Chương 9: Nhật Long

Từ lúc xuyên không vào tiểu thuyết cũng đã được một tuần . Vẫn chưa thấy bóng dáng của nam chính Nhật Long đâu cả.

Cuộc sống của Thảo Linh chỉ xoay quanh sáng đi học với Nguyên , học và tìm cách làm thân Nguyên để hoàn thành nhiệm vụ . Giờ cô mới nhớ lại sao chưa thấy bóng dáng Nhật Long đâu .

Trong tiểu thuyết Nhật Long là học sinh chuyển vào lớp cô . Sau đó vì một sự cố mà tiến triển với Trúc Đan từ đó hai người cứ dây dưa với nhau cho tới kết .

Giờ thể dục kết thúc , ai cũng đổ đầy mồ hôi vì nay trời nắng nóng quá . Thảo Linh cầm trai nước tu một hơi hết sạch vì quá háo. Đều do thầy Tùng cả , thầy được giới thiệu là người trong quân đội có kỉ luật nhất thời thấy nhập ngũ . Nên giờ thành bệnh , nào có để cho lớp nghỉ , cũng không thương hoa tiếc ngọc chút nào mà để con gái phơi nắng chạy năm vòng quanh khu sân vận động trường .

Làm Thảo Linh mệt bở hơi tai , không riêng gì cô cả lớp ai cũng thở , mùi mồ hôi hòa vào không khỏi khó chịu .

Thầy Toàn bước vào , ngước mắt nhìn đám học sinh thở không ra hơi , chỉ đạo lớp trường mở hết tất cả cửa sổ cho có không khí .

- Thầy chỉ xin lớp mười phút ra chơi này thôi , sau đó thầy sẽ đi .

Lớp đang mệt nào có để ý lời thầy , nằm la liệt hết ra bàn . Thảo Linh nằm bò toài , ngước đầu lên để xem thầy thông báo việc gì .

- Cả lớp vực dạy tinh thần hết cho tôi . Ngồi thẳng cái lưng lên xem nào .

Thầy Toàn hằn giọng , cả lớp nào ai dám trái ý , cố gằng lết cái thân dạy .

- Vào đây đi em .

Thầy Toàn hướng ánh mắt ra phía cửa , ra hiệu cho ai đó bước vào . Thảo Linh cũng ngước nhìn theo hướng mắt của thầy . Lẽ nào là Nhật Long , cô cảm thấy mình như có siêu năng lực , nghĩ tới ai là người đó liền xuất hiện luôn .

Ngoài cửa một bóng dáng cao bước vào , cả lớp dường như có sức sống hơn hẳn . Mấy đứa con gái thì to tròn mắt nhìn , sửa soạn lại đầu tóc đang rối mù .

Ai cũng ngạc nhiên vì chưa có thông báo có học sinh mới chuyển vào .

- Có vẻ hơi bất ngờ . Nhưng lớp chúng ta sẽ chào đón một học sinh mới tới từ trường Chuyên .

Cả lớp ồ lên một tiếng , cái lớp này mà cũng vinh dự được đón học sinh Chuyên cơ đấy . Nhìn bạn nam phía trên cao ráo , thân hình lại chuẩn , nét mặt thì hài hòa khiến mấy đứa con gái hài lòng .

Chuyến này lại được đổi khẩu vị , chứ ngắm hoài trai trường này cũng chán rồi . Trúc Đan cũng không khỏi hứng thú , chỉ có Thảo Linh là biết trước việc này thế nào cũng xảy ra nên nào có bất ngờ gì .

- Em giới thiệu với các bạn đi .

Nhật Long nghe xong thì gật đầu , đứng thẳng dõng dạc nói .

- Chào các bạn , minh tên là Nhật Long , mình mới chuyển từ trường Chuyên mong các bạn giúp đỡ .

Cả lớp cho một tràng pháo tay trào đón thành viên mới . Mắt ai cũng sáng rực hết cả lên , hiếm khi mới có không khí thế này .

- Em kiếm chỗ nào chống rồi ngồi tạm nhé , thầy có tiết phải đi rồi .

Thầy Toàn nói xong thì khoác cặp rời đi . Chỗ chống à , đằng nào chẳng ngồi cạnh Trúc Đan cơ . Nhật Long tiến tới chỗ Trúc Đan với gương mặt muốn làm quen .

