Dường như cả thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng 'Diễm Tinh' là người phá vỡ không khí vô ngôn này trước: "Tôi sẽ không sống lại ở thế giới đó nữa."
3 giây sau, đầu Diễm Tinh mới nhúc nhích, lại qua một hồi, cô mới ngẩng lên nhìn về phía cô gái đang trầm mặc kia.
"Chết là chết, dù các cô thành công cũng chỉ là làm tan oán khí và tiếc nuối của chúng tôi. Hệ thống đã đề cập trong hợp đồng rồi, nên tôi mới không quá tích cực phản ứng."
"Mọi chuyện đến nước này thì chỉ trách tôi ngu, có tất cả quân bài tốt mà đánh thảm như vậy." 'Diễm Tinh' nhìn về hướng hư vô nào đó: "Tôi chỉ nghĩ, đã không thể tự sửa sai lầm, không thể sống lại, không bằng nhường cơ hội cho ai đó muốn tiếp tục sống, còn người đó có muốn dọn dẹp mớ hỗn độn của tôi không thì tùy thôi."
Diễm Tinh nhìn cô, chầm chậm nói: "Đã được ban cho cuộc sống mới, hơn nữa còn dùng thân xác và hưởng cuộc sống của người ta, không lý nào lại chối bỏ trách nhiệm mình nên gánh vác."
'Diễm Tinh' mỉm cười: "Quả nhiên là vớ bở rồi."
"Nhưng tôi không hứng thú sống tiếp lắm." Diễm Tinh rũ mi.
Cô nàng kia chống hai tay ra sau: "Cô không muốn sống, tôi không muốn báo thù, lại chả hợp nhau quá. Cô không cần quan tâm tới mấy nuối tiếc của tôi, vì để cô sống lại trong tôi đã phải đối mặt với mớ bòng bong của tôi rồi."
'Diễm Tinh' nhìn thẳng vào cô, dường như sau lớp vỏ kiêu ngạo xinh đẹp đang ẩn chứa một linh hồn đã trải qua tuyệt vọng đau thương thời gian dài, từng chữ nói ra đều thành khẩn đến lạ:
"Cô chỉ cần thay tôi tắm mình dưới ánh mặt trời thêm ít lâu nữa là được."
"Chúng ta không quan tâm đến những thứ phiền phức kia, tôi không ép buộc cô, cô cứ sống theo ý mình, rồi đến lúc nào đó chán sống quá thì đi luôn cũng được. Tôi cũng có thể nhìn ra, tuy cô không hứng thú tiếp tục sống, nhưng cũng chẳng có lý do gì nhất định phải chết cả, đúng không?"
Diễm Tinh yên lặng.
'Diễm Tinh' kiên nhẫn chờ cô trả lời.
"Được." Cuối cùng, cô gật đầu, khẽ nói, "Nhưng trước đó, chúng ta giao ước vài điều đã."
...****************...
Đêm tối đã buông, bầu trời đêm nay lấp lánh ánh sao, rực rỡ như hàng ngàn viên đá quý được một bé ngoan nào đó nghịch ngợm rải lên. Làn gió mang theo hơi lạnh se se của mùa thu nhẹ nhàng thổi qua tán lá như mái tóc mềm mại của người thiếu nữ. Đóa linh lan trên ban công nghiêng mình rụt rè dưới ánh trăng, dịu dàng ánh lên vẻ đẹp thánh khiết. Mọi vật đều tỏa ra mị lực trong không gian yên tĩnh, dường như không muốn đánh thức cô gái đang say giấc trong phòng.
Thế nhưng cuối cùng 'nàng công chúa ngủ trong rừng' vẫn bị dựng dậy.
"Renggggg rengggg ----"
Diễm Tinh chậm rãi mở mắt, ngắm trần nhà hồi lâu, đến khi chuông điện thoại bên tai hết í éo cô mới ngồi dậy.
Còn chưa đưa ra phản ứng kế tiếp, chuông báo lại vang lên giục giã như bùa đòi mạng.
