Chương 2 : Suýt muộn

Tôi đi đánh răng, thay đồ ngủ rồi xuống dưới tầng. Thường thì vào giờ này, bà Susan đã ngủ dậy rồi. Còn nếu chưa thì tôi sẽ lấy ngũ cốc ăn vậy.

May thay, bà ấy đã dậy và chuẩn bị bữa sáng rồi. Dường như bà đã nghe thấy tiếng bước chân của tôi nên ngoảnh lại. Bà mỉm cười khi nhìn thấy tôi rồi nói

" Hannah, cháu dậy rồi sao? Vừa đúng lúc ta đã chuẩn bị xong. Cháu cứ ngồi xuống rồi bà đưa tới cho."

" Dạ!" Tôi làm theo lời bà nói, liền ngồi xuống chỗ bàn ăn.

Bà mang đĩa thức ăn tới chỗ tôi. Một đĩa bánh mì nướng bơ đường cùng xúc xích nướng, một cốc nước cam và một đĩa bánh pudding dâu tây. Thế này thì còn gì bằng nữa, chỉ thế thôi cũng làm tôi no rồi. Tay nghề của bà Susan thì không thể chê vào đâu được. Mới cắn một miếng thôi là đã thấy giòn tan rồi. Ngon cực!

Mà tôi không thấy mẹ đâu. Thấy tôi ngó ngàng xung quanh, bà Susan nói

" Mẹ cháu đã ngủ dậy và ăn sáng rồi. Bây giờ bà ấy đang ở trong sân vườn đấy."

" Vậy sao ạ..."

Cũng phải thôi, mẹ luôn luôn dậy sớm hơn tôi. Mỗi khi rảnh rỗi, bà lại ra ngồi trong khu vườn. Mẹ rất thích hoa. Trong sân vườn trồng rất nhiều loài hoa khác nhau với đủ kiểu hình. Tôi thường liên tưởng nó tới một khu vườn trên thiên đàng, rất đẹp mà lại còn toả hương thơm ngạt ngào, nhiều lúc lại thấy đàn bướm bay lượn xung quanh. Quả là một cảnh tượng thật thi vị và mộng mơ.

Về mẹ tôi, không hề làm quá lên khi nói rằng bà là người phụ nữ xinh đẹp nhất, phúc hậu nhất trong vùng. Một quý bà lịch thiệp, quý phái với sức hút lạ thường, dù đã ở độ trung niên nhưng bà vẫn mang dáng dấp của thiếu nữ trẻ tuổi đôi mươi. Đáng tiếc thay, bà lại mắc bệnh khiếm thị bẩm sinh. Tôi thương mẹ lắm, không chỉ thương về bệnh tật mà còn về cuộc sống gia đình của bà. Thật lòng mà nói thì tôi chưa từng thấy bất kỳ một ai bên nhà ngoại tới thăm mẹ cả, cũng chưa từng gặp họ bao giờ. Nếu họ đã đối xử với mẹ tôi như vậy, khi gặp họ thì tôi cũng chẳng có thiện cảm mấy đâu.

Còn bà Susan là người giúp việc lâu năm của gia đình tôi. Mối quan hệ giữa mẹ với bà ấy giống như là đôi bạn thân thiết hơn là bà chủ và người hầu.

Tôi còn có một người chị nữa. Chị là nữ diễn viên nổi tiếng, khắp nước Anh hầu như ai cũng biết tới chị ấy. Tất nhiên chị ấy cũng không thể về nhà thường xuyên vì, hiển nhiên rồi, chị ấy bận đóng phim. Giờ thì chị ấy đang ở Ý, vẫn còn nhiều dự án đang chờ đón chị. Tôi không bận tâm về điều đó mấy, chị ấy sống khỏe mạnh và hạnh phúc là được rồi, không phải lo lắng gì nữa. Chỉ cần mỗi tháng chị ấy gọi điện về vài lần là được.

Tôi có nuôi thêm bảy chú chuột hamster làm bạn. Chúng nó là con của đôi chuột mà tôi nuôi ban đầu, giờ thì hai đứa cũng không còn sống nữa. Tụi chuột cũng không kén ăn mấy, mà khi ăn thì trông ngộ thật.

