Các Nàng Luôn Nói Yêu Ta

Các Nàng Luôn Nói Yêu Ta

Chương 1: Đau Đớn Kết Thúc

Hạnh Phúc đến với các nàng chưa được bao lâu thì Kinh Thành lại nổi lên sóng gió. Một thế lực tà giáo bất ngờ xuất hiện, tu luyện tà thuật hút linh hồn người sống, chỉ cần một tia tà khí cũng đủ thao túng lòng người.

Mục đích của chúng không chỉ là chiếm lấy giang sơn mà Kỳ Tuyết cùng mọi người đã dốc sức bảo vệ, mà còn là… chiếm lấy chính nàng. Bọn chúng dùng tà thuật thao túng Hoàng Đế đương nhiệm là Kỳ Thiên nhường lại ngôi vị cho chúng, sau đó giam giữ Hoàng Đế vào đại lao tăm tối.

Từ đó lập ra một triều đại mới, triều đại nhà Thương, đứng đầu là vua Thương Vương Trì.

Phụ Hoàng và Mẫu Hậu của Kỳ Tuyết hay tin cũng lập tức trở về Hoàng Cung, nhưng đều bị bắt giữ.

Bọn người tà giáo này đứng đầu là người từng làm trợ thủ đắc lực của Ám Dạ. Tên gọi Thương Vương Trì, bản thân hắn đã muốn mưu phản từ lâu chỉ là đang chờ cơ hội thích hợp. Trong thời gian ở bên cạnh Ám Dạ hắn đã tìm hiểu về tà thuật, hắn ta âm thầm tu luyện chúng. Cho đến khi được Ám Dạ giải độc, hắn mới có cơ hội dùng tà thuật để thao túng mọi người đi theo hắn, làm việc cho hắn.

Hắn đã cất công đào tạo và chiêu mộ những người mới trong một thời gian dài để bọn họ đủ sức chiến đấu và đảm bảo bọn họ bắt buộc phải nghe lời hắn, mà không có một suy nghĩ phản bội nào. Cho đến khi mọi chuyện diễn ra đúng với kế hoạch hắn ta bắt đầu tạo phản trong thầm lặng, tất cả đều trở tay không kịp. Tể Tướng trợ thủ đắc lực của Hoàng Đế cũng ra đi dưới tay của bọn chúng.

Lúc trước khi Kỳ Tuyết xuất hiện ở trong cốc hắn ta đã rất để tâm đến nàng, thường xuyên chuẩn bị các món ngon bên ngoài cho nàng. Chỉ là....nàng chưa bao giờ nhìn hắn dù chỉ một lần, cũng bởi thân phận thấp bé của mình. Nhưng giờ đây đã khác hắn đã có được giang sơn sợ gì không có được nàng.

Đêm ấy, Lam Quốc sụp đổ chỉ trong chớp mắt. Khi tin dữ truyền đến, Kỳ Tuyết còn chưa kịp trở về gặp Phụ Hoàng và Hoàng Huynh. Một lá thư được gửi đến nàng: “Muốn mạng Phụ Mẫu và Huynh Trưởng thì mau trở về Hoàng Cung”

Cả bốn người các nàng nhận được tin liền vô cùng bất ngờ, họ cũng không biết tại sao mọi việc lại nhanh như vậy.

Tử Yên cũng nhận được tin dữ, cha nàng võ nghệ cao thông, vậy mà đã bị bọn chúng giết hại một cách tàn nhẫn. Nàng thất thần mà ngồi đó.

Chưa hết đau buồn Tư Lạp lại nhận thêm tin Nữ Hoàng Oa Quốc, Mẫu Hoàng của nàng đã qua đời vì cố chống đối bọn chúng. Oa Quốc được sát nhập dưới trướng của Thương Vương Trì.

Ái Tư Lạp nghe thấy như gục ngã đôi mắt vô hồn ngồi bệt xuống nền gạch lạnh lẽo. Người thân nhất của nàng bây giờ đã không còn nữa rồi, đất nước của nàng cũng không giữ được nữa. Tại sao mọi chuyện lại trở nên thế này.

Kỳ Tuyết vì muốn cứu lấy người thân của mình mà mặc kệ tất cả, liền tức tốc trở về Hoàng Cung. Các nàng cũng không thể đứng yên liền điều những binh lính và các đệ tử mình đang có trong tay đi một mạch đến Kinh Thành.

