Thảo Linh bắt xe taxi , rồi cùng Nguyên ngồi vào trong .
- Bác tài chở chúng cháu đến tòa nhà A nhé .
Tòa nhà A tọa lạc giữa trung tâm thành phố , là nơi mà rất nhiều bạn trẻ lựa chọn để giải tỏa căng thẳng . Trong đó có rất nhiều trò chơi và hơn hết là còn có cả karaoke .
Nguyên tò mò không biết cô định làm gì nữa . Cậu vẫn đang bực mình lắm , cả đoạn đường đi cái mặt cứ xị ra , không nói câu nào . Thảo Linh cũng mặc kệ , cứ buồn đi , lát nữa cậu sẽ phải cháy hết mình cho coi .
Thảo Linh biết được tòa nhà A này vì một chương trong cuốn tiểu thuyết có nhắc tới . Bác tài xế dừng lại trước tòa nhà đồ sộ với độ cao khi ngước lên phải khiến người ta chóng mặt .
Thảo Linh cười tươi rồi dắt tay Nguyên vào trong . Vì là buổi chiều nên chưa đông mấy , chứ buổi tối là đông nghịt người nên đi tầm này sẽ chơi được nhiều thứ .
Cô kêu Nguyên đợi mình một chút rồi chạy ra quầy đổi xu . Một rổ xu đầy đã dâng lên trước mặt Nguyên .
- Đi , với đống xu này , chơi tới tối cũng không hết .
Nguyên thì bị Thảo Linh dắt đi mòng mòng . Nhưng nào có biết làm gì , chỉ biết đi theo xem cô nhỏ này bày cái trò gì . Thảo Linh dắt Nguyên mở màn bằng trò đua xe .
- Cậu biết đua xe không?
- Có , một chút ...
- Được , lại đây , ngồi lên xe này .
- Cậu muốn làm gì ?
- Thì chơi đua xe đó , tôi đấu với cậu , nếu tôi thắng thì cậu phải dành một ngày đi chơi với tôi .
- Vậy nếu cậu thua thì sao ?
Nguyên cảm thấy thú vị rồi , khuôn miệng xinh đẹp cũng nhếch lên , ánh mắt nhìn vào cô nhỏ đang suy nghĩ .
- Nếu tôi thua thì tùy cậu xử lí , muốn như nào cũng được .
Cái này hay , Nguyên suy nghĩ , đằng nào cậu cũng không thua được .
Thảo Linh cũng có sự tư tin tuyệt đối vì cô chơi trò này là giỏi nhất . Ở thế giới thật chưa ai là chơi thắng cô trò này cả .
Màn so tài bắt đầu . Hai người mỗi người một bên hết nghiêng phải rồi nghiêng trái để tránh né . Thảo Linh thích thú , đôi mắt sáng lên , càng chơi cô lại càng muốn tăng tốc độ .
Nguyên cũng tập trung hết sức , cậu từng đua xe thật chứ chưa chơi kiểu này bao giờ nên lúc đầu còn gượng , nhưng vài phút sau đã quen thì cũng hết mình vào trò chơi .
- Tôi nói với cậu , trò này vô cùng giải tỏa . Nhìn xem khi chơi là chơi hết mình nên loại bỏ mấy cái suy nghĩ buồn bã đi .
Nguyên không đáp lại chỉ tập trung vào trò chơi của mình .
- Còn nhiều trò lắm , cứ từ từ mà chơi . Không phải nói chứ tôi chơi trò này giỏi lắm . Hồi trước chưa ai qua được tôi đâu nên cậu cũng đừng hòng .
Nguyên nhệch mép cười , màn hình đã hiện thị dòng chữ " Chiến thắng ". Thảo Linh ngơ ra một lúc nhìn lại màn hình của mình dòng chữ " Game over" khiến cô khựng lại .
Mải nói làm chi rồi giờ thua cậu ta rồi . Nguyên thích thú nhìn biểu cảm hiện giờ của cô nhỏ trước mặt .
- Cô nhỏ , cậu là thua rồi .
- Chuyện này ... Chơi lại , tôi vừa này là bị phân tâm .
- Thua là thua , cô nhỏ , không phải cậu là người không có uy tín đấy chứ .
- Thôi , thua là thua tùy cậu xử lí . Giờ tôi dẫn cậu đi chơi trò khác .
Nguyên nhếch mép nhìn cô nhỏ bên cạnh mình chạy nhảy khắp khu vui chơi , giới thiệu nhiều trò cho cậu .
