Lan Anh lên ngồi cùng Hân vẫn có chút khúc mắc trong lòng hai cái người ngồi bàn dưới sao chẳng thèm mặc đồng phục trường vậy cũng vào được sao, thậm chí còn đi học muộn nữa chứ. Dường như đoán được cô đang nghĩ gì Hân bên cạnh tiến sát lại gần nói nhỏ vào tai âm lượng vừa đủ hai người nghe thấy.
- Đừng bận tâm đến hai người đó làm gì không tốt đâu.
- Là sao?
- Bọn đấy chuyên báo đời nói chung là cậu hiểu ý mình là được ở đây nhiều người bao giờ gặp riêng tớ kể cho.
Cô nghe vậy cũng ngầm hiểu, họ thuộc thành phần cá biệt của trường lớp. Dù sao cũng không tốt chẳng cần quan tâm mấy là gì việc ai nấy lo.
Giờ tan học cũng đã đến cô ra tới cổng ba đã đỗ xe đợi sẵn.
- Lan Anh lên xe nhanh lên con.
- Dạ
Cô bước lên xe chào tạm biệt Hân rồi cùng ba ra về trên đường ông có hỏi han cô việc học thế nào, có vẻ ngôi trường mới này khiến cô rất hài lòng nên vui kể cho ba nghe rất nhiều.
- Ừm vậy thì tốt ta mong con mãi vui vẻ vậy thôi.
Chưa một lần thấy Lan Anh vui như vậy mỗi khi kể về trường ông biết con gái mình phải chịu thiệt thòi rất nhiều do đó luôn cảm thấy tội lỗi bây giờ xem ra ổn hơn rồi.
Chiều ngà tối hai ba con về tới nhà mẹ đã nấu cơm đợi sẵn chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn toàn món ngon sau khi mọi người đã sửa soạn thay đồ xong rồi thì quây quần bên nhau ăn bữa cơm xum vầy. Một gia đình hạnh phúc có cả cha và mẹ nhất mực yêu thương còn gì hơn nữa cô thấy mình rất may mắn khi được đến thế giới này trong vòng tay ba mẹ.
- Con ăn xong rồi ra ngoài đi dạo chút được không?
- Được con cứ đi đi nhớ cẩn thận chút đó đừng đi quá xa.
Rời khỏi nhà cô đi dạo trên con đường khu phố quen thuộc dọc đường đều được bố trí đèn thắp sáng, gió vào thu công nhận là mát thật nó làm dịu đi cái nóng nực của mùa hạ mang chút gì đó man mát của mùa đông, hoà theo hương gió là cái không khí trong lành thoải mãi đi dạo lúc này đúng thật là tuyệt nhất. Vào buổi tối có khá ít người ra đường dọc đường đi chỉ có vỏn vẹn mỗi mình cô, cái cảm giác này hơi lẻ loi thì phải... một thân một mình.
Buổi tối nghe đồn hay có ma Lan Anh không phải là không sợ chỉ là cái khu phố nhiều nhà san sát nhau thế này tạo cảm giác an toàn không thể tả, nỗi sợ cũng vơi đi bớt phần nào, đang tung tăng trên đường ngẫu nhiên hay cố ý một cơn gió lạnh lướt qua khiến mái tóc dài đang buộc chặt bị xoã ra bay trong gió cô hơi nheo mắt nổi hết cả da gà tự chấn an gió hôm nay chỉ hơi lạnh.
Trước mắt là con hẻm nhỏ chật hẹp tối tăm không có ánh đèn đường soi tới rất âm u đáng sợ gió lại lần nữa thổi mạnh lên làm cô vô thức bước chân đi nhanh hơn. Lan Anh cảm thấy sợ những âm thanh từ trong con hẻm phát ra mỗi lúc một to hơn, là âm thanh của giọng nói của tiếng vũ khí va chạm con hẻm này rất hẹp khiến cho những luồng âm thanh tạo ra vang vọng rùng mình. Chân cô lúc này không ngừng run rẩy đôi mắt sợ hãi liếc nhìn về phía trong đó vài bóng đen xuất hiện mờ ảo tròn khoảng tối tĩnh lặng tiếng bước chân nhiều lắm cộng thêm điệu cười ghê rợn.
"Ôi má ơi con gặp ma"
Ba chân bốn cẳng chạy là thượng xách còn đi bộ chill chill cái gì nỗi gì về tha hồ mơ thấy ác mộng trong lòng cô thầm nhủ "Ma ơi đừng theo tao, tao lạy mày mị không biết gì hết"
Updated 20 Episodes
Comments
Nắng Tiên Thư
Ma người/Skull/
2024-08-13
0
Nắng Tiên Thư
Cha mẹ luôn quan tâm như vậy/Smile/
2024-08-13
0
Tố Hương
Chạy thôi hic ma đuổi đó
2024-08-13
0