Chung quy lại thì cuộc sống của tôi cũng rất bình yên, tôi chưa từng gặp phải trắc trở hay khó khăn nào. Có thể nói đây là khoảng thời gian yên tĩnh và hạnh phúc nhất của tôi, trước khi một biến động ập tới mà có lẽ tôi không thể biết trước, như cha đã căn dặn.

.......

Tôi vừa mới nhận ra một điều: tôi không biết hôm nay là ngày mấy. Một khi đã nghỉ hè rồi là tôi không còn để tâm gì tới thứ ngày nữa. Nhưng tôi biết rằng đã trôi qua gần hai tháng rồi, chắc chắn ngày khai giảng sắp tới gần rồi. Tôi liền hỏi bà Susan

" Bà ơi! Hôm nay là ngày mấy vậy ạ?"

" Hôm nay? À, hôm nay là ngày mồng bốn cháu à" Bà suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Dạ, cảm ơn bà ạ!" Thế thì vẫn còn sớm đấy chứ. Tôi đang nghĩ tới những việc sẽ làm sau khi ăn sáng xong. Thường thì tôi sẽ đạp xe xung quanh phố, hoặc đi chơi với bạn bè, hay....

Khoan, mới nãy tôi có đi qua tờ lịch thì thấy loáng thoáng "thứ 2 ngày mồng 4". Mà lịch khai giảng của trường là vào tuần đầu của tháng chín. Vậy....HÔM NAY LÀ NGÀY KHAI GIẢNG!!!

Tôi ra coi cái đồng hồ treo tường phòng khách thì đã hơn sáu rưỡi rồi. Ôi thôi, chết tôi rồi! Sắp tập trung đến nơi rồi, thế mà đống thức ăn vẫn còn đó, quần áo còn chưa thay nữa chứ.

Không nghĩ nhiều nữa, tôi ăn liền luôn, vừa ăn lại vừa uống nước. Tôi tiếc thức ăn lắm. Hình như bà Susan đang nói gì đó nhưng tôi không để ý mấy, chỉ chú tâm mà ăn thôi. Tôi ngấu nghiến mấy cái bánh mì, nuốt trọn luôn cái bánh pudding khi còn chưa kịp cảm nhận được hương vị của nó.

Ăn xong, tôi liền nói: " Cháu ăn xong rồi ạ! Cháu lên thay đồ đây!" rồi chạy tót lên tầng, để lại bà Susan đang ngơ người nhìn theo tôi.

Tôi nhanh chóng chạy tới chỗ tủ quần áo, lật tung cái tủ ra mà tìm bộ đồng phục. Loay hoay một hồi, cuối cùng tôi cũng tìm được bộ đồ. Tôi mặc vào ngay lập tức rồi xuống cầu thang trong khi đang cài cúc áo.

Xuống dưới thì thấy bà Susan đang đứng bên cầu thang, tôi chào tạm biệt bà rồi lật đật lấy xe đạp. Trước khi đi, tôi không quên nói

" Nhờ bà gửi lời chào đến mẹ cháu ạ, và hãy cho bọn chuột ăn thay cháu!"

Tôi lao thẳng về phía trước, về phía trường tôi. Tôi không nhớ còn lại bao nhiêu phút nữa. Điều mà tôi nghĩ tới lúc này là phải nhanh chóng đến trường, ngay và luôn!

May mắn là khoảng cách từ nhà tôi đến trường là không xa lắm. Khoảng một, hai dặm là cùng. Nhưng tôi sẽ không vì thế mà chủ quan đâu, ai mà biết được chứ. Và đau lòng thay, giờ cao điểm đến rồi. Tôi nhanh chóng tăng tốc nếu không muốn bị kẹt xe, nhưng tất nhiên phải chú ý đường đi.

Đi được hơn nửa đường thì tôi thấy có mấy bạn cũng mặc đồng phục đi về phía trường. Vậy là tôi không phải là người duy nhất lúc này rồi.

Đến trường thì thấy có vài người đi vào trường, những người khác thì tụ họp lại nói chuyện ở ngoài. Tốt quá rồi, nhà trường vẫn chưa thông báo tập trung. Tôi nhanh chóng đưa xe đạp đến bãi đậu xe rồi đi vào trường.

