Tiếng chuông báo thức vang lên trong không gian tĩnh mịch, tiếng chim ngoài trời ríu rít hát ca.
Cô nằm trên giường, có chút khó chịu vì bị làm phiền. Vỗ vào đầu giường hai lần, chiếc giường từ từ đẩy lên như chiếc ghế khổng lồ. Cô quơ tay lấy điều khiển, mở rèm cửa ra.
Ánh nắng mặt trời đổ xô vào căn phòng trắng xoá. Cô từ từ xuống giường, vào vệ sinh cá nhân.
Chải tóc, cho thẳng, dù sao cũng mang danh hoa khôi 9 năm cơ mà, phải thể hiện cho đúng cái danh ấy chứ. Mà năm nay chắc không cần đâu nhỉ?.
Tóc xoăn cùng với bộ đồ nữ sinh đúng là không khiến ta thất vọng.
"mới đây mà gần 7h rồi à?"
Cô nhìn vào đồng hồ treo tường. Không nhanh không chậm lấy cặp xách, điện thoại rồi chìa khoá xe.
Cô chạy xe được một lúc, thì thấy có một tiệm đồ ăn sáng, cô khựng lại suy nghĩ có nên mua đồ ăn sáng không? Thôi vậy, dù sao cũng không đói.
Cô vào trường, trong trường cô có một bãi giữ xe nên cô gửi ở đó. Vào bãi gửi xe không tránh khỏi việc chút ngạc nhiên.
Đúng là bọn nhà giàu, ngày đầu đi học mà flex thấy ghê, toàn siêu xe. Cất xe xong thì cô ra ngoài sảnh, ở đó có vài chục bộ bàn ghế để sinh viên ngồi.
Nói là cho sinh viên ngồi thoải mái chứ ai đến trước ngồi trước.
Đi lòng vòng một lúc thì cũng gặp nhóm lớp cô ngồi bên góc tay trái, nói là lớp nhưng ở đó toàn mấy thằng hoàng tộc, quý tộc đang tán gẫu.
Cô đang phân vân có nên đi qua đó không vì bên đó cũng có Huy Thánh Khang. Đang đứng ngây ngốc ra thì thằng Khang quay lại, tôi vội vàng quay người đi chỉ sợ nó nhận ra. Thế nào mà nó lại kêu tôi:
"LAN HUỲNH TUỆ MẪN"
Nó kêu to đến mức mà dường như cả trường đều nghe, ừm ít nhất thì cả trường không nghe, nhưng khu chỗ đó ai cũng nghe. Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về phía tôi, ais, chết tiệt!
Được, cô nhịn! Cô từ từ bước tới chỗ anh ta, cảm giác như cô đang đứng trước hang sói nhỉ.
"Có Chuyện Gì?"
Cô gằn giọng nhìn cậu ta đang cười đắc ý.
"nào, sao vậy Mẫn~"
Giọng điệu này! Hận không thể đánh chết hắn mà. Cô bước qua chỗ cậu ta đang ngồi, đứng kế bên. Nhìn sơ qua một lượt, chắc toàn bọn sống với tiền nhỉ?
"Cậu ăn sáng chưa?"
Nó hỏi với một giọng ngây thơ, nhìn khuôn mặt mĩ nam này ai ai cũng muốn ngắm sao chỉ mình tôi nhìn là muốn đấm thế này?
"Gọi mày tao đi, ớn quá mày ạ"
Cô tỏ ra chán ghét cực độ. Hắn thấy thế thì phì cười, rồi với tay lấy hộp thức ăn đưa cho cô.
"Nè ăn đi"
Cô hơi ngạc nhiên vì không ngờ hắn vẫn còn nhớ cô thích ăn bánh dâu tây thay cho bửa sáng. Cô nhận lấy mỉm cười rồi quay đi.
"Đi đâu nữa, có người quen à?"
Huy Thánh Khang cất giọng hỏi, giọng trầm đôi chút vẫn còn đủ nghe để cô không phàn nàn về giọng nói này.
Cô hơi khựng lại, quả thật cô chỉ mới gặp được nó là bạn từng quen.
Nó thấy cô thế thì thở dài kéo cô ngồi xuống đùi nó, khiến cho mấy đứa bạn nó cũng sững người.
"Ê mày làm cái j v?"
Cô dùng hai tay của mình cố gắng đẩy đôi bàn tay to lớn đang ghì chặt mình ra, nhưng bất thành.
Nhìn vào đám người, có 3 cặp mắt trong khá quen hình như tôi đã gặp nó vào ngày đầu nhận lớp nhỉ, và 3 cặp mắt ấy có vẻ đang suy tư gì đó.
Tôi nhanh chóng lảng tránh ánh mắt như con dao nhọn đó đi. Tên này ngoan cố thật, tức quá thế là cô quay lại lỡ tát vào mặt nó.
Sắc mặt nó biến đổi rồi. Cô lập tức đưa tay lên xoa chỗ vừa đánh, sợ nó nổi giận rồi lại đánh cô.
"Ê xin lỗi bạn Khang cutechibi ạ"
Cô vừa nói vừa xoa. Thấy nó không nói gì, tôi phải mở hộp bánh dâu ra ăn, nó tức giận ba mẹ nó còn sợ chứ nói gì cô.
Mọi người thấy cô đánh nó xong liền ngoan như mèo nhỏ thì cũng bật cười, còn nó thì đưa tay xoa đầu cô.
Updated 54 Episodes
Comments