Cửa thành mở toang như đang chờ đợi. Khắp nơi tang thương, xác người nằm rải rác, thành trì từng náo nhiệt giờ chỉ còn lại mùi máu và tuyệt vọng. Bước vào chính điện, Thương Vương Trì đã ngồi sẵn trên long ỷ, mặc long bào đen, ánh mắt ngạo nghễ.

“Kỳ Tuyết… cuối cùng nàng cũng đến.”

Giọng hắn mang theo ý cười khiến người ta lạnh sống lưng.

Kỳ Tuyết cau mày.

“Ngươi là ai?”

Lúc này lại có một người đứng ra đưa kiếm về phía nàng quát lớn.

“Hỗn xược, đứng trước Chủ Thượng còn không quỳ lại nói những lời bất kính”

Nghe giọng nói quen thuộc vang lên, nàng mới để ý đến. Người này vậy mà lại là tên Diệp Hàn Phong kia, rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra vậy hả.

Thấy tên Hàn Phong đưa kiếm về phía nàng, Tư Lạp liền tức giận muốn bước lên đánh cho hắn một trận. Nhưng nàng còn chưa kịp ra tay, một ám khi từ đâu bay đến đánh vào tay hắn, thanh kiếm trên tay cũng rơi xuống.

“Diệp Hàn Phong, ngươi có biết mình đang đưa kiếm vào ai không hả?” Giọng Trì Vương trầm xuống, mang theo uy áp khiến không khí trong điện như đông cứng lại.

Diệp Hàn Phong lập tức tái mặt, tay run lên, vội thu kiếm lùi lại mấy bước, quỳ rạp xuống.

“Thần có tội… mong Chủ Thượng tha mạng!”

Trì Vương chỉ liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh lẽo nhưng lại không hề nổi giận. Với hắn, loại người như Diệp Hàn Phong chỉ cần biết sợ là đủ dùng. Hắn phất tay, như xua đi một con chó không đáng bận tâm, rồi chậm rãi bước xuống từng bậc thềm.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Kỳ Tuyết, từ trên xuống dưới như muốn nuốt trọn nàng vào trong tầm mắt.

“Nàng vẫn xinh đẹp như ngày nào…”

Kỳ Tuyết đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh như băng.

“Ta không quen ngươi.”

Trì Vương khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên.

“Không sao… ta quen nàng là đủ rồi.” Hắn tiến thêm một bước, giọng nói trầm thấp “Năm đó ở Đoạn Tình Cốc, ta đã từng nhìn thấy nàng… từ lúc đó, trong mắt ta đã không còn ai khác.”

Hắn dừng lại ngay trước mặt nàng, ánh mắt càng thêm si mê. “Từ nay về sau, ta phong nàng làm Hoàng Hậu của ta… nàng thấy thế nào?”

Kỳ Tuyết bật cười, nụ cười đầy khinh miệt “Ngươi nghĩ ta cần cái danh đó sao?”

“Ta không muốn nói nhiều.” Nàng siết chặt tay, giọng lạnh đi “ Mau thả phụ hoàng mẫu hậu và hoàng huynh của ta ra”

Trì Vương không đáp, chỉ tiến thêm một bước, đưa tay muốn chạm vào gương mặt nàng.

Tử Yên thấy hắn đưa tay về phía Kỳ Tuyết liền nổi giận, không kịp suy nghĩ đã lao đến muốn ngăn cản. Nhưng chỉ trong chớp mắt, Trì Vương khẽ phất tay, một luồng lực vô hình đánh thẳng vào người nàng. Thân thể Tử Yên bay ngược ra xa, đập mạnh xuống nền đá, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả vạt áo.

“Tử Yên!”

Tim nàng thắt lại, theo phản xạ muốn chạy đến bên Tử Yên, nhưng cổ tay đã bị giữ chặt. Lực đạo mạnh đến mức khiến nàng không thể thoát ra.

“Buông ta ra!”

Ba người còn lại không kịp nghĩ nhiều, đồng loạt xông lên. Nhưng trước mặt Trì Vương, tất cả đều trở nên yếu ớt. Hắn thậm chí không cần dùng hết sức, chỉ một tay đã đủ khiến cả ba người bị đánh ngã xuống đất, từng ngụm máu liên tiếp phun ra, sắc mặt tái nhợt.