Dù đã gắn bó với ngôi trường này nhiều năm rồi nhưng phải thú nhận rằng tôi luôn bất ngờ trước vẻ ngoài đồ sộ và kiến trúc hoàn hảo của nó, bên trong toà nhà thì lại rất đầy đủ tiện nghi, trang thiết bị. Chà! Có lẽ tất cả các công trình kiến trúc ở Anh điều khiến tôi trầm trồ, ngưỡng mộ.

Tôi lấy khăn tay trong túi áo ra rồi lao mồ hôi. Tôi đã đạp hơi nhanh đến nỗi thở cũng khá khó khăn, chân thì bủn rủn. Nhưng tôi cũng nhanh chóng trở lại thể trạng ban đầu. Tôi chỉnh lại bộ đồ sao cho gọn gàng.

Bỗng tôi cảm thấy có ai đó đang ở phía sau, từ từ tiến lại gần tôi. Mà dù sao thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên gì, tôi biết đó là ai mà. Tôi dõng dạc nói

" Barbara à~! Cậu định hù ai đấy?"

Tôi ngoảnh mặt lại, quả nhiên là cậu ấy. Trông cái quả mặt ngạc nhiên lắm. Đương nhiên rồi! Ai mà chẳng ngạc nhiên trong cái tình huống đó chứ.

Barbara càu nhàu: " Cậu là thần thánh hay gì thế!? Sao lúc nào cũng không được vậy?

" Hehe, dù có thử trăm cách thì cậu cũng không doạ được tớ đâu. Bỏ cuộc đi là vừa.

" Ha! Cũng đúng, cậu vốn dĩ là... khỉ đột lùn mà." Barbara nhếch mép cười.

" Hả!!?"

Barbara là một trong hai người bạn thân nhất của tôi, chúng tôi quen nhau lúc chín tuổi. Thực ra thì trực giác của tôi rất tốt. Tôi thường tham gia chơi bóng né, bóng đá... và hầu hết toàn thắng. Thấy vậy, cậu ấy muốn kiểm chứng xem trực giác của tôi tốt đến cỡ nào. Thế là mỗi lần có cơ hội là lại hù tôi, và chưa một lần nào thành công cả.

Barbara nhìn tôi rồi nói: " Sao mồ hôi cậu đầm đìa thế kia? Lại ngủ dậy muộn chứ gì."

" Không! Không hẳn là vậy...cái này..."

" Ừ! Cậu đã quên lịch, đúng chứ?"

"....."

" Mà thôi! Dù sao thì cậu đã đến đúng giờ rồi, thế là tốt." Cậu ấy nói rồi chỉ ra đằng sau," Các cậu ấy đã đến rồi đấy."

Tôi quay người lại và nhận ra đó là Kate và Margaret, các bạn tôi. Kate vui vẻ lại gần tôi, nói: " Vui thật đấy! Đã lâu rồi chúng ta mới được gặp nhau."

" Chẳng phải ta đã đi chơi vài lần trong kì nghỉ hè sao?" Margaret nói, trông cậu ấy hình như thiếu ngủ ấy.

" Đó là trong dịp nghỉ hè rồi. Giờ thì chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên mà."

Kate nói đúng. Giờ thì ta có thể gặp nhau, đi chơi với nhau thường xuyên hơn rồi. Như vậy không phải là vui hơn sao.

Kate hào hứng nói: " À mà Hannah nè! Cậu-"

" THÔNG BÁO! XIN MỜI CÁC EM HỌC SINH CÙNG CÁC GIÁO VIÊN, CÁN BỘ NHÀ TRƯỜNG TẬP TRUNG TẠI ĐẠI SẢNH! XIN NHẮC LẠI..."

Tiếng loa thông báo đã vang lên. Kate có phần tiếc nuối: " Đã đến giờ rồi sao..."

" Thôi không sao." tôi nói," Nếu muốn nói chuyện gì thì cứ để sau buổi khai giảng đi. Giờ thì ta đi thôi."

