Nghe Trương Hân Nhiên càm ràm liên hồi, Bách Mục Thần thở dài, biểu thị đã biết rồi, phất tay đuổi Trương Hân Nhiên lên ghế lái, bản thân miễn cưỡng đáp ứng quấn chăn lại.
Về tới nhà, Bách Mục Thần một thân mồ hôi than phiền nóng muốn chết, đòi đi tắm. Trương Hân Nhiên lại bắt đầu ngăn cản, luôn miệng một bài thuyết giáo y như hồi nãy.
“Vậy giờ tôi phải thế nào đây, cả người đều ướt đẫm khó chịu.”
“Vậy anh chỉ được lau qua người thôi.” Trương Hân Nhiên ra chủ kiến.
Bách Mục Thần không hài lòng. “Phiền phức muốn chết, tôi không thích.”
“Không phiền, tôi giúp anh, anh mau về phòng trước đi.” Trương Hân Nhiên cố gắng dỗ dành Bách Mục Thần.
Bách Mục Thần tuy trong lòng không vui nhưng vẫn về phòng ngủ chờ.
Trương Hân Nhiên đi lấy khăn và chậu đã pha nước ấm xong liền bê vào phòng.
Vừa mở cửa vào, cô liền chết chân tại chỗ, rất có cảm xúc muốn ném cái chậu đi.
Bách Mục Thần nằm dài trên giường, quần áo cởi sạch sành sanh chỉ còn độc một chiếc quần lót, dáng vẻ muốn bao nhiêu phóng khoáng thì có bấy nhiêu này còn có sức sát thương hơn cả lúc chụp hình.
“Anh... Anh cởi ra như vậy để làm gì?” Trương Hân Nhiên hỏi với giọng run rẩy.
“Chẳng phải cô nói giúp tôi lau người sao, không cởi hết ra làm sao mà lau.”
Nói như thế thật sự rất hợp lí, Trương Hân Nhiên không có cách nào phản bác, chỉ có thể nhích mông từng chút ngồi trên giường, hai tay cầm khăn run run lau người cho Bách Mục Thần.
Mẹ nó, ăn mặc như vậy thật quá ức hiếp người.
“Lau cả chỗ khác đi, sao cô chỉ lau một chỗ thế?” Bách Mục Thần thấy Trương Hân Nhiên cứ chà qua chà lại mãi, ngực cũng đỏ một mảng rồi mới lên tiếng nhắc nhở.
Trương Hân Nhiên nghĩ càng kéo dài thời gian trái tim này càng không chịu được mất, cô hạ quyết tâm coi Bách Mục Thần như một đứa trẻ to xác không thể tự chăm sóc mình, nhanh chóng làm cho xong việc.
Toàn thân được lau sạch sẽ, cũng không còn cảm giác dính nhớp như vừa rồi nữa, Trương Hân Nhiên thở phào một hơi xoay người vắt khăn, định mang đồ rời khỏi cái chốn khó thở này, liền bị Bách Mục Thần gọi lại.
“Còn chưa xong mà?”
Trương Hân Nhiên đầu đầy chấm hỏi đáp lại. “Đã xong rồi đây.”
“Còn phía dưới nữa.”
Trương Hân Nhiên không tự chủ được ánh mắt dừng ngay nơi “phía dưới”, chết máy một lúc mới ý thức được sự việc.
Cô đổ bừng mặt như có núi lửa phun trào trên đầu, rất muốn hét toáng lên anh cái đồ không đứng đắn.
Trương Hân Nhiên vừa túng quẫn, không nhẫn nhịn nổi nữa, vội vội vàng vàng quay đầu bỏ của chạy lấy người, chỉ để lại một câu. “Anh tự mà lau.”
Bách Mục Thần nhìn dáng vẻ loay hoay lít nha lít nhít kia, bật cười thành tiếng, nhóc con này còn non và xanh lắm, không có cửa lên mặt với anh đâu.
Trương Hân Nhiên muốn đâm đầu xuống đất tự vẫn cho rồi, thế mà lại bị người ta chọc ghẹo cho bỏ trốn.
Người ăn mặc không đứng đắn là anh ta, bán khỏa thân cũng là anh ta, người ta còn thản nhiên ra, vậy tại sao mình lại là người duy nhất ngượng ngùng chứ.
Cho tới tận lúc Bách Mục Thần ngồi vào bàn ăn cùng dùng bữa, Trương Hân Nhiên vẫn cắm đầu vào bát cơm, không cho Bách Mục Thần tới một ánh mắt, nói đúng hơn là cô sợ chỉ cần nhìn một cái lại nhớ tới hình ảnh xịt máu mũi vừa rồi.
Bách Mục Thần nhìn chằm chằm đỉnh đầu Trương Hân Nhiên một hồi, có phần hết cách.
“Vết thương đã xử lý chưa?” Bách Mục Thần đột nhiên nhớ ra cánh tay Trương Hân Nhiên hồi chiều có một vết bầm tím, có cớ để bắt chuyện.
“A, không có nghiêm trọng vậy đâu.” Trương Hân Nhiên thoáng giật mình, không tự chủ sờ nhẹ vào nơi có vết thương.
Bách Mục Thần không nói gì, đứng dậy bỏ về phòng ngủ.
Trương Hân Nhiên bất ngờ, không phải lại làm gì không đúng chọc phải đại tổ tông này rồi chứ.
Mấy phút sau Bách Mục Thần quay lại ngồi vào bàn ăn, đặt một lọ thuốc lên, đẩy về phía Trương Hân Nhiên.
“Trước khi thuyết giáo người khác thì xem lại bản thân mình đi, vết thương này mà tím lên thì rất khó coi. Lọ thuốc này làm tan máu bầm rất tốt, chút nữa ăn xong thì bôi thuốc vào rồi nghỉ ngơi sớm, dù sao hôm nay cô cũng mệt rồi.”
Trương Hân Nhiên thoáng ngạc nhiên, nghe một hồi mới gật gù. “Chút nữa rửa bát xong tôi sẽ làm.”
“Tay đau thì rửa làm sao, tôi nói gì thì cô nghe lời đi.” Bách Mục Thần lớn tiếng tức giận.
Trương Hân Nhiên có hơi sợ Bách Mục Thần mất hứng nhưng vẫn do dự chưa đáp ứng.
Thấy vậy Bách Mục Thần đành thở dài. “Chỗ bát đũa này thì có mấy cái, tôi rửa vài phút là xong, đừng có nhưng nhị gì nữa.”
Hai người đều mệt muốn chết, đôi co mãi cũng không hay, Trương Hân Nhiên chịu nhường một bước coi như huề với Bách Mục Thần, “Ồ” một tiếng.
Tâm trạng có chút giống với được sủng mà sinh sợ.
Sau khi thảo hiệp bầu không khí dịu lại đi nhiều, cả hai ăn xong thì mỗi người một việc rồi về phòng nghỉ ngơi.
Updated 44 Episodes
Comments
thu le
na9 kiểu khi mình k ngại, ng khác sẽ là ng ngại
2023-11-02
3