Chương 4: Trọng sinh

Bệnh tình của cậu ngày càng nặng hiện tại là cậu nằm liệt giường mắt cũng mơ di nhiều không có rõ như trước nữa. Mọi người quyết định mỗi hôm sẽ có người khác nhau chăm cậu và tâm sự nói chuyện. Bố mẹ các anh trai hàn huyên chăm cậu từng li từng tí một. Đặc biệt là còn một người nữa cũng yêu thương nhưng kèm theo sự thê lương.

Hôm nay cũng như bao ngày đến lượt anh chăm cậu. Lúc nào cũng ôm cậu vào lòng không rời một bước luôn thủ thỉ những lời yêu bên tai cậu.

- Bảo bối khi nào em hết bệnh chúng ta đi dã ngoại ngắm hoa được không?

Cậu biết anh luôn tự lừa gạt bản thân mình rằng cậu sẽ không sao. Nhưng càng nhìn anh như vậy cậu càng đau lòng. Đúng là cậu yêu anh rất nhiều muốn sống để có thể bên anh nhưng có những điều chúng ta không thể tránh khỏi ý trời. Số phận đã sắp đặt chúng ta không thể ở bên nhau thì có làm gì cũng vô ích. Gặp được nhau là cái duyên còn có thể ở bên nhau hay không là do phận. Có duyên mà không có phận thì nên học cách chấp nhận thôi. Nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve gò má của anh nói:

-Thiên em biết anh đang suy nghĩ gì nên là đừng ép bản thân như vậy nữa. Em biết là anh cảm thấy có lỗi và cũng yêu em rất nhiều nhưng có một số chuyện chúng ta không thể thay đổi đươc. Thay vì đau lòng sao chúng ta không giành thời gian còn lại mà vui vẻ bên nhau, đúng không?

Nghe cậu nói anh chỉ biết gục mặt xuống vai cậu khóc. Cứ thế họ ôm nhau để có thể bình ổn lại tâm trạng đang hỗn loạn.

- Được, chúng ta sẽ tận hưởng nhận điều đó cùng nhau.

- Vậy thì anh cười lên nào dừng khóc như trẻ con nữa.

- Ừ !

Cứ thế họ luôn ở bên nhau bầu bạn với đối phương thực hiện nguyện vọng khi trước chưa kịp làm. Rồi đến lúc chuyện họ không muốn xảy ra thì nó vẫn xảy ra.

Hiện tại cậu đã nhập viện từ 2 tháng trước. Giờ nhìn cậu như cành cây khô có thể chết bất cứ lúc nào. Hôm nay cậu cảm thấy mình không còn thời gian liền muốn gọi đến đây để nói những lời cuối cùng trước khi nhắm mắt.

- Mọi người con biết là mình không còn thời gian nữa rồi con chỉ muốn mọi người ở lại hãy cố gắng sống thật tốt. Khi con đi đừng đau buồn mà hãy quên đi. Thời gian qua được mọi người yêu thương quan tâm là con mãn nguyện rồi không cầu mong điều gì hơn chỉ muốn mọi người sau này hãy vui vẻ sống mà thôi.

Cậu quay đầu nhìn Hàn thiên gọi anh tới bên mình nhẹ nhàng chậm rãi sờ má anh nói:

- Thiên đừng làm vẻ mặt đó và cũng đừng khóc nữa. Sau này quên em đi hãy tìm một người yêu anh thật lòng và luôn bên cạnh bầu bạn với anh.

- Anh không làm được, người anh cần là em chứ không phải ai khác.

- Anh đừng như vậy. Hãy sống cho thật tốt nghe chưa.

Cậu nhìn sang ba người anh gọi:

- Các anh !

Thấy cậu gọi liền lao đến bên cậu ôm.

- Bảo bối làm ơn đừng bỏ bọn anh được không? Bọn anh sai rồi !

- Các anh đừng có như vậy. Nhìn em này.

Ba người ngước khuôn mặt đầy nước mắt nhìn cậu.