Hot

Comments

Kiritsugu Emiya

Kiritsugu Emiya

Phê lòi

2024-06-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lời hứa năm ấy
2 Chương 2 : Suýt muộn
3 Chương 3 : Người bạn quá cố
4 Chương 4 : Cuộc gặp gỡ giữa hai người bạn mới
5 Chương 5 : Một đêm bất ổn
6 Chương 6 : Ma ở khắp mọi nơi!
7 Chương 7 : Người bạn như cậu
8 Chương 8 : Di chuyển đồ vật bằng suy nghĩ
9 Chương 9 : Nhập hồn
10 Chương 10 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần 1 )
11 Chương 11 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần 2 )
12 Chương 12 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần cuối )
13 Chương 13 : Cậu ma tinh quái ( Phần 1 )
14 Chương 14 : Cậu ma tinh quái ( Phần 2 )
15 Chương 15 : Cậu ma tinh quái ( Phần 3 )
16 Chương 16 : Cậu ma tinh quái ( Phần cuối )
17 Chương 17 : Oán linh
18 Chương 18 : Cẩn thận! Đừng để bị phát hiện
19 Chương 19 : Nghi ngờ
20 Chương 20 : Thú nhận
21 Chương 21 : Làm quen
22 Chương 22 : Biệt đội trừ tà, thành lập!
23 Chương 23 : Cuộc bao vây của những kẻ đi săn ( Hồi tưởng )
24 Chương 24 : Chuẩn bị ( Hồi tưởng )
25 Chương 25 : Cuộc chạy trốn của những kẻ bị săn ( Hồi tưởng )
26 Chương 26 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 1 )
27 Chương 27 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 2 )
28 Chương 28 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 3 )
29 Chương 29 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 4 )
30 Chương 30 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 5 )
31 Chương 31 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần cuối )
32 Chương 32 : Trò đùa chết chóc ( Phần 1 )
33 Chương 33 : Trò đùa chết chóc ( Phần 2 )
34 Chương 34 : Trò đùa chết chóc ( Phần 3 )
35 Chương 35: Trò đùa chết chóc ( Phần 4 )
36 Chương 36: Trò đùa chết chóc ( Phần cuối )
37 Chương 37 : Giữa mùa đông lạnh giá ( Hồi tưởng )
38 Chương 38 : Bất đồng
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Chương 1: Lời hứa năm ấy
2
Chương 2 : Suýt muộn
3
Chương 3 : Người bạn quá cố
4
Chương 4 : Cuộc gặp gỡ giữa hai người bạn mới
5
Chương 5 : Một đêm bất ổn
6
Chương 6 : Ma ở khắp mọi nơi!
7
Chương 7 : Người bạn như cậu
8
Chương 8 : Di chuyển đồ vật bằng suy nghĩ
9
Chương 9 : Nhập hồn
10
Chương 10 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần 1 )
11
Chương 11 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần 2 )
12
Chương 12 : Ngôi nhà bỏ hoang nơi đại lộ tỷ phú ( Phần cuối )
13
Chương 13 : Cậu ma tinh quái ( Phần 1 )
14
Chương 14 : Cậu ma tinh quái ( Phần 2 )
15
Chương 15 : Cậu ma tinh quái ( Phần 3 )
16
Chương 16 : Cậu ma tinh quái ( Phần cuối )
17
Chương 17 : Oán linh
18
Chương 18 : Cẩn thận! Đừng để bị phát hiện
19
Chương 19 : Nghi ngờ
20
Chương 20 : Thú nhận
21
Chương 21 : Làm quen
22
Chương 22 : Biệt đội trừ tà, thành lập!
23
Chương 23 : Cuộc bao vây của những kẻ đi săn ( Hồi tưởng )
24
Chương 24 : Chuẩn bị ( Hồi tưởng )
25
Chương 25 : Cuộc chạy trốn của những kẻ bị săn ( Hồi tưởng )
26
Chương 26 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 1 )
27
Chương 27 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 2 )
28
Chương 28 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 3 )
29
Chương 29 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 4 )
30
Chương 30 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần 5 )
31
Chương 31 : Sự cầu cứu giữa thủ phủ ăn chơi ( Phần cuối )
32
Chương 32 : Trò đùa chết chóc ( Phần 1 )
33
Chương 33 : Trò đùa chết chóc ( Phần 2 )
34
Chương 34 : Trò đùa chết chóc ( Phần 3 )
35
Chương 35: Trò đùa chết chóc ( Phần 4 )
36
Chương 36: Trò đùa chết chóc ( Phần cuối )
37
Chương 37 : Giữa mùa đông lạnh giá ( Hồi tưởng )
38
Chương 38 : Bất đồng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play