Những tưởng thời gian đã ngưng đọng. Lưu Diệu Văn từ nảy tới giờ vẫn luôn ngồi im lìm một chổ duy trì thái độ trầm mặc cuối cùng cũng đã mở miệng. Ngữ khí bình bình không nhận ra được vui hay giận.
- Thứ lỗi, Nghiêm thiếu. Dự án lần này phía công ty chúng tôi đã đưa ra phương án tối ưu nhất cho cả hai bên. Lưu thị là gia tộc làm ăn lâu đời, đương nhiên biết cân đối xem điều gì là phù hợp nhất. Vì vậy, chúng tôi luôn có cân nhắc đặc quyền kèm theo cho việc làm ăn mới. Đảm bảo cho đối tác của mình được lợi nhất so với thị trường cùng phân khúc. Nếu Nghiêm tổng cần thêm thời gian suy nghĩ, tôi sẽ đợi phản hồi từ ngài. Còn nếu không phù hợp, thật đáng tiếc vì không có cơ hội hợp tác với quý công ty.
Tống Á Hiên trong đêm nay cảm giác như cả cuộc đời mình chưa từng trải qua nhiều chuyện kỳ quái như thế. Từng lời nói rơi lộp độp vào tai cậu, chưa thể hiểu được động thái của Lưu Diệu Văn là gì.
Rõ ràng trong bản thảo mà Tống Á Hiên chuẩn bị từ trước luôn có offer thứ hai để đàm phán. Hoặc ít nhất cũng sẽ là thảo luận mặc cả thêm một chút.
Tống Á Hiên nhớ lúc xưa từng thấy giám đốc cũ của mình thiếu điều vứt bỏ liêm sỉ chỉ để đạt được một thoả thuận hợp đồng về cho công ty. Còn ở đây gọi là phong cách làm việc của công ty lớn sao?
Kiểu đàm phán gảy gọn tới mức này làm cậu không nghĩ tới. Quả thật là mở mang tầm mắt.
Tống Á Hiên rõ ràng đã nhìn thấy sự ngỡ ngàng thoáng chốc từ Nghiêm Hạo Tường. Nhưng tên này cũng không để mình rơi vào cảnh thất thế, rất nhanh chóng lấy lại vẻ ngã ngớn thường trực.
- Lưu tổng, ngài nặng lời rồi. Nghiêm thị chúng tôi so với Lưu thị của ngài chỉ có thể tính là kẻ mới. Hợp tác với quý công ty là vinh hạnh cho chúng tôi. Không cần quá cứng nhắc như vậy. Hôm nay ở đây hữu duyên gặp gỡ, cùng nâng một chén gọi là vì giao hảo sau này của chúng ta.
Là người làm ăn kinh doanh, Lưu Diệu Văn không phải không biết. Nghiêm thị hiện tại đúng là mới chỉ tính là quy mô tầm trung. Nhưng không thể không bàn tới tốc độ phát triển nhanh chóng kể từ khi Nghiêm đại thiếu gia lên nắm quyền điều hành.
Hợp tác ngay từ bây giờ chưa chắc có kết quả lớn ngay lập tức. Nhưng về lâu dài có khả năng là đối tác tiềm năng sau này. Vấn đề làm Lưu Diệu Văn thiếu kiên nhẫn đêm nay thực chất nằm ở người đàm phán này.
Rượu bắt đầu được đưa vào. Lưu Diệu Văn đã mất thời gian đến đây, đành miễn cưỡng ngồi trở lại. Nghiêm Hạo Tường lưu loát rót rượu cho từng người.
Tửu lượng của Tống Á Hiên trước giờ dù không tốt nhưng Lưu Diệu Văn đã có ý muốn bàn bạc tiếp. Cậu cũng không dám thất lễ mà từ chối thành ý từ Nghiêm Hạo Tường.
Cậu nhắm mắt nốc một hơi, men rượu cay nồng ngay lập tức xộc lên càn xé cổ họng. Đây là loại rượu gì vậy, thực sự mạnh quá rồi.
Chốc chốc, Nghiêm Hạo Tường cứ nhắm vào cậu không ngừng đưa rượu tới. Hắn hết lần này tới lần khác cố tình tạo ra những động chạm mờ ám.