- Chào bạn , mình ngồi chỗ này được chứ ?

- Cứ tự nhiên .

Được sự chấp thuận của đối phương , Nhật Long ngồi vào chỗ . Trông cậu ta cao lớn bên cạnh Trúc Đan bé nhỏ thật hợp đôi . Thảo Linh cười khúc khích , thế này thì cô ngắm suốt cũng được .

Thấy Nhật Long đã yên chỗ đứa nào cũng xán lại làm quen với cậu bạn mới này .

- Nhật Long , cậu cao mét bao nhiêu ?

- Chỗ câu lạc bộ bóng rổ của mình còn chỗ trống , cậu có muốn tham gia không ?

- Sao tự dưng lại chuyển từ trường Chuyên về trường mình thế ? Không khí bên đó thế nào ?

Các câu hỏi dồn dập khiến Nhật Long ngại ngùng , không biết trả lời thế nào . Trúc Đan như thấy được sự bối rối ấy nên lên tiếng cắt ngang .

- Thôi đi , cậu ấy mới chuyển đến làm vậy người ta ngại đó . Các cậu phải có phép lịch sự chứ .

Đúng như những gì trong tiểu thuyết viết , Thảo Linh ngồi một bên hóng chuyện , trong đầu không ngừng tự độc thoại .

" Đúng rồi , phải thế chứ . Nhật Long mau cảm ơn đi ".

Mọi người thấy đúng là hơi dồn dập khiến Long bối rối nên trở về chỗ ngồi .

- Cảm ơn cậu .

- Không sao , lớp mình là vậy , nhiệt tình lắm nhưng nhiệt tình quá thành ra làm cậu ngại .

- Không sao , mình không ngại lắm . Mà cậu tên gì?

- Tớ tên Trúc Đan .

- Tên đẹp ghê .

Trúc Đan cười ngại ngùng trước lời khen của Long , trước đây chưa ai khen tên cô đẹp cả .

Thảo Linh nhìn điệu cười này , quả thật là có chút hảo cảm rồi . Thế này thì kế hoạch của cô sẽ thuận lợi hơn rồi .

\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*

Ra về , thường ngày Thảo Linh sẽ đảm nhiệm việc đánh lạc hướng Nguyên cho Trúc Đan . Nhưng thế nào hôm nay cô lại bị thầy Toàn gọi lên văn phòng nói chuyện nên đành để Trúc Đan lại một mình .

Trúc Đan lúng túng , cái tên đỉa Nguyên kia đang ở dưới đợi cô . Sao cậu ta kiên trì thế chứ nhỉ , Trúc Đan biết chẳng thể trốn tránh nên cứ đi xuống đối diện rồi mắng cậu ta một trận .

Nguyên thấy Trúc Đan đi xuống thì mừng lắm . Nhưng sao lại không thấy bóng dáng cái đuôi nhỏ bám người kia đâu nhỉ , hay lại chạy về trước rồi .

Trong lòng Nguyên không khỏi đặt câu hỏi về sự vắng mặt của Thảo Linh. Bình thương bị làm phiền quen giờ không có thấy thiếu thiếu .

- Trúc Đan .

- Sao cậu dai thế ?

-....

- Tôi đã trốn tránh một tuần rồi mà cậu vẫn đứng đợi . Người khác sẽ dị nghị , tôi không thích .

- Ai , ai dám dị nghị chứ , mình đảm bảo không ai dám bàn tán , nếu có mình sẽ xử lí .

- Chính vì tính cậu như thế này nên tôi mới không thích . Cậu đừng phí công nữa , tôi sẽ không đáp lại tình cảm của cậu đâu .

- Vì sao chứ ? Mình đã kiên trì tới vậy mà .

- Tôi ... Tôi có người mình thích rồi .

Nghe vậy , lập tức sắc mặt của Nguyên trầm xuống , ánh mắt lạnh đi vài phần . Tên nào lại dám hớt tay trên cậu .

- Là ai ?

- Sao cậu định xử lí cậu ấy à ? Đứng có dở cái thói đó nữa . Tôi đi đây .

Nói rồi Trúc Đan chạy ra chỗ Long đang lấy xe . Ánh mắt thành khẩn.