Cô nhấc tay, đại phát từ bi nhấc máy: "Có chuyện nói nhanh."
Đầu bên kia yên như chết một hồi, sau đó giọng nói lạnh lùng cất lên: "Chuyện trên mạng chắc tôi không cần nói cô cũng tự biết phải làm gì rồi chứ?"
"... Chuyện gì?" Cô nàng nguyên chủ kia có quá nhiều chuyện, ai biết đây là chuyện nào trong mớ drama đó.
"Diễm Tinh, cô không cần phải giả ngu với tôi." Người kia cười lạnh: "Ngoan ngoãn đội cái nồi này đi, dù sao cư dân mạng cũng biết nhân phẩm cô nát tới mức nào rồi, vừa hay cứu vớt người khác một chút. Cô không hư hại gì, người ta tiếp tục là một bông sen, ai cũng tốt, cô lại được lên hotsearch miễn phí, cảm ơn người ta còn không kịp, đúng không?"
"..."
Diễm Tinh xê điện thoại ra, ngó cái tên, xem thử là con hàng nào đang phun châu nhả ngọc.
Cao Tuệ.
Ồ, người đại diện.
Nhân sinh của nguyên chủ về sau nát thành cám cũng nhờ người này ra sức thêm lửa và gia vị lắm, nếu muốn báo thù thì không thể bỏ qua vị đại nhân có công lớn này được.
Diễm Tinh biết là ai thì càng không khách sáo nữa: "Vâng, ngài nói gì cũng đúng hết, tôi cũng không thiếu cái nồi này, cứ tùy tiện đội lên đi, không phiền ngài phải hạ giá đi thông báo cho tôi nữa."
Cao Tuệ bên kia bị cô chặn họng không thể nói tiếp nữa, thầm thấy kỳ quái. Trước đây lần nào bị đem đi đổ vỏ cũng phải cãi một trận với chị ta, sau đó lại phải đe dọa mới êm xuôi được, sao hôm nay lại ngoan ngoãn nghe sai khiến?
Nhưng bớt đi bao nhiêu chuyện vẫn tốt hơn, thế nên chị ta ra lệnh:
"Biết thế thì tốt. Chị cũng chỉ là vì em, ngoan thì tài nguyên gì cũng có, chỉ cần được công chúng biết đến thì đi con đường nào cũng giống nhau, còn hơn là chìm nghỉm trong vũng nước đục này, chẳng mấy thì em sẽ bay vút lên thần đàn thôi."
Diễm Tinh cạn lời, Diễm Tinh không còn gì để nói.
Với những loại ngu ngục này cô lười cùng nhau tranh luận. Thế là đáp như robot không cảm xúc: "Vâng, chị nói đúng lắm."
"Ngoan." Cao Tuệ vừa lòng: "Ngày mai đến công ty, có kịch bản cho em chọn, thấy chị tốt với em chưa?"
"Ờ."
Cổ tay Diễm Tinh khẽ xoay, không một lời thừa thải cúp luôn điện thoại, thế giới lại được yên tĩnh.
Cô chống tay bước xuống giường, bật đèn đi vào nhà tắm trong phòng ngủ, nhìn người con gái trong gương.
Mỹ lệ mà rực rỡ, là khuôn mặt của 'Diễm Tinh'.
Cô sờ sờ gương mặt lạ lẫm này, khẽ khàng thở ra một hơi, có chút phiền muộn.
Trước khi cô xuyên qua, 'Diễm Tinh' đã kể ngắn gọn cuộc đời của cô ấy cho cô nghe.
Nguyên chủ đúng là phượng hoàng nhỏ được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có. Nhà ngoại mang dòng dõi thư hương, nhà nội nhiều đời kinh doanh bất động sản.