Tống Á Hiên vô cùng khó xử. Cậu giờ này đã nhận ra được ý đồ muốn chuốc say mình của Nghiêm Hạo Tường.
Nhưng hợp đồng đang trên đà tiến triển thuận lợi. Nếu bây giờ vì cậu từ chối tiếp rượu mà làm ảnh hưởng. Không biết Lưu Diệu Văn sẽ xử lý cậu ra làm sao.
Cảm giác mọi thứ nhanh chóng trở nên mơ hồ, cơ thể miễn cưỡng chống đỡ để không phải ngã xuống. Tống Á Hiên cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng nhưng tay chân vẫn mềm nhũng ngồi phịch xuống sofa đằng sau. Trạng thái hiện giờ của cậu khiến Nghiêm Hạo Tường có chút hài lòng.
Rốt cuộc đến đợt rượu tiếp theo đưa đến cũng đã được Lưu Diệu Văn cản lại. Lấy đi ly rượu vừa chạm đến tay cậu, hắn nhanh chóng uống cạn.
- Nghiêm thiếu, hôm nay tới đây thôi. Thư ký của tôi tửu lượng không tốt, thất thố trước mặt ngài như vậy thật sự mất mặt, tôi đưa người đi trước, ngài cũng nên chú ý sức khoẻ.
Nghiêm Hạo Tường trầm ngâm không đáp lời ngay, cũng không biết hắn suy tính điều gì. Nhưng ngay sau đó, hắn đã nhanh chóng ngã bài:
- Lưu tổng, ngài bôn ba thương trường bao năm qua chắc không phải không hiểu điều từ nãy giờ tôi muốn biểu đạt. Ngài vờ vịt như vậy làm gì?
- Tương lai hợp tác của hai công ty chúng ta triển vọng như thế nào, đâu phải ngài không thấy rõ. Chẳng qua thư ký Tống rất hợp mắt tôi. Dù sao bây giờ cậu ấy cũng không còn sức phản kháng. Tôi đã có lòng giúp ngài dọn dẹp rồi còn gì. Chỉ cần ngài xem như không thấy, để tôi đưa người đi. Hợp đồng không cần bàn bạc thêm liền có thể ngay lập tức ký kết. Tôi đảm bảo không để thư ký của ngài theo tôi phải chịu thiệt thòi.
Lưu Diệu Văn đã mất kiên nhẫn, lười phải nghe hắn tiếp tục lải nhải thêm nữa, lập tức ngắt lời:
- Nghiêm thiếu, hợp đồng không cần phải bàn nữa. Xin thất lễ.
Đến nước này Nghiêm Hạo Tường không khách khí mà đứng lên cản đường, dường như trước giờ hắn ta không đạt được thứ mình muốn sẽ không dễ dàng từ bỏ:
- Lưu tổng à, chẳng qua cũng chỉ là một thư ký nhỏ bé thôi. Ngài đâu cần phải bận lòng như vậy. Việc đổi chác này đối với chúng ta không phải rất bình thường sao? Ngài cũng đâu nhất thiết quyết định thay cậu ấy. Biết đâu khi tỉnh táo lại cậu ấy sẽ oán trách vì ngài đã làm bản thân vuột mất cơ hội bò lên giường của tôi thì sao? Hay là, ngài và thư ký nhỏ đã lăn giường rồi?
Nụ cười ngã ngớn của hắn vẫn chưa bao giờ tắt.
- Tôi không ngại dùng lại...
Câu nói tiếp theo vẫn còn chưa ra khỏi miệng đã nghe thấy giọng nói không chút khoan nhượng từ Lưu Diệu Văn:
- Nghiêm thiếu thật tinh mắt, cậu ấy đúng là người của tôi. Trả lời như thế này đã vừa lòng ngài? Bây giờ tôi có thể đưa người của mình đi được rồi?
Không cần hồi đáp Lưu Diệu Văn đã đến sofa bế thốc cả người Tống Á Hiên trên tay. Ra đến cửa rồi Nghiêm Hạo Tường vẫn không cam tâm nói với thêm một câu:
- Lưu tổng, nếu đã vậy xin ngài nhớ giữ người cho kỹ.
Updated 27 Episodes
Comments