“Ngươi có giỏi thì giết ta luôn đi!” Nhược Vũ gắng gượng ngẩng đầu, ánh mắt đầy phẫn nộ “Nhưng đừng đụng đến nàng ấy!”

Nghe những lời khiêu khích đó, Trì Vương không giận ngược lại còn bật cười, ánh mắt lóe lên sự hứng thú bệnh hoạn.

“Các ngươi… vì nàng mà đến cả mạng cũng không cần sao?”

Hắn chậm rãi nâng tay lên, tà khí hội tụ nơi lòng bàn tay, chuẩn bị giáng xuống một chưởng kết liễu.

“Đừng mà!”

Kỳ Tuyết bật khóc giọng run rẩy đến vỡ vụn: “Đừng giết nàng ấy… ta cầu xin ngươi…”

Một câu nói đó khiến động tác của hắn khựng lại.

Nhìn nàng rơi nước mắt vì người khác, trong lòng hắn dâng lên một cơn ghen dữ dội. Hóa ra những gì hắn điều tra không sai giữa nàng và những nữ nhân này… quả thật có thứ tình cảm không bình thường.

Ánh mắt hắn dần trở nên âm trầm.

Giết họ… quá dễ dàng nhưng nếu để chính tay nàng giết họ… chẳng phải sẽ thú vị hơn sao?

Nghĩ đến đó, khóe môi hắn chậm rãi cong lên thành một nụ cười lạnh.

“Được.”

Hắn thu lại nội lực, lấy ra một viên thuốc màu đen đưa ra trước mặt nàng.

“Vậy thì uống cái này… ta sẽ tha cho bọn họ.”

Kỳ Tuyết nhìn viên thuốc, lòng chợt lạnh đi.

“Đây là gì?”

“Độc Hoa Tình.”

Ba chữ vừa dứt, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch. Nàng lùi lại một bước, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Nàng biết loại độc này, người uống vào sẽ quên đi những người mình yêu. Nếu cố nhớ lại… kinh mạch sẽ từng chút một đứt gãy, đau đớn đến chết. Nhưng nếu nàng không uống…những người trước mặt nàng… sẽ không thể bảo toàn tính mạng,

Nàng siết chặt tay, cả người run lên, nàng thà chết… cũng không muốn nhìn họ bị tổn thương. Ngay lúc nàng run rẩy đưa tay về phía viên thuốc, giọng Nhược Giai vang lên đầy tuyệt vọng.

“Kỳ Tuyết… đừng uống… nàng có uống hắn cũng sẽ không giữ lời hứa đâu…”

“Tiểu Tuyết…”

Bàn tay nàng khựng lại giữa không trung.

“Nàng yên tâm ta sẽ không đụng đến bọn họ. Nhưng mà Kỳ Tuyết nàng không có quyền ra điều kiện gì đó với ta đâu”

“Rốt cuộc thì ngươi muốn gì ở ta?”

“Ta yêu nàng…muốn nàng trở thành nữ nhân của ta”

“Kinh tởm, ta có chết cũng không trở thành nữ nhân của ngươi”

“Vậy sao, Hàn Phong mau đưa người lên đây”

Nói rồi Hàn Phong nhận lệnh đưa Phụ Hoàng, Mẫu Hậu và Hoành Huynh của nàng lên. Kỳ Tuyết nhìn ba người mà lòng đau nhói không thôi, họ đã bị đánh đập máu khắp người sắp không nhận ra họ nữa rồi.

“Tuyết nhi con cứ mặc kệ chúng ta, mau chạy đi” Phụ Hoàng nàng vẫn luôn lo lắng cho nàng.

“Bây giờ nàng chỉ có thể chọn uống viên thuốc này, sau đó trở thành nữ nhân của ta, ta sẽ tha cho bọn chúng. Còn nếu không… thì nàng cũng biết hậu quả rồi đó”

Nàng còn lựa chọn nào đây, nước mắt lưng tròng tim nàng rất đau. Nàng không muốn vì mình mà mọi người đều phải chết.

Nàng chậm rãi đi đến cầm lấy viên thuốc đau đớn mà nuốt vào trong. Viên thuốc rất đắng, sộc thẳng lên mũi nàng nhưng lòng nàng còn đắng hơn vị thuốc kia có là gì.

Trì Vương bật cười lớn, tiếng cười vang vọng đầy điện, khiến người nghe lạnh cả sống lưng.

Ngay sau đó, hắn thi triển tà pháp một luồng khí đen quấn lấy thân thể Kỳ Tuyết.

