KHÔNG NGỜ
hôm đó một ngaỳ đẹp trời, vào một buổi chiều được nghỉ học, Tôi cùng T đạp xe đi lượn ra quảng trường. Lúc về chúng tôi bắt gặp một người đàn ông chung niên đang tấp bên lệ đường. Ông ta gọi chúng tôi
0
0
Táng Linh Và Tử Huyên
--- Phần 1: Buổi Sáng Ấm Áp (SỎI CÁT LÁ KHÔ, TIẾNG CHIM HÓT NHẸ) Buổi sáng trong khu rừng mùa thu, những tia nắng vàng xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống căn nhà gỗ nhỏ. Trong bếp, Táng Linh – chàng sói
0
0
Lặng lẽ Sa Pa (phần 2)
Những lời giới thiệu trước ấy làm nhà họa sĩ già xúc động mạnh khi nhìn thấy người con trai tầm vóc bé nhỏ, nét mặt rạng rỡ từ trên sườn núi trước mặt chạy lại chỗ xe
0
2
Lặng Lẽ Sapa( phần 1)
- Chúng ta vừa qua Sa Pa, bác không nhận ra ư? – Người lái xe bỗng nhiên lại hỏi. - Có. Tôi có nhận ra. Sa Pa bắt đầu với những rặng đào. Và với những đàn bò lang cổ có đeo c
0
1
Cậu bạn nối khố mà tôi thương.❤️🌷
Sáng hôm đấy tôi đang đứng dưới nhà của Lâm Minh để đợi cậu đi học cùng nhau. Đứng được một lúc thì cậu xuống rồi đưa tôi một phần cơm trưa mà cô Lâm làm cho tôi. Đưa cho tôi xong thì cậu lấy xe đi họ
0
0
Đêm Tân Hôn Trong Mộ
Hùng là một chàng trai thành phố, chẳng tin vào mấy chuyện tâm linh. Một hôm, cậu nhận được thư từ một họ hàng xa ở quê, mời về dự 'đám cưới truyền thống' và dặn phải mặc đồ tang màu trắng. Tới nơi,
0
1
Tuyệt Tình
Chàng là Cố Tư Thành, đích trưởng tôn của Đại Tướng Quân lẫy lừng. Ta là Lâm Ngữ Đình, tiểu nha hoàn được chàng cứu vớt khỏi cảnh phiêu bạt nhân gian. Năm ấy, ta co ro trong góc phố, sắp đói đến chết.
0
2
Mùa hè năm ấy
Mùa hè năm đó nắng đẹp, tôi 18 tuổi, hạt giống tình yêu bắt đầu, yêu một cô gái. Tôi không biết bắt đầu yêu từ khi nào, chỉ biết mỗi lần đi ngang qua, mái tóc mềm mại của cô ấy dường như bay lên hương
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
15 Sáng hôm sau, người ta thấy cần câu của Tôn Viễn đặt ngay ngắn bên bờ. Không có người. Không có dấu vết vật lộn. Không có tiếng kêu cứu. Chỉ có một mảnh giấy nhỏ, được ép dưới hòn đá. “Tôi từng kéo
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
14 Tôn Viễn quay lại bờ sông cũ. Mang theo cần câu. Anh ngồi xuống. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Anh mới thả câu. Phao câu động. Anh kéo lên. Một con cá nhỏ. Nó giãy giụa yếu ớt. Rất giống con người.
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
13 Sau cái chết đó, Tôn Viễn không còn đến sông mỗi ngày. Nhưng sông thì theo anh khắp nơi. Trong giấc ngủ. Trong tiếng nước chảy ở bồn rửa. Trong nhịp thở chậm dần của đêm. Cảnh sát quay lại. Không b
0
0
Huyết Lệ Hồ Thê
Trong không gian tĩnh mịch của phủ đệ họ Diệp, mùi hương trầm mặc hòa quyện với hơi lạnh thấu xương của những đêm trường tuyết phủ. Uyển Ninh, người kế vị duy nhất của dòng họ lẫy lừng, đang sống tron
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 20
Trong bầu không khí tĩnh lặng của khu rừng già, nơi những tán cây cổ thụ che khuất ánh mặt trời, một câu chuyện tình yêu đầy bi kịch và sự tái sinh cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Đây là chương cuối cù
0
0
Thanh Xuân..
"Thanh xuân" không biết thanh xuân của người khác ra sao nhưng của tôi Lâm Thư Thư chỉ là một thứ thanh xuân.. gọi là như nào nhỉ? Tôi không rõ nhưng thanh xuân của tôi chỉ cứ trôi qua theo thời gian
0
1
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 19
Năm năm trôi qua, thời gian có thể làm mờ đi những vết máu trên đống đổ nát, nhưng lại chẳng thể gột rửa được sự mục nát trong tâm hồn của Helen Otis. Chàng họa sĩ hào hoa ngày nào giờ chỉ còn là một
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 18
Một năm trôi qua kể từ ngày cánh cổng hư vô ấy khép lại, mang theo tất cả ánh sáng của cuộc đời Helen Otis. Dinh thự Creepypasta đã được xây dựng lại kiên cố hơn, lộng lẫy hơn, nhưng đối với gã họa sĩ
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 17
Sau khi đưa Sally về nơi an toàn và giao phó việc tái thiết lại dinh thự cho các Proxy, Slenderman không dừng lại một giây nào. Ông dùng quyền năng tối thượng của mình, xé toạc không gian để đuổi theo
0
0
[BMason] Chiều em~
Xuân Bách: Thành Công, biết thế nào gọi là tình yêu nồng nàn không? Thành Công: Biết để làm gì, tại sao phải biết? Xuân Bách: // Nhún vai // Không biết thì thôi Xuân Bách: // Đưa cậu ly sữa // Suýt nữ
0
7
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 16
Dinh thự Creepypasta hào hùng ngày nào giờ chỉ còn là một đống gạch vụn, khói bụi bốc lên nghi ngút từ những mảng tường sụp đổ. Jeff, Max và những người ở lại nằm la liệt giữa đống đổ nát, thương tích
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 15
Vào một đêm sương mù dày đặc, lợi dụng lúc sự chú ý của cả dinh thự đổ dồn vào căn phòng của Lazari, thực thể kia đã tạo ra một khe nứt không gian ngay trong phòng của Sally và bắt cóc cô bé. Khi tiến
0
0