- Long mình nhờ cậu đóng giả làm bạn trai mình được chứ ?

Long ngạc nhiên , chuyện gì thế ? Cậu ngơ ngác hỏi .

- Hả ? Ý Trúc Đan là sao ?

- Có tên bám đuôi mình , mình không thích nhưng cậu ta dai như đỉa nên đành nhờ cậu . Yên tâm mình không có ý gì , chỉ nhờ cậu trở mình đến trường rồi trở về thôi .

Long nghe xong thì ngoái ra hướng Trúc Đan vừa chạy đến , có một tên đang đứng nhìn chằm chằm cậu . Long không khỏi lạnh sống lưng , cảm giác người đó không nên động vào .

- Xin cậu , mình không còn cách nào khác , cứ tiếp tục thế này chỉ tổ làm mình ghét cậu ta hơn .

- Vậy được , trông cậu kia cũng không có gì tốt đẹp cả . chờ mình lấy xe đã .

Trúc Đan cười tươi cảm ơn Long rối rít , đúng là nợ cậu ấy một ân tình .

Thảo Linh uể oải bước ra từ văn phòng của thầy Toàn . Thì ra thầy ấy muốn chiếu cố Thảo Linh vào đội tuyển vì thành tích dạo này của cô khá tốt . Nhưng Thảo Linh đến đây chỉ với mục đích hoàn thành nhiệm vụ rồi quay về nào có muốn bán mạng học đâu .

Cô bước xuống bậc thang ,đập vào mắt cô là hình ảnh , Trúc Đan ngồi sau xe ôm Long và con mắt sát khí của Nguyên .

Chết rồi , đây chẳng phải sự cố khiến Long và Trúc Đan thêm tăng tiến tình cảm hay sao . Nhưng điều đặc biệt là Nguyên đã biết đến sự tồn tại của Long và hiện giờ đang rất giận .

Gương mặt bực dọc , Nguyên bước đi với tâm trạng xuống dốc . Đôi chân dài bước từng bước giống như có thể lủng cả mặt đất vậy . Thảo Linh thấy thế liền chạy nhanh ra nhưng không theo kịp .

Bên ngoài là xe ô tô trở Nguyên nhưng cậu cũng bỏ ngoài mắt mà đi bộ về . Bác tài trong xe thì vô cùng khó hiểu , thấy tâm trạng cậu chủ như vậy thì cảm thấy lạ .

Lúc này Thảo Linh chạy ra .

- Bác ơi , nay cháu đi bộ cùng Nguyên về , bác về trước đi ạ . Tâm trạng cậu ấy không tốt nên chắc không lên xe đâu .

- Vậy , nhờ cháu nhé . Cậu chủ mà tức giận lên thì lại khổ người làm chúng tôi .

Thảo Linh thấy bác tài đã đồng ý thì không nói gì vội chạy theo Nguyên . Đuổi kịp thì cô đã thở không ra hơi .

- Này ... sao cậu đi nhanh thế .

Nguyên đứng lại nhìn chằm chằm Thảo Linh với ánh mắt hình viên đạn . Chuyện Trúc Đan có người mình thích đã khiến cậu bực nhưng không hiểu sao việc Thảo Linh xuất hiện muộn lại khiến cậu bực hơn .

- Cậu làm gì mà giờ này mới ra ?

- Tôi bị gọi lên văn phòng thôi . Sao thế , Trúc Đan lại làm sao à ?

Nguyên nghe thấy câu hỏi này thì bực mình không thôi .

- Cái tên Trúc Đan thích là Nhật Long mà cậu nói à?

Thảo Linh ngớ người , Trúc Đan đã nói với Nguyên việc đã có người mình thích rồi sao .

- À , ừ . Sao , cậu bực lắm hả ? Tôi nói rồi mà cậu với Trúc Đan không thành đôi được đâu . Giờ thì đó , cô ấy có người mình thích rồi , uổng công chưa .

Nguyên nghe vậy thì bỏ đi , cậu bước nhanh hơn làm Thảo Linh phải chạy theo . Cô bực mình , mắc gì giận cá chém thớt , khuyên nhủ đủ điều không nghe thì thôi còn quay giận ngược lại cô .

Thảo Linh nhảy lên đập vào đầu Nguyên một cái cho cậu tỉnh .

