhiên trước sự chào hỏi nồng nhiệt của đối phương.
“Đạo diễn Vu sắp tới, xuống chào hỏi chút thôi.” Người đàn ông cười cười vỗ vai Bách Mục Thần, chợt thấy Trương Hân Nhiên nấp phía sau lưng anh, khóe môi kéo càng cao hơn.
“Không giới thiệu chút sao?”
Bách Mục Thần nghiêng người kéo Trương Hân nhiên bước lên, chỉ chỉ người trước mặt.
“Chào hỏi đi, anh ta là giám đốc Dư Hằng, chút nữa sẽ đem hợp đồng cho cô kí.”
Trương Hân Nhiên kinh ngạc, Bách Mục Thần trong mắt cô đã được coi là tuổi trẻ tài cao, tinh anh thế phiệt không ai bì kịp, vậy mà người này lại còn là giám đốc cả một công ty lớn như này, tam quan Trương Hân Nhiên triệt để mở rộng.
Cô lễ phép cúi người, “Chào giám đốc Dư, tôi là Trương Hân Nhiên, bắt đầu từ hôm nay sẽ là trợ lý của anh Bách.”
Dư Hằng bật cười, “Ha ha... Không cần câu nệ vậy đâu, tôi bằng tuổi Bách Mục Thần, cứ gọi một tiếng anh Dư là được".
“Anh Dư.”
Thật đúng là một người thân thiện.
Hai người đều đang trò chuyện làm quen, trừ Bách Mục Thần chỉ yên lặng đứng bên cạnh lắng nghe, lúc này đạo diễn Vu tới.
“Giám đốc Dư, Bách Mục Thần, sao đều có ở đây hết thế này.”
Dư Hằng và Bách Mục Thần đồng thời đi tới, bắt tay chào hỏi đạo diễn Vu, “Không phải đều tới đón ngài sao.”
Đạo diễn Vu Bình năm nay đã ngoài 40, thân thể khỏe mạnh, nổi tiếng là người niềm nở, dễ dãi ngoài đời, nghiêm khắc, thẳng tính trong công việc. Hồi mới vào nghề Bách Mục Thần cũng coi như được ông chỉ dạy, nâng đỡ, cho tới bây giờ Bách Mục Thần đóng rất nhiều phim của ông, một ảnh đế tài năng, một đạo diễn xuất sắc, những tác phẩm đó đều để lại tiếng vang lớn đối với dân chúng.
Trương Hân Nhiên không mong đợi Vu Bình sẽ để mắt tới mình, theo phép lịch sự cô vẫn cúi chào. Nào ngờ lại được Bách Mục Thần tóm lên giới thiệu.
“Đây là học trò của cháu, cũng nhanh nhẹn và được việc lắm, chú xem xem để mắt tới cô ấy một chút.”
Trương Hân Nhiên kinh ngạc nhìn Bách Mục Thần, từ lúc nào mình được thăng cấp từ con nợ lên học trò vậy. Được Bách Mục Thần vỗ nhẹ vào tay, cô không dám thất thố nhiều, mỉm cười giới thiệu bản thân.
“Ây da, nếu đã là học trò của Bách Mục Thần, chắc chắn rất tốt, tôi phải đề cử thật mạnh tay mới được ha ha.” Vu Bình kì vọng cười với Trương Hân Nhiên.
Cô không quá quan tâm liệu vị trí của bản thân trong mắt người ta có bao nhiêu cao thấp, nhưng được người có địa vị như vậy nói cười, tâm Trương Hân Nhiên không khỏi run rẩy.
Một đoàn người kéo vào phòng họp, chỉ có Dư Hằng còn việc khác, không tiện ở lại. Trương Hân Nhiên quy củ ngồi bên cạnh Bách Mục Thần, đối diện là Vu Bình, đủ loại giấy tờ được đưa ra, trong đó có cả kịch bản.
Hai người bắt đầu thảo luận về các tình tiết, lời thoại trong phim, bắt đầu chỉnh sửa sao cho phù hợp, rồi tới nơi quay phim, đủ loại vấn đề to nhỏ để chuẩn bị ngày khởi quay sắp tới. Bộ phim Tinh Mộng này bảo mật thông tin quá chặt chẽ, Trương Hân Nhiên chỉ biết là phim cổ trang, nữ chính là Lưu Mẫn, ngoài ra còn có sự góp mặt của Thẩm Viên, đồng là một diễn viên gạo cội có sức nặng trong giới giải trí, tuy nhiên Trương Hân Nhiên nghe phong phanh có vẻ Thẩm Viên vào vai phản diện.
