Mộ Dung Tử Duệ đột ngột xông vào, hắn vội vã đến mức toàn thân ướt sũng y phục cũng chẳng bận thay.
Hùng hùng hổ hổ, ra tay dứt khoát, võ công thượng thừa dễ dàng bón hành thị vệ Vương phủ đến mức tổng quản phải hốt hoảng huy động vệ binh đến trấn áp.
-Người đâu, Vương phi hóa điên rồi! Vương phi muốn đoạt mạng Vương gia!!!
-Mau! Vệ binh mau đến trấn áp ngài!
Đám người giáp bạc tiến vào chế ngự hắn, Bạch Cẩm đúng là không thể giương mắt nhìn "bản thân" bị hành hạ như vậy, giơ tay cho hạ nhân lui đi.
-...Để nàng ấy lại.
Trông Bạch Cẩm bình tĩnh đến đáng sợ, Mộ Dung Tử Duệ càng tức sôi máu, chuyện hoán đổi thân xác với hắn hoang đường và khó chấp nhận biết bao. Hắn dứt khoát rút thanh kiếm bên hông của đám vệ binh, xông lên muốn đả thương nàng.
Nào ngờ hắn lại đánh giá quá cao tình trạng thể lực của thân xác Bạch Cẩm, đao chưa chạm đến người, tay đã run lẩy bẩy, vũ khí liền bị vệ binh tước lấy kề sát cổ hắn.
Hắn ngước nhìn đám hạ nhân bằng một ánh mắt cảnh cáo âm hiểm, đường cùng lại chỉ có thể chấp nhận việc đã hoán đổi thân xác với nàng:
-Ngươi hỗn xược! Kẻ như ngươi cũng dám kề đao vào cổ bổn phi?
Bạch Cẩm chỉ cảm thấy câu nói đó có chút nực cười. Nàng lên tiếng:
-Bỏ đi. Chuyện trong Vương phủ hôm nay không được truyền ra ngoài. Các ngươi lui đi, ta trong phòng sẽ từ từ nói chuyện với nàng.
Vẫn là nàng xuống nước cứu hắn. Đám hạ cấp tuyệt đối vâng mệnh Mộ Dung Tử Duệ, cũng không thắc mắc thái độ chủ tử hôm nay làm sao kì quái, cũng ngoan ngoãn tuân lệnh rời đi.
Bạch Cẩm nhìn kẻ đang hằn học dòm nàng bằng nửa con mắt:
-Ngài ý kiến gì?
Hắn cười khuẩy, nhìn bản thân có thái độ thiếu đấm đó đúng là Bạch Cẩm cảm thấy có chút mới lạ.
Nàng rất ít khi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài, kể cả cho là tức giận hay vui sướng, trên gương mặt cũng rất hiếm khi có lấy một tia sắc thái.
Để bản mặt cứng ngắc ấy cho một kẻ hay thích nhíu mày thật chặt, mặt lúc nào cũng hằm hằm, đằng đằng sát khí như Mộ Dung Tử Duệ sử dụng đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Nàng không có cái vẻ nghiêm túc giống hắn, cũng không sở hữu nhan sắc nghiên nước nghiêng thành, vẻ đẹp sắc sảo, áp dụng cái biểu cảm khó coi đó lên nàng đúng là có chút tức cười.
-Ngươi ăn ở thế nào để cho vệ binh cũng phải thù ghét?
Mộ Dung Tử Duệ châm chọc.
-Ý ngài là cách họ ra tay không chút nương tình? Vương gia, người đừng quên, nửa năm trước chính miệng ngài tuyên bố toàn bộ gia nhân trong phủ đều có thể tùy tiện chà đạp ta mà không màng sống chết.
Lần này đến Mộ Dung Tử Duệ cứng họng. Trông cái vẻ mặt trầm ngâm đó, thì đoán chừng là đang lục lọi trí nhớ xem có đúng là đã nói lời đó với nàng không.
Một thê tử được phu quân danh chính ngôn thuận đón về phủ, chớp mắt bị người ta chà đạp ruồng rẫy thảm hại đến nhường nào.
Nhưng Mộ Dung Tử Duệ trước nay sống đâu có tình người.
Mà chính nàng cũng không cần hắn phải có nghĩa vụ đối tốt với nàng như đôi phu thê bình thường.
Bởi hoàn cảnh của họ vốn đều rất đặc biệt. Hôn sự, cũng chỉ là một cách nói trào phúng, chà đạp lên cái lòng tự tôn bẩm sinh cao lủng trời của Mộ Dung Tử Duệ.
Còn nàng, hôn ước này là sự trói buộc vĩnh viễn, một ngục tù không lối thoát, kẹt trong cảnh làm một vương phi bất đắc dĩ đến cuối đời.
Tất cả, đều chỉ bắt nguồn bằng một đạo thánh chỉ và dàn xếp của Hoàng Đế...
Updated 35 Episodes
Comments
Đã đổi tên 😉
Tiếp tục là 1 na9 cục súc, hóa ra tên hung hãn là dành cho a :)))
2025-03-06
1
Phạm Hà Phương
Chết cười 🤣
2025-03-17
1