- Đi , để chị đây dẫn cậu đi giải tỏa .

Nói xong còn nháy mắt một cái thể hiện sự uy tín . Nguyên ôm đầu , vậy mà còn dám đánh đầu cậu . Cô không biết cái đầu này chứa cả cái thành tích của trường hay sao . Chắc cũng chỉ có Thảo Linh mới dám làm thế mà thôi .

Chapter
1 Chương 1: Sự Bắt Đầu
2 Chương 2: Thật sự là xuyên không
3 Chương 3: Lần gặp đầu tiên
4 Chương 4: Kế hoạch ngăn cản
5 Chương 5: Nhiệm vụ thứ hai
6 Chương 6: Bất ngờ
7 Chương 7: Chiếc bánh mì full topping
8 Chương 8: Có chút phiền phức
9 Chương 9: Nhật Long
10 Chương 10: Có chút thoải mái !
11 Chương 11: Cái gọi là gia đình
12 Chương 12: Ngoại lệ
13 Chương 13: Cảm giác kì lạ
14 Chương 14: Căn cứ bí mật
15 Chương 15:
16 Chương 16: Bữa tiệc (1)
17 Chương 17: Bữa tiệc (2)
18 Chương 18: Bữa tiệc (3)
19 Chương 19: Bữa tiệc (4)
20 Chương 20: Giận!
21 Chương 21: Đồ ngốc!
22 Chương 22: Một chút giận cậu
23 Chương 23: Giang Anh
24 Chương 24: Nguyên Pov (1)
25 Chương 25: Nguyên Pov(2)
26 Chương 26: Lời đe doa
27 Chương 27: Sự xa lạ
28 Chương 28: Không nhịn quá một buổi sáng
29 Chương 29: Sự thay đổi
30 Chương 30:
31 Chương 31:
32 Chương 32: Sự trùng hợp không ngờ
33 Chương 33:
34 Chương 34:
35 Chương 35: Tâm sự với anh trai
36 Chương 36: Dấu hiệu biến mất
37 Chương 37: Sự thật và tình cảm
38 Chương 38: Chấp nhận
39 Chương 39: Ngày đầu bên anh
40 Chương 40: Ngày đầu bên anh (2)
41 Chương 41:
42 Chương 42:
43 Chương 43: Buổi hẹn hò
Chapter

Updated 43 Episodes

1
Chương 1: Sự Bắt Đầu
2
Chương 2: Thật sự là xuyên không
3
Chương 3: Lần gặp đầu tiên
4
Chương 4: Kế hoạch ngăn cản
5
Chương 5: Nhiệm vụ thứ hai
6
Chương 6: Bất ngờ
7
Chương 7: Chiếc bánh mì full topping
8
Chương 8: Có chút phiền phức
9
Chương 9: Nhật Long
10
Chương 10: Có chút thoải mái !
11
Chương 11: Cái gọi là gia đình
12
Chương 12: Ngoại lệ
13
Chương 13: Cảm giác kì lạ
14
Chương 14: Căn cứ bí mật
15
Chương 15:
16
Chương 16: Bữa tiệc (1)
17
Chương 17: Bữa tiệc (2)
18
Chương 18: Bữa tiệc (3)
19
Chương 19: Bữa tiệc (4)
20
Chương 20: Giận!
21
Chương 21: Đồ ngốc!
22
Chương 22: Một chút giận cậu
23
Chương 23: Giang Anh
24
Chương 24: Nguyên Pov (1)
25
Chương 25: Nguyên Pov(2)
26
Chương 26: Lời đe doa
27
Chương 27: Sự xa lạ
28
Chương 28: Không nhịn quá một buổi sáng
29
Chương 29: Sự thay đổi
30
Chương 30:
31
Chương 31:
32
Chương 32: Sự trùng hợp không ngờ
33
Chương 33:
34
Chương 34:
35
Chương 35: Tâm sự với anh trai
36
Chương 36: Dấu hiệu biến mất
37
Chương 37: Sự thật và tình cảm
38
Chương 38: Chấp nhận
39
Chương 39: Ngày đầu bên anh
40
Chương 40: Ngày đầu bên anh (2)
41
Chương 41:
42
Chương 42:
43
Chương 43: Buổi hẹn hò

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play