_02_

Khi Dunk về phòng thì trời đã tối, ném cho Pond một gói rong biển và Phuwin gói khô mực, sau đó đi tắm. Dunk là người ít nói, hướng nội và khó hoà nhập, có thể ở trong phòng cả ngày mà chẳng nói chuyện với ai, Phuwin lại thích chơi game nên la lói om sòm cũng là nói chuyện trong game. Chỉ còn lại Pond hướng ngoại, nhưng biết nói chuyện cùng ai bây giờ.

Phuwin chơi đến ván thứ tám thì thở dài, bực tức thoát game, "lụm" khối rubik trên giường Pond để xả stress. Vừa nhìn đã biết là dáng vẻ thua game điển hình, Pond không dám nói gì, chỉ sợ vô tình đụng phải quả bom hẹn giờ. Chỉ có Dunk đang ngồi ăn mứt dừa, bình thường ít nói nhưng hôm nay lại mở lời với Phuwin

"Phuwin thi xong rồi phải không?"

"Ờ, hôm nay là môn cuối rồi."

"Còn Pond sắp thi chưa?"

"Tháng sau mới thi. Tao thi trước mày một tuần á Dunk."

"Ờ, vậy mày học bài chưa?"

"Chưa nữa. Học trước một ngày là được rồi, còn cả tháng thì cứ chill đi."

"Ờ"

Dunk đặt gói rong biển xuống, đi tới trước mặt Pond và Phuwin khiến cậu lạnh sống lưng vội túm lấy cánh tay Pond, vì cảnh tượng này vừa có chút quen thuộc vừa có chút đáng sợ. Nhưng Dunk chỉ đưa tay ra, chạm lên đỉnh đầu hai người họ một cái rồi thu về, khẩu hình không mở rộng nhưng lời nói rất rõ ràng

"Quên đi."

Dunk ít nói nên khẩu lệnh cũng ngắn gọn. Thay vì nói Phuwin quên đi chuyện nghi ngờ Dunk là ma và cả những chuyện đã nhìn thấy vào tối qua, thì chỉ ngắn gọn như vậy.

Đáng lẽ sáng nay đã nên xóa đi phần ký ức ‘dư thừa’ của đêm qua nhưng vì lúc sáng Phuwin còn phải thi nên Dunk mới tạm thời bỏ qua. Bây giờ Pond vẫn chưa học bài nên có thể xoá ký ức mà chẳng sợ dính đến mớ bài học của hai người họ, xem như đã nể tình sống cùng ký túc xá mấy năm nay.

Dunk vừa về giường thì Joong mở cửa phòng đi vào, nhìn thấy Pond và Phuwin đang nằm trên giường.

"Ủa tụi nó ngủ rồi hả Dunk?"

"Ừm, Phuwin chơi game nhiều nên mỏi mắt, Pond đọc truyện nhiều nên cũng mỏi mắt."

"Ờ, tao còn mua trái cây định rủ ăn chung. Để tới sáng mai thì không ngon nữa."

"Không sao, chúng ta ăn là được rồi."

Dunk thích ăn trái cây, cực kỳ thích, có những hôm chỉ ăn trái cây mà chẳng ăn cơm. Hôm mới chuyển vào ký túc xá, Pond thấy mâm cúng ngũ quả để trên bàn suýt thì bỏ chạy, nhưng Dunk nói là trái cây mới mua nên Pond mới không chuyển phòng.

"Ăn trái cây cũng được, nhưng mà cái dĩa này là dĩa cúng mà!"

"À vậy hả? Đâu có biết, tao quen ăn trên dĩa này rồi."

"Đổi cái dĩa khác dùm. Mai tao đi mua cho mày cái dĩa cute cute. Làm ơn cất cái dĩa cúng dùm tao."

Sau đó cũng đổi sang dùng dĩa bình thường như bao người, nhưng Dunk vẫn thấy ăn trên dĩa cúng có cảm giác ngon miệng hơn nên vẫn chưa vứt cái dĩa cũ, thi thoảng vẫn dùng để đựng trái cây, sắp xếp bày biện không khác gì mâm quả cúng.

"À Dunk"

"Hửm?"

"Tao ngủ có thói xấu gì không? Ngáy hay vung tay đá chân? Có nói mớ gì lạ không?"

"Không có. Sao lại hỏi vậy?"

"Tại tối qua tao ngủ say quá nên tao sợ lỡ ngáy thì làm phiền mày thôi à."

"Không có."

"Vậy tối tao ngủ ké tiếp nha."