Chỉ trong chớp mắt ánh mắt nàng trở nên trống rỗng.

Hắn bước đến, đưa tay che mắt nàng lại ghé sát tai thì thầm điều gì đó.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo một đạo ám khí xé gió lao đi.

Phụ mẫu và hoàng huynh của nàng đồng loạt bất động, máu trào ra khỏi miệng… rồi gục xuống, không một lời trăn trối.

Trì Vương buông tay, Kỳ Tuyết mở mắt.

Cảnh tượng trước mắt khiến nàng chết lặng.

“Không…”

Nàng lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh ba người.

Hai tay run rẩy đặt lên cổ tay họ…Không còn mạch đập….Không còn…

“Phụ Hoàng… Mẫu Hậu… Hoàng Huynh…”

Giọng nàng vỡ vụn.

“Ba người tỉnh lại đi mà… đừng bỏ con… mở mắt ra nhìn con đi… xin người… đừng rời xa con…”

Nàng ôm lấy họ, nước mắt rơi không ngừng, từng tiếng nấc nghẹn đến tê dại.

Kiếp trước… nàng đã từng bất lực đứng nhìn cha mẹ rời đi trong phòng phẫu thuật lạnh lẽo.

Kiếp này… lại một lần nữa, ngay trước mắt nàng, nàng không thể cứu được ai.

Trái tim như bị xé nát.

“Aaaaa!”

Một tiếng hét vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng.

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu đầy nước mắt… nhưng lạnh đến đáng sợ.

Giọng nói run lên, từng chữ như bị ép ra từ cổ họng.

“Là ai…ai đã giết họ…?”

Trì Vương bước đến bên cạnh nàng, muốn giơ tay lau nước mắt cho nàng. Nhưng một phần nào đó trong nàng liền bày xích hắn ta, nàng không muốn hắn ta chạm vào mình. Hắn ta cũng thôi không muốn khiến nàng khó xử, liền rút tay lại nói.

“Kỳ Tuyết chính là bốn người bọn họ”

Hắn ta vừa nói vừa liếc mắt đến bốn người đang ngồi chật vật dưới sàn kia.

Đôi mắt của nàng đỏ chót, nó lạnh lẽo vô cùng ánh mắt nàng nhìn các nàng đã không còn sự dịu dàng của trước kia nữa rồi.

“Kỳ Tuyết…” Tử Yên thoi thóp gọi tên nàng, chỉ mong nàng còn chút thanh tỉnh đừng làm điều dại dột. Nhưng nàng đã không còn là nàng của trước đây, lý trí của nàng bây giờ đã bị Trì Vương khống chế.

Náng tiến lên một bước rút lấy thanh kiếm trên tay của Hàn Phong hướng về phía các nàng.

“Ta sẽ giết hết các ngươi…”

Nàng tiến đến muốn đâm vào ngực Tư Lạp, nàng không hề né tránh.

“Tiểu Tuyết…”

Giọng nói này khiến nàng phải dừng lại hành động, nàng không biết sao tim mình đau như vậy, nàng sắp không thở nổi nữa rồi. Nàng dường như sắp nhớ ra gì đó nàng cảm thấy đau lòng trước bốn người các nàng.

“Ta là Tư Lạp…”

“Tiểu ngu ngốc…nàng quên chúng ta thật rồi sao?”

“Công chúa người không nhớ Tử Yên của người sao?”

Kỳ Tuyết nghe thấy những giọng nói quen thuộc tim nàng vô cùng nhói, đầu vô cùng đau nàng cảm thấy như đầu sắp nổ tung đến nơi.

“Các người….”

“Kỳ Tuyết đừng nghỉ nữa, là ta đã giết họmuốn giết thì giết ta đi”

Nhược Giai biết nếu khiến Kỳ Tuyết nhớ đến chuyện của các nàng, thì người chết sẽ là Kỳ Tuyết. Nhược Giai không muốn thấy Kỳ Tuyết chết, nàng muốn người mình yêu có thể tiếp tục sống.

Nhược Giai gắng gượng đứng dậy, từng bước… từng bước đi về phía Kỳ Tuyết.

Nàng không né tránh, ngược lại… còn cố tình ép nàng ra tay.

“Kỳ Tuyết! Nàng ta đã giết phụ mẫu của nàng, còn muốn giết cả nàng, nàng còn chần chừ gì nữa!”