- Khi em đi nhớ chăm sóc ba mẹ thật tốt nghe chưa. Rồi sau đó hãy đi kiếm hạnh phúc riêng của mình chứ đừng vùi đầu công việc.

Dặn dò từng người xong hơi thở càng ngày càng yếu nói một câu cuối cùng:

- Cảm ơn mọi người trong suốt thời gian qua. Nhớ sống thật tốt.

Nói xong cũng bình yên nhắm mắt ra đi một cách bình thản không luyến tiếc điều gì. Cậu cảm thấy rất thoả mãn khi có những giây phút vui vẻ với họ ở cuối đời. Không mong gì hơn nữa. Tạm biệt mọi người.

Trước sự ra đi của cậu mọi người cứ chìm trong tang thương đầy nước mắt. Họ làm theo những gì câu dặn dò nhưng vì quá thương tâm mà khoảng 2 năm sau ba mẹ cậu cũng ra đi. Chỉ còn lại bốn chàng trai trẻ bơ vơ trên cõi đời. Họ luôn hẹn nhau ngồi uống rượu trước mộ cậu đến khi say khướt được trợ lí và Thẩm Kiệt đưa về mới thôi.

Hôm nay vẫn như mọi lần cứ đến ngày giỗ hay dịp gì quan trọng là họ lại đến mộ cậu uống rượu.Ai cũng say bí tỉ chẳng biết trời đất gì. Cứ ngỡ như mọi lần tỉnh dậy là ở trong ngôi nhà mà cậu đưa họ về khi họ mất tất cả thì hiện tại mỗi người đều giật mình thấy mình nằm trong căn phòng của ngày trước khi mọi thứ vẫn còn tốt đẹp.

Ba mẹ cậu và các anh ai cũng mỉm cười cảm tạ ông trời khi cho họ một cơ hội quý giá như vậy. Họ thề với trời rằng sẽ cố gắng bù đắp cho cậu. Việc niết bàn trọng sinh đã làm thay đổi quỹ đạo của mọi thứ. Chính vì vậy hãy cẩn thận trân trọng nó nếu không sẽ phải trả một cái giá xứng đáng với điều mình được nhận.

Cá nhân họ cảm thấy chuyện này không chỉ có bản thân mình xảy ra mà những người khác cũng thế vội vàng họp gặp mắt nhau tại Vương gia kể cả anh cũng đến. Hôm nay toàn bộ Vương gia đột nhiên cho người làm nghỉ ngơi tạm thời vài hôm chỉ còn quản gia ở hỗ trợ cũng tạm thời lui về trước. Họ muốn chuyện này chỉ có người trong nhà biết và đồng thời họ muốn bình ổn lại tâm trạng của bản thân.

 Anh cả Vương Vương Hạo là người lên tiếng đầu tiên:

- Mọi người có phải cũng trọng sinh quay lại quá khứ không?

Một câu hỏi nhưng mang tính khẳng đinh. Ai cũng không lên tiếng nhưng điều đó cũng ngầm khẳng định điều anh nói là chính xác.

Bố mẹ cậu lên tiếng:

- Chúng ta nên điều tra ngay lập tất cả mọi thứ để vạch mặt cái thứ nhãi ranh đó, rồi phải xem thằng bé hiện tại như nào để lên kế hoạch bù đắp cho cẩn thận. Ta không thể chờ được muốn thấy thằng bé.

- Vâng chuyện này cứ để bọn con xử lí sau đó chúng ta sẽ công khai cho họ biết ai mới là người của Vương gia thật sự.

Bố cậu nói:

- Ừ. Nhưng ngày mai phải xong nghe chưa vì ta nhớ là vào khoảng thời gian trường có tổ chức dã ngoại hai ngày một đếm nên ngày mai thằng bé mới về.

Vương hạo lập tức trả lời:

- Vâng kết quả sẽ có trong đêm nay. Chúng ta phải đưa tất cả mọi thứ về đúng quỹ đạo, vật quy nguyên chủ.