Tuy ba mẹ cô đính hôn với nhau là trưởng bối sắp xếp, vốn là cuộc hôn nhân không tình cảm, nhưng ba là người giữ mình, không vụng trộm cũng vô cùng tôn trọng mẹ, mẹ thì dịu dàng hiểu lễ, lo chu toàn mọi việc. Hai người nhiều năm bồi dưỡng cũng đã nảy sinh tình yêu, luôn là vợ chồng mẫu mực.
'Diễm Tinh' còn có một người anh luật sư, trầm ổn đáng tin, lại còn thương em gái vô cùng.
Là con út trong nhà, được chiều vô điều kiện, nguyên chủ dần hình thành tính cách ngang ngược tiểu thư, nghĩ không gì mà mình không được phép làm, ai cũng sẽ chiều theo mình, chuyện chơi bời gì cũng thử: đua xe, bỏ học, đánh nhau, quẩy bar, đổi bạn trai theo tâm trạng.
Dần dà, mẹ cô hết cách với cô, ba chán chẳng buồn nói, anh trai ngoài cười trong không cười, dường như không ai thiết tha với đứa con gái tùy hứng này nữa.
Cuối cùng phởn quá đà, ba không nhìn nổi nên tống ra nước ngoài, nói không tốt nghiệp được đại học danh giá đó thì đừng hòng về.
'Diễm Tinh' đành ngoan ngoãn học cho xong. Cũng may nhà cho gen tốt, cả ngoại hình lẫn trí thông minh, nên khi cô tốt nghiệp, cũng thu liễm lại chút, ba đã cho phép về nước.
Về được một thời gian, vì nhìn trúng vị ảnh đế nào đó nên cô lại ồn ào muốn vào showbiz. Ba cô thấy giới này không sạch sẽ gì, người đơn giản không có não như cô không nên vào, vì vậy nhất quyết phản đối.
Hai người cãi nhau to, chiến tranh lạnh vài ngày, ai khuyên cũng không được. Sau cùng vì chuyện nhỏ nào đó làm giọt nước tràn ly, cô đã xách vali ra khỏi nhà luôn, không phải mẹ hết lòng ngăn cản, suýt thì cả hai đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Ba cô khóa thẻ ngân hàng, nói nếu cô muốn vào giới giải trí cũng được thôi, ông sẽ không chống lưng, không giúp đỡ, lăn lộn không nổi thì quỳ xuống sám hối rồi hãy nghĩ tới chuyện quay về.
'Diễm Tinh' cứng đầu từ nhỏ, không những không sợ hãi mà còn thề phải thành công cho ba mình thấy, chạy đi ký hợp đồng với Thịnh Thế.
Cũng bắt đầu từ đây, cuộc đời cô rơi vào vực sâu không đáy.
Biệt thự nguyên chủ ở là bất động sản được anh trai tặng vào dịp sinh nhật, khi đó quan hệ hai người còn chưa hết cứu như giờ. Tuy thẻ bị ba khóa, nhưng cuối cùng mẹ vẫn không dằn lòng được, thi thoảng sẽ vụng trộm giúp đỡ.
Khi người đại diện được phân cho cô đến nơi đã kinh ngạc vì cô ở chỗ xa hoa này. Chị ta dò hỏi để xem cô có phải con ông cháu cha không để chị ta còn biết đường. 'Diễm Tinh' thì lòng tự tôn quá cao, nháo với ba như vậy rồi nên không thể nói ra thân thế của mình, lại thêm tính tùy hứng nên đã phun luôn là:
--- Do kim chủ của em tặng đấy.
Chỉ có thể nói do tình trường quá ăn chơi, ai nhìn vào cũng có thể đoán được. Cao Tuệ đã mặc nhận luôn cô là người vì nổi tiếng mà gì cũng có thể làm được, từ đó bàn tính trong lòng chị ta đã bắt đầu gẩy lạch cạch rồi.
Updated 71 Episodes
Comments
Genevieve
ui, nghe câu chuyện QK cũng thấy thú vị lắm
2024-10-24
5
Thik tiểu thuyết
Tò mò ghê á 👍👍👍
2024-10-08
4
Cherry Hiền
hóng quá nè
2024-10-03
4