Giọng Trì Vương vang lên đầy thúc ép, sát ý tràn ngập.

“Nếu nàng không làm được… để ta giúp nàng một tay.”

Hắn vừa nói vừa bước tới, Nhược Giai nhìn thấy hắn tiến lại gần, ánh mắt thoáng qua một tia quyết tuyệt. Nàng… không cam tâm chết dưới tay hắn, càng không muốn… Kỳ Tuyết bị hắn điều khiển đến tận cùng.

Trong khoảnh khắc đó nàng đã nắm lấy tay Kỳ Tuyết siết chặt, kéo mạnh…

Thanh kiếm… đâm thẳng vào tim nàng.

Phập!

“Khônggg...!”

“Giai Giai…!”

“Sư tỷ…!”

Ba tiếng gọi vang lên cùng lúc, đau xé lòng.

Nhược Giai khẽ run lên, thân thể mất lực mà ngã xuống, nhưng… trên môi nàng vẫn nở một nụ cười, nụ cười dịu dàng đến đau lòng.

Được chết… dưới tay người mình yêu…Có lẽ… đã là mãn nguyện rồi.

Kỳ Tuyết đứng sững, hình ảnh Nhược Giai ngã xuống… nụ cười vẫn còn trên môi in sâu vào mắt nàng như một lưỡi dao… cứa từng nhát vào tim.

“Không… không… không phải ta…”

Nàng hoảng loạn lắc đầu, tay run rẩy rút kiếm ra.

Máu… theo lưỡi kiếm nhỏ xuống từng giọt.

Ngay khi Nhược Giai vừa ngã xuống.

Trì Vương đã mất kiên nhẫn.

Hắn bước đến, một tay che mắt Kỳ Tuyết lại, môi hắn khẽ động, lẩm bẩm tà chú.

Trong nháy mắt, ánh mắt Kỳ Tuyết trở nên trống rỗng.

Không còn ý thức.

“Giết chúng đi”

Kỳ Tuyết lập tức cầm kiếm lao tới.

Một nhát.

Ánh kiếm lóe lên lạnh lẽo.

Ba người còn lại thậm chí không kịp phản ứng.

Chỉ kịp… nhìn nàng, ánh mắt không oán hận….chỉ có đau lòng… và tiếc nuối.

Trên môi họ… vẫn nở một nụ cười rất nhẹ.

Thân thể ba người cùng lúc đổ xuống.

Cả đại điện… chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Trì Vương vô cùng thỏa mãn cười lớn. Kỳ Tuyết sau một lúc mới hoàn hồn, nàng không nghĩ rằng nàng vậy mà đã giết người, còn giết hẳn bốn mạng người.

Nàng nhìn thấy bốn cổ thi thể lãnh lẽo nằm đó, nàng như phát điên nàng không biết mình bị gì nữa. Nàng hét lớn chạy ra khỏi Hoàng Cung mưa lớn vô cùng, sấm chớp vang liền hồi nàng cảm thấy tim mình đau quá, nàng không chịu nổi cảm giác này nữa rồi.

Thấy nàng chạy ra ngoài Trì Vương liền cho người đuổi theo nàng, muốn bắt nàng trở lại. Nhưng không ngờ vừa bước đến cửa một tia sét xẹt xuống đánh thẳng vào người nàng, nàng lập tức chết đi trước sự chứng kiến của Trì Vương.

“Khôngggg..…”

Nàng bị sét đánh chết, rất đau đớn, rất thê thảm, nhưng có lẽ tâm hồn nàng sẽ được an yên hơn.

Nàng nhắm lại đôi mắt kết thúc một hành trình dài ở nơi này.

...........

Hot

Comments

Tiến Trần

Tiến Trần

Hả ?