- Chơi gắp thú đi . Tôi thích trò này , đáng tiếc là chơi dở , chưa gắp được con nào bao giờ .
Gương mặt Thảo Linh ỉu xìu xuống , Nguyên thấy vậy liền bốc hai đồng xu nhét vào .
- Thích con nào , tôi lấy cho cậu .
Thảo Linh như gặp được quý nhân , vội chỉ vào con thỏ nhỏ xinh đằng kia .
- Con thỏ , tôi muốn nó .
- Được , tôi gắp hết cho cậu .
Trời đất , sao nay Nguyên dễ tính vậy ta , đúng là người ta bảo con trai tập trung là cuốn hút nhất đâu có sai . Nhìn Nguyên tập trung đẹp trai bao nhiêu thì cái Nguyên mỏ hỗn khiến cô ghét bấy nhiêu .
Nguyên xắn hai ống tay áo lên , tuy mới mười bảy nhưng bàn tay săn chắc , ngón tay thon dài , một số chỗ gân còn nổi lên . Đây là vẻ đẹp tĩnh lặng mà Thảo Linh thích .
Nguyên nhắm trúng mục tiêu là con thỏ rồi ấn nút . Chú gấu bông thỏ đã rơi xuống , Thảo Linh được một phen mở mang tầm mắt . Gắp chuẩn thật đấy , cô ôm con gấu bông rồi cười tươi roi rói .
- Sao cậu chơi giỏi thế , gắp đúng chuẩn luôn .
- Tôi là ai chứ .
Nguyên có chút đắc ý khi được khen .
- Hay cậu dạy tôi gắp đi , lần sau đi chơi tôi còn biết .
- Tôi được gì khi dạy cậu hả cô nhỏ ?
Thảo Linh suy nghĩ một chút , sao cái tên này cái gì cũng đòi hoa hồng vậy chứ .
- Tôi tùy cậu xử lí mà , muốn gì thì muốn thôi .
Nguyên có chút thích thú , phải rồi vụ cá cược vừa rồi chẳng phải cậu thắng sao , quả này cô sẽ bị cậu hành chết cho xem .
- Được , vào gắp tôi xem .
Thảo Linh cất thỏ bông vào cặp , tay với hai đồng xu nhét vào máy . Cô tập trung di chuyển cần gắp , nét mặt nghiêm nghị . Chơi trò này khiến cô không lúc nào là không căng thẳng .
Nguyên bên cạnh nhìn cô nhỏ tập trung tới mức đôi mắt như dính chặt vào thú bông mèo thì cười nhẹ . Trông bộ dạng tập trung có chút buồn cười .
Thảo Linh ấn nút , trượt rồi . Cô ỉu xìu quay lại nhìn Nguyên .
- Đó , tôi chơi ngốc lắm , cái này khó .
Nguyên thấy vậy thì bỏ cặp xuống rồi dùng tay đặt lên bả vai Thảo Linh xoay người cô lại . Thân hình cao lớn của cậu ép Thảo Linh vào chiếc máy . Bàn tay săn chắc của Nguyên đặt lên tay Thảo Linh bắt đầu ấn nút di chuyển .
Tư thế này ... có chút ám muội . Hơi thở thơm tho của Nguyên phả vào tai Thảo Linh khiến cô co rúm người lại , thế này thì bắt cô tập trung kiểu gì .
Thấy cô nhỏ dưới thân mình đang co rúm , Nguyên cảm thấy có chút buồn cười , bàn tay nắm chặt hơn chút .
- Tập trung .
Thảo Linh thả lỏng cơ thể . Đây chỉ là chỉ dạy mà thôi , không có ý gì khác . Nguyên thông qua bàn tay của Thảo Linh mà di chuyển các nút trên máy gắp thú .
Chiếc cần gắp dừng lại trên gấu bông mèo .
- Nhìn thấy chưa , nhắm thẳng vào nó rồi ấn nút .
Chiếc cần gắp hạ xuống đúng vị trí của thú bông rồi quắp chặt nó .
Thảo Linh thấy hào hứng , lần nào gắp cũng trượt vậy mà giờ lại được rồi . Cảm giác vui lâng lâng khiến cô quên đi cái tư thế của hai người .
Nguyên bắt đầu di chuyển chiếc cần để đến cái hốc thả thú bông . Gấu bông mèo rơi xuống , Thảo Linh cúi người nhặt , vui vẻ mà quay lại khoe .
- Gắp được rồi , không ngờ có ngày tôi gắp được .