"Ừm"

Nửa đêm Pond và Phuwin lơ ngơ thức dậy, không nhớ được bản thân đã ngủ say từ lúc nào. Phuwin chỉ nhớ mang máng bản thân ngủ một giấc say đến sáng rồi đi thi, sau đó đi chùa, về phòng rồi ngủ tiếp.

"Ê hôm nay em chơi game chưa Pond?"

"Hình như chưa. Anh không nhớ."

Phuwin ngồi vào bàn máy tính, lại bắt đầu chơi game nhưng thấy lịch sử thua trận mà lòng đau như cắt, quyết tâm thức xuyên đêm để gỡ lại những trận thua.

Pond ở bên cạnh đầu óc trống rỗng, nhìn thấy điện thoại trên tay nên mở ra rồi xem tiếp series truyện, nhưng xem đến tập bốn rồi mà cứ lạ hoắc, bèn xem lại tập một không chút nghi ngờ.

Joong thấy hai người nọ như bị khờ, chỉ nghĩ do ngủ giờ mặt trời lặn nên mới có hiện tượng "mặt trời đè", dù gì cũng không phải lần đầu bị khờ sau một giấc ngủ trưa nên chẳng ai để tâm mấy.

"Hôm nay tụi mày ngủ nhiều ghê, không đau đầu hả?"

"Đau đầu thì không có. Nhưng mà hình như ngủ xong hết stress luôn."

Phuwin nghe Pond nói cũng gật gù đồng tình, nói

"Không nhớ hồi sáng thi có làm bài được không nữa, mà cũng không quan tâm nữa luôn. Nói chung là tác dụng của một giấc ngủ trưa thật tuyệt vời."

Joong không hiểu tuyệt vời kiểu gì, nhưng Phuwin bây giờ trông hơi…đần (?).

"Tụi mày ngủ 4 giờ chiều mà cứ kêu giấc ngủ trưa kiểu gì"

"Giờ này mới là chiều nè."

Phuwin nói rồi đeo tai nghe vào, bắt đầu chơi game, chơi game đến sáng hôm sau thì cũng mới là 10-11 giờ đêm. Thời gian biểu của game thủ có hơi đảo lộn, ở Thái nhưng sống giờ Mỹ.

Gần 2 giờ sáng thì ký túc xá tắt đèn, Joong lại ôm gối đến nằm cùng giường với Dunk giống như đêm qua, ngoan ngoãn nằm yên ở bên cạnh hắn.

"Ê Joong, giường trên cứ để trống thì không tốt đâu mày"

Pond nghiên cứu trong diễn đàn truyện ma suốt cả buổi, cứ tưởng có chút kiến thức sẽ đỡ sợ, không ngờ biết càng nhiều lại sợ càng nhiều.

"...nhưng mà ngủ một mình thì tao sợ á"

"Hôm qua mày không nghe thấy tiếng khóc đêm nữa rồi mà"

"Đúng là vậy..."

Joong không muốn làm phiền Dunk nên chần chừ rồi ôm gối về giường mình. Pond cũng kéo Phuwin về giường, quyết tâm không để giường nào bị trống.

Tắt đèn rồi đi ngủ.

Đến tầm bốn giờ sáng, Dunk mở mắt nhìn đến góc trần nhà có "nhện" to lớn đang bám chặt ở đó, hai chân trước ngắn hơn hai chân sau nên phần đầu đung đưa như cây quạt trần. Đầu tóc xõa dài và đôi mắt chảy ra thứ nước màu đỏ. Nó nhìn Joong Archen rồi mở cái miệng lớn, khóe miệng kéo dài đến mang tai như xé da xé thịt, hàm răng nhọn hoắt và cái lưỡi dài vươn tới phía hắn nhưng bị lá bùa bình an chặn lại, phát ra tiếng xì xì như bị thiêu đốt. Nó đau đớn rụt lưỡi lại, bắt đầu khóc vang trời như đứa con nít bướng bỉnh bị mẹ mắng.

Nhưng Pond và Phuwin vẫn ngủ say vì không nghe thấy, Joong ở tầng trên bắt đầu chau mày và tươm mồ hôi lạnh.

Dunk chứng kiến từ đầu đến cuối nhưng không lên tiếng, vũng bùn đen kia cũng không nhìn đến hắn, chỉ chú ý đến một mình Joong Archen như thể trên giường tầng chỉ tồn tại một người duy nhất.

Tiếng khóc đêm lại kéo đến, dày vò anh từ trong giấc ngủ say, kéo về với thực tại.

Hot

Comments

Lăng Miểu

Lăng Miểu

tui đọc lúc 2h sáng á Sa oi

2024-12-14

1

Lee Min Ho

Lee Min Ho

gì zậy

2025-01-01

1

Lee Min Ho

Lee Min Ho

giống tui

2025-01-01

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play