Trả Lại Bé Meo Meo Dễ Thương Cho Tôi!
Hôm nay vẫn như mọi ngày, à không, hôm nay cậu bán được ít hàng hơn mọi ngày mới đúng.
Hoàng Minh ngước lên nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ là 10 giờ tối. Vốn dĩ cậu sẽ bán hàng đến 11 giờ tối giống như mọi ngày, nhưng hôm nay lại chẳng có mấy ai đến mua hàng cả nên cậu liền đứng dậy khỏi chiếc ghế, tắt điện trong quán rồi cẩn thận khoá chặt cửa lại. Định bụng sẽ về sớm nghỉ ngơi một ngày.
Cậu năm nay 25 tuổi, trước đây cậu từng làm nhân viên văn phòng cho một công ty lớn nhưng vì khối lượng và áp lực công việc quá nhiều nên sau khi tích cóp được chút tiền cậu liền xin nghỉ việc và mở một cửa hàng tạp hoá nhỏ trong góc phố do kinh phí có giới hạn.
Dù vậy cậu vẫn rất hài lòng với cuộc sống này, không cần phải lo nghĩ gì cả, chỉ cần mỗi ngày dậy từ 9 giờ sáng sau đó ngồi trên ghế bán hàng đến 11 giờ tối rồi lại về nhà nghỉ ngơi, không cần phải lo ngày mai sẽ phải làm gì, bị sếp mắng chửi, gặp đồng nghiệp hãm...
Nếu như theo đúng kế hoạch không có việc gì thì cậu sẽ đi về nhà ngay lập tức và nằm nghỉ ngơi trên chiếc giường êm ái thì khi cậu đi qua một con hẻm nhỏ, nghe thấy tiếng meo meo rất nhỏ của mèo kêu.
Nhìn vào trong, cậu thấy một bé mèo nhỏ, lông trắng bị nhuốm bởi màu đỏ của máu cùng đất cát và bụi bẩn đang nằm thoi thóp trong bãi rác gần đó.
"Meo? Mày có sao không?" Cậu đi lại phía bé mèo lo lắng hỏi.
Hoàng Minh khẽ chạm nhẹ vào bé mèo nhỏ, thấy bé mèo không còn động đậy nữa cậu liền sợ hãi, cẩn thận cho tay lên chiếc mũi nhỏ màu đỏ nhạt.
"Vẫn còn thở." Hoàng Minh thở ra một hơi nói: "May quá."
Thấy bé mèo vẫn chưa chết, cậu liền cởi áo khoác ngoài ra, cẩn thận đặt bé mèo vào trong rồi chạy đến bệnh viện thú y gần đây. May mắn là ở gần đây có một bệnh viện thú y.
Sau khi cậu đưa bé mèo cho các bác sĩ, một người đi đến trước mặt cậu hỏi: "Cháu là chủ nhân của chú mèo?"
Hoàng Minh khẽ lắc đầu sau đó lại gật gật đầu, lo lắng hỏi: "Liệu có cứu được không ạ?"
Vị bác sĩ thú y khẽ thở dài nói: "Cái này...tỉ lệ cứu sống thành công là rất thấp, chú mèo nhỏ đã mất quá nhiều máu với lại trên bụng còn có một vết rạch lớn..., không biết ai ra tay lại ác vậy nữa." Ông nói thêm: "Chi phí cũng rất cao."
Hoàng Minh đắn đo một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng đáp: "Cháu sẽ trả ạ, xin hãy giúp cháu cứu bé mèo."
Vị bác sĩ thấy vậy khẽ thở dài một tiếng: "Vậy được, cháu ký vào giấy này giúp bác."
Hoàng Minh đọc kỹ tờ giấy một lượt sau đó điền thông tin cá nhân rồi ký tên mình vào, cậu lấy trong túi ra một cái ví rồi đến trước quầy trả tiền viện phí cho bé mèo.
Số tiền này là cậu đã tích cóp trong một năm bán hàng, cậu còn định để dành để cuối năm nay đi du lịch.
Du lịch lúc khác đi cũng được, cứu một mạng sống quan trọng hơn.
Hoàng Minh khẽ nhủ thầm trong lòng. Nhìn số tiền bản thân phải tích cóp trong một năm cứ vậy mà tan biến chỉ trong một đêm khiến cậu có chút tiếc nuối.
Sau khi trả tiền xong, vị bác sĩ bảo cậu bao giờ có kết quả sẽ gọi điện lại và cậu có thể về trước.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, ánh mắt lo lắng hướng về cánh cửa đang đóng chặt, nơi bé mèo đang nằm ở trong đó...
