Tại một trường đại học danh giá ở Thượng Hải, có một cô gái buộc bím tóc hai bên đang lững thững bước đi trên sân trường. Đi đâu cô cũng ngểnh mặt ra nhìn, nhìn tới, nhìn lui, ra chừng thích thú lắm.
Một cô gái thấy vậy bèn lại gần, vỗ vai cô gái buộc tóc hai bên.
“ Cậu là học sinh mới đến trường hả?”
“ Thì nhìn bộ dáng mới lạ nhìn đó nhìn đây của cậu là biết dân mới rồi, mà trường mình đẹp lắm đúng không?”
“ Đúng vậy, trường đẹp lắm luôn á. Mình chưa từng thấy ngôi trường nào mà lộng lẫy như ngôi trường này cơ.”
“ Dĩ nhiên rồi, đây là trường đại học nổi tiếng xa hoa của Thượng Hải mà, chỉ có dòng dõi quý tộc mới học ở đây được thôi.”
“ À mà quên chưa hỏi, cậu tên là gì?”
“ Mình tên Tần Vân Ninh, học sinh mới chuyển đến. Còn cậu?”
“ Hà Niệm Bân. Mình chốt cậu làm bạn mình rồi, haha.”
Hai cô gái nhỏ nhắn cứ thế vừa đi vừa cười đùa nơi sân trường.
Ngay lúc này đây, tôi bỗng nhiên thấy một luồng ánh sáng nhỏ nhoi, nhưng nó không tắt mà ngày càng cháy sáng, giống như thế giới thù hận của tôi đã được thêm vào chút tình bạn thắm thiết.
- Tần Vân Ninh -
“ Chào, Niệm Bân.”
“