2024-06-07

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đau Đớn Kết Thúc
2 Chương 2: Trở Về Hiện Đại
3 Chương 3: Chuyển Kiếp
4 Chương 4: Tỉnh Lại
5 Chương 5: Tắm Cho Em
6 Chương 6: Sự Thật Năm Đó
7 Chương 7: Xuất Viện
8 Chương 8: Trở Lại Làm Việc
9 Chương 9: Tiệc Mừng Kỳ Tuyết Trở Lại
10 Chương 10: Nữ Thần Băng Nghi
11 Chương 11: Mộng Dao - Vũ Nhi
12 Chương 12: Hàng Xóm Mới "Băng Nghi"
13 Chương 13: Quán Bar
14 Chương 14: Hàn Trạch Dương
15 Chương 15: Mộng Dao Thổ Lộ
16 Chương 16: Mẹ Giai Giai
17 Chương 17: Giai Giai Chuẩn Bị Kết Hôn
18 Chương 18: "Ép Hôn"
19 Chương 19: Mở Chăn Ra
20 Chương 20: Công Viên Giải Trí (1)
21 Chương 21: Công Viên Giải Trí (2)
22 Chương 22: Xem Như Là Ngoại Lệ đi
23 Chương 23: Ngủ Ở Nhà Băng Nghi
24 Chương 24: "Tiểu Háo Sắc, Có Muốn Ta Không"
25 Chương 25: Hẹn Hò
26 Chương 26: Phẫu Thuật cho " Mẹ Chồng"
27 Chương 27: Chị Có Muốn Ngủ Với Em Không?
28 Chương 28: Tai Nạn Năm Xưa
29 Chương 29: Em Là Đang Đùa Với Lửa Đó
30 Chương 30: Ngủ Chung Giường
31 Chương 31: Buổi Đấu Thầu
32 Chương 32: Phẫu Thuật
33 Chương 33: Ngữ Yên Bị Thương
34 Chương 34: Được Tặng hoa
35 Chương 35: Trốn Đi Bar
36 Chương 36: Công Chúa
37 Chương 37: Ngoan Chị Sẽ Cho Em Nằm Trên
38 Chương 38: Dạo Trung Tâm Thương Mại
39 Chương 39: Chị Muốn Em Có Được Không?
40 Chương 40: Liên Hôn
41 Chương 41: Con Dâu Nhà Họ Phó
42 Chương 42: Chúng Ta "Vận Động" Một Chút Đi
43 CHƯƠNG 43: Đối Mặt Với Quá Khứ
44 Chương 44
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 1: Đau Đớn Kết Thúc
2
Chương 2: Trở Về Hiện Đại
3
Chương 3: Chuyển Kiếp
4
Chương 4: Tỉnh Lại
5
Chương 5: Tắm Cho Em
6
Chương 6: Sự Thật Năm Đó
7
Chương 7: Xuất Viện
8
Chương 8: Trở Lại Làm Việc
9
Chương 9: Tiệc Mừng Kỳ Tuyết Trở Lại
10
Chương 10: Nữ Thần Băng Nghi
11
Chương 11: Mộng Dao - Vũ Nhi
12
Chương 12: Hàng Xóm Mới "Băng Nghi"
13
Chương 13: Quán Bar
14
Chương 14: Hàn Trạch Dương
15
Chương 15: Mộng Dao Thổ Lộ
16
Chương 16: Mẹ Giai Giai
17
Chương 17: Giai Giai Chuẩn Bị Kết Hôn
18
Chương 18: "Ép Hôn"
19
Chương 19: Mở Chăn Ra
20
Chương 20: Công Viên Giải Trí (1)
21
Chương 21: Công Viên Giải Trí (2)
22
Chương 22: Xem Như Là Ngoại Lệ đi
23
Chương 23: Ngủ Ở Nhà Băng Nghi
24
Chương 24: "Tiểu Háo Sắc, Có Muốn Ta Không"
25
Chương 25: Hẹn Hò
26
Chương 26: Phẫu Thuật cho " Mẹ Chồng"
27
Chương 27: Chị Có Muốn Ngủ Với Em Không?
28
Chương 28: Tai Nạn Năm Xưa
29
Chương 29: Em Là Đang Đùa Với Lửa Đó
30
Chương 30: Ngủ Chung Giường
31
Chương 31: Buổi Đấu Thầu
32
Chương 32: Phẫu Thuật
33
Chương 33: Ngữ Yên Bị Thương
34
Chương 34: Được Tặng hoa
35
Chương 35: Trốn Đi Bar
36
Chương 36: Công Chúa
37
Chương 37: Ngoan Chị Sẽ Cho Em Nằm Trên
38
Chương 38: Dạo Trung Tâm Thương Mại
39
Chương 39: Chị Muốn Em Có Được Không?
40
Chương 40: Liên Hôn
41
Chương 41: Con Dâu Nhà Họ Phó
42
Chương 42: Chúng Ta "Vận Động" Một Chút Đi
43
CHƯƠNG 43: Đối Mặt Với Quá Khứ
44
Chương 44

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play