______________________________________________
Hai ngày sau, trong lúc cậu vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ thì điện thoại trên bàn reo lên liên tục khiến cậu khó chịu mà tỉnh dậy.
Mở điện thoại lên nghe, phía bên kia truyền đến một giọng nói trong trẻo của một người phụ nữ trẻ.
"Xin chào, cậu có phải là Hoàng Minh không ạ?"
"Vâng, có chuyện gì vậy ạ." Hoàng Minh giọng có chút khàn do vừa tỉnh dậy hỏi lại.
"Hai ngày trước cậu có mang một chú mèo bị thương nặng ở phần bụng đến chỗ chúng tôi, rất may cuộc phẫu thuật đã thành công, chú mèo hiện vẫn đang hôn mê và nằm trong phòng hồi sức ạ."
"Thật ạ!" Hoàng Minh vục dậy, khó tin hỏi lại.
"Vâng, có lẽ ngày mai cậu có thể đưa về được ạ."
"Vâng, em cảm ơn ạ."
Dù bác sĩ đã nói là ngày mai có thể mang về nhà được nhưng cậu vẫn không nhịn được mà đến xem tình trạng của chú mèo thử.
Hôm nay cậu đóng cửa sớm hơn mọi khi 2 tiếng rồi đến bệnh viện thú y, sau khi nói chuyện với bác sĩ cậu được đưa vào trong phòng, nơi có các chú mèo khác cũng đang được nghỉ ngơi ở bên trong.
Có lẽ vì bộ lông màu trắng nổi bật nên cậu nhanh chóng tìm thấy bé mèo, bé mèo đã tỉnh dậy từ lúc nào, đôi mắt xanh biếc cảnh giác nhìn cậu.
Vị bác sĩ thấy vậy thì nhẹ giọng nói: "Từ khi tỉnh dậy đến giờ, chú mèo đực này đã vậy rồi."
Vị bác sĩ nói thêm: "Nó không chịu ăn uống gì cả, đã vậy còn rất khó gần. Chắc là do vừa mới trải qua chuyện đáng sợ nên bé mèo đực này rất cảnh giác."
Có lẽ vì mới phẫu thuật xong nên bé mèo còn khá yếu, nhìn bé mèo trắng đang xù lông với mình, Hoàng Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy bé mèo xù lông lên rất đáng yêu nói: "Gì vậy? tao là người cứu mày đó."
Không biết có phải do cậu tưởng tượng ra hay không, nhưng khi nghe cậu nói vậy bé mèo có vẻ đã dịu đi một chút nhưng ánh mắt vẫn có phần cảnh giác.
Dù thế nhưng cậu vẫn thử đưa tay ta sờ bé mèo trắng nhỏ một chút, và bị cào một cái.
Cơn đau đột ngột kéo đến khiến cậu khẽ "A" một tiếng. Chửi thầm trong lòng.
Bé mèo này đúng vô lương tâm! Rõ ràng là cậu đã bỏ tiền cả một năm tích cóp ra để cứu, ấy vậy mà lại không chút lưu tình mà dám cào cậu!
"Nè, là tao đã cứu mày đó. Mày phải biết ơn tao chứ, cho sờ một cái thì đã làm sao?" Hoàng Minh tức giận nói.
Khi cậu tức giận, hai má sẽ phồng lên trông chả có tí sát thương nào cả, đã vậy còn có cảm giác rất đáng yêu.
Bé mèo vô lương tâm nào đó mệt mỏi mà nằm lăn lại thành một cục, không thèm nhìn cậu lấy một cái.
...Đúng là tức chết mà!
Khi cậu định bỏ đi ngày mai quay lại thì đột nhiên cảm thấy chân mình có gì đó hơi nặng, nhìn xuống hoá ra lại là bé mèo vô lương tâm.
"Meo..."
"..."
Updated 52 Episodes
Comments
Dia Hiena
Hello (À và hơi ấy ấy có thể là vô duyên nhưng mà tên truyện làm mình liên tưởng đến j97, mình xin lỗi huhu)
2025-01-15
31
Cua🦀
Ảnh tốt bụng quá chừng, Mà ai lại bỏ rơi 1 con mèo dthw như thế nhỉ
2025-02-18
4
『◘™—»𝓣𝓡''𝓣𝓻𝓮𝓶𝓶𝓲«—™◘』
meo meo thì tui lại nhớ tới jack :)))
2025-02-22
2