Thảo Linh vui vẻ mà nhìn vào hai con thú , miệng cười đến mang tai rồi . Con gái ai mà chẳng không thích thú bông kia chứ , trông chúng nhỏ nhắn lại đáng yêu mềm mại .
Nguyên thấy cô nhỏ cười tươi thì trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy vui . Thảo Linh nghĩ ngợi một chút thì đưa gấu bông mèo cho Nguyên .
- Cái này cho cậu , móc vào cặp là đẹp lắm . Tôi thích thỏ cơ .
Nguyên cầm lấy , cậu chưa bao giờ thích mấy thứ này , trông lòe loẹt lại nữ tính quá . Nhưng nhìn cô nhỏ đang treo lên chiếc cặp lủng lẳng nào là móc khóa của mình thì cậu cũng móc vào . Trông cũng không đến nỗi nào .
- Đi , tôi dẫn cậu đi hát . Trong đây có phòng hát cách âm . Giải tỏa căng thẳng chính là nhờ cái này nè .
Cô dẫn đường luồn lách qua cái khu vui chơi khác thì mới đến phòng hát nhỏ ở cuối . Thảo Linh đẩy cửa vào , chiếc cửa đóng vào thì âm thanh bên ngoài im lặng . Bên trong yên tĩnh lại thoải mái , cô ngồi phịch xuống chiếc ghế da .
- Nào qua đây , cậu muốn hát bài gì ?
- Tôi không hát .
- Hả ? Tôi dẫn cậu đi hát để giải tỏa mà cậu không hát thì sao được .
- Cậu hát là được rồi , tôi ngồi cổ vũ .
- Xí , nhàm chán .
Thảo Linh đứng dạy , chọn bài hát , cô chọn bài có chút nhẹ nhàng , đáng yêu . Nói chung là nhạc vui vẻ , tránh mấy bài buồn. Không thì công của cô thành công cốc cả .
- Bài này tôi thích lắm , mỗi lần buồn đều nghe . Hiệu quả vô cùng , tôi hát cậu nghe.
Nguyên không phản ứng gì . Cậu chỉ có thể ngồi nghe cô hát chứ còn có thể làm gì nữa .
Thảo Linh đặt mic , ngân nga theo giai điệu . Giọng hát của cô vậy mà lại ngọt ngào trầm bổng khiến người Nguyên như giãn ra . Cậu tựa lưng vào ghế , khoanh tay hưởng thụ , ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô nhỏ đang phiêu theo điệu nhạc .
Vậy mà cậu lại có chút thoải mái . Sau những lần tiếp xúc cậu lại cảm thấy Thảo Linh không đáng ghét chút nào , còn có chút đáng yêu giống cô thỏ nhỏ trong trắng khiến cậu muốn vấy bẩn .
Nguyên bừng tỉnh , vấy bẩn , vấy bẩn là thế nào , cậu khụ khụ vài tiếng từ bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn đó trong đầu . Tâm trạng cậu đúng là đã được giải tỏa đôi chút .
Kết thúc bài hát , Thảo Linh được tận chín mươi tám điểm . Cô nhảy cẫng lên .
- Thấy chưa , tôi có tố chất làm ca sĩ đấy nhé tận chín tám điểm cơ mà .
Nguyên cũng gật đầu theo .
- Nào , cậu hát một bài đi . Tôi hát rồi , để xem cậu được bao điểm .
Nguyên lắc đầu , tỏ ý không muốn , cậu chưa bao giờ hát karaoke cả . Cảm thấy hát trước mặt người khác là điều mất mặt .
- Hát đi mò . Tôi nghĩ chắc cậu hát hay lắm , cậu hoàn hảo mà.
Nói xong còn giơ ngón cái biểu thị . Hết sức hết lòng vậy mà cậu ta vẫn từ chối cho bằng được rồi còn kéo cô ra khỏi phòng hát . Mới hát được một bài đâu có đã cái nư cô chứ .
Thảo Linh dẫn Nguyên đi chơi thêm gần hết các trò trong khu . Đến nỗi xu trong rổ chỉ còn không hơn mười đồng . Lúc trả lại rổ , trời đã chập tối , Thảo Linh nhìn đồng hồ , vậy mà đã bảy rưỡi rồi .
Phải về thôi , không thì bố mẹ Văn sẽ lo chết mất , cô còn chưa kịp sửa điện thoại vì cứ quên mất .
Hôm nay quả thực là chơi vui , mặt ai cũng vui vẻ cả , Thảo Linh cảm thấy đây thật là một thành tựu mà cô đạt được lần này . Tối nay về chắc ngủ ngon được rồi .
Updated 43 Episodes
Comments