Hai thiên tài diễn xuất nổi tiếng là bạn thân lâu năm, nay lại đối địch nhau trong tác phẩm mới, chỉ tưởng tượng thôi cũng đã đủ kích thích rồi.
Trương Hân Nhiên nghe những tình tiết nhỏ được bàn bạc, sửa đổi ra làm sao, cảm giác như chỉ có mình độc quyền được nghe spoil, cô thật muốn gào thét sung sướng.
Mấy người liền ngồi với nhau nói chuyện từ giữa sáng tới tận tối không nghỉ, cơm trưa, bữa tối cũng là Trương Hân Nhiên rảnh rỗi ghé qua căn tin mua mấy suất cơm để giải quyết qua loa ngay trong phòng họp.
Cuối cùng cũng kết thúc, sau khi tiễn Vu Bình ra xe, Bách Mục Thần xoa bóp cổ và cử động vai đã cứng đờ. Trương Hân Nhiên vừa đeo balo, vừa ôm áo khoác cho Bách Mục Thần, lo lắng hỏi, “Không sao chứ, trở về tôi xoa bóp cho anh.”
Bách Mục Thần nhướn mày tò mò “Được không thế?”
“Tôi xoa bóp giỏi lắm đó, trước đây bà nội hay đau lưng, đều là tôi đấm bóp cho bà.” Trương Hân Nhiên tự tin khoe khoang.
Bách Mục Thần cười cười, “Cứ vậy đi.”
Trở về, Bách Mục Thần ngồi phịch xuống sô pha nhắm mắt, Trương Hân Nhiên để yên cho anh nghỉ ngơi, một mình loanh quanh trong nhà chuẩn bị nước nóng và thu dọn đồ đạc.
Sau khi tắm xong, thấy Trương Hân Nhiên lọ mọ trong bếp làm gì đó liền gọi cô tới sấy tóc cho mình.
Trương Hân Nhiên vào phòng ngủ của Bách Mục Thần, mang theo một cốc nước đưa cho anh.
“Trà mật ong, uống vào cơ thể sẽ đỡ hơn.”
Bách Mục Thần nhận lấy, từ từ thưởng thức hương vị ngọt mát của trà, vừa hưởng thụ được trợ lý nhỏ sấy tóc.
Trương Hân Nhiên không ngờ tóc Bách Mục Thần lại mềm như thế, cô sờ vô cùng thích tay.
Sấy tóc xong, Bách Mục Thần liền nằm úp sấp trên giường, Trương Hân Nhiên không hiểu.
“Không phải cô nói sẽ xoa bóp cho tôi sao?”
Được Bách Mục Thần nhắc nhở, Trương Hân Nhiên mới nhớ ra, suýt nữa cô đã quên béng mất, người này nhớ cũng dai thật.
Trương Hân Nhiên ngồi bên giường, 2 tay linh hoạt bắt đầu xoa ấn.
“Vai và lưng anh cứng quá, đừng ngồi nhiều như vậy.”
“Cũng quen rồi, công việc chất đống ra đó, tôi cũng không thể nghỉ ngơi lâu được.”
“Vậy từ sau để tôi đấm bóp cho anh, như vậy sẽ không thấy nhức mỏi người nữa.”
“Ừ.”
Bách Mục Thần đáp ứng một tiếng xong liền im lặng, Trương Hân Nhiên tưởng anh đã ngủ, lực đạo ở tay giảm bớt đi một chút, ai ngờ Bách Mục Thần đột nhiên nói.
“Hôm nay tìm hiểu được gì không?”
“A, có nghe qua một chút về tình tiết trong phim, dù không biết chi tiết nhưng có vẻ nó sẽ rất hay.” Trương Hân Nhiên hồi tưởng lại cuộc trò chuyện ngày hôm nay.
“Chờ ngày mai kịch bản được in lại, tôi mang về cho cô đọc.”
“Được.” Trương Hân Nhiên vui vẻ trả lời.
Nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng thở đều đều. Đoán chắc Bách Mục Thần đã ngủ rồi, Trương Hân Nhiên rón rén bò xuống giường, cố gắng lật người Bách Mục Thần lại đặt lên gối, đắp chăn xong liền khép cửa ra ngoài.
Trương Hân Nhiên tắm rửa xong, chỉnh lí lại đồ đạc ngày mai rồi vào căn phòng nhỏ sáng nay Bách Mục Thần xếp cho cô, Trương Hân Nhiên đặt báo thức cho ngày mai rồi tiến vào mộng đẹp.
Updated 44 Episodes
Comments
Dung
ù học trò cơ đấy
2023-11-14
1
Thuỳ Linh Nguyễn
nu9 xoa bóp cho t với
2023-11-13
4
gurinrin
mê chị Nhiên Nhiên
2023-11-04
2