Mọi thế dường như diễn ra đúng quỹ đạo thì nhân vật chính của chúng ta thì lại đang miệt mài làm việc mà không biết gì hết. Thật ra họ không biết là cậu ta hại cậu bị mọi người cô lập không ai muốn chơi với cậu nên trong mọi hoạt động cậu đều không tham gia mà luôn dành thời gian đi làm.

Quả thật họ trợ cấp tiền học cho cậu còn lại việc tự lập nghiệp hay mua nhà và các thứ khác là cậu từ hai bàn tay trắng cố gắng làm việc mà có. Không được mọi người qua tâm hay yêu thương nên cậu càng không muốn nợ ai để sau này đỡ dây dưa gây mệt mỏi cho nhau. Còn việc học phí của cậu đó là trách nhiệm của họ đối với con cái nên cậu không muốn nói đến.

Cậu đã âm thầm mua một căn hộ sau khi đi làm tích góp được và đã chuyển ra ngoài sống mà không ai biết chỉ duy nhất một người là quan tâm cậu ở Vương gia đó chính là ông quản gia. Cậu đã kêu ông coi như không biết gì hết. Họ cứ nghĩ mọi chuyện xảy ra một cách đơn giản nếu khi điều tra ra được thì không biết thú vị nhường nào.

Hot

Comments

Khả Hy

Khả Hy

trc giờ ko gặp dc truyện cả gia đình trọng sinh thế này

2025-06-08

0

người mê đam mỹ

người mê đam mỹ

huhu tui coi mà tui khóc quá trời luôn phải đi uống nước để khóc típ ko á

2025-06-22

2

Mong là kiếp này bé coa thể tận hưởng những gì thuộc về bản thân mình 😊😊😊

2025-01-24

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Muộn màng
2 Chap 2: Bệnh tình
3 Chương 3: Sự thật
4 Chương 4: Trọng sinh
5 Chương 5: Vạch mặt
6 Chương 6: Chia li và hẹn gặp lại
7 Chương 7: Nói rõ
8 Chương 8: Yêu thầm
9 Chương 9: Ghen
10 Chương 10: Tha thứ
11 Chương 11: Bệnh
12 Chương 12: Hạnh phúc
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15: Xin lỗi
16 Chương 16: Đính hôn
17 Chương 17: Vừa là đối thủ vừa là bạn
18 Chương 18
19 Chương 19: Từ bỏ rồi, cậu vừa lòng rồi chưa?
20 Chương 20: Hạnh phúc
21 Chương 21
22 Chương 22: Hội chợ
23 Chương 23: Họp phụ huynh
24 Chương 24 Ngất
25 Chương 25: Trừng phạt 1
26 Chương 26: Trừng phạt 2
27 Chương 27 Phát bệnh
28 Chương 28 Phát bệnh 2
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31: Tìm cơ hội
32 Chương 32: Ngã
33 Chương 33: Tỉnh
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
Chapter

Updated 60 Episodes

1
Chương 1: Muộn màng
2
Chap 2: Bệnh tình
3
Chương 3: Sự thật
4
Chương 4: Trọng sinh
5
Chương 5: Vạch mặt
6
Chương 6: Chia li và hẹn gặp lại
7
Chương 7: Nói rõ
8
Chương 8: Yêu thầm
9
Chương 9: Ghen
10
Chương 10: Tha thứ
11
Chương 11: Bệnh
12
Chương 12: Hạnh phúc
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15: Xin lỗi
16
Chương 16: Đính hôn
17
Chương 17: Vừa là đối thủ vừa là bạn
18
Chương 18
19
Chương 19: Từ bỏ rồi, cậu vừa lòng rồi chưa?
20
Chương 20: Hạnh phúc
21
Chương 21
22
Chương 22: Hội chợ
23
Chương 23: Họp phụ huynh
24
Chương 24 Ngất
25
Chương 25: Trừng phạt 1
26
Chương 26: Trừng phạt 2
27
Chương 27 Phát bệnh
28
Chương 28 Phát bệnh 2
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31: Tìm cơ hội
32
Chương 32: Ngã
33
Chương 33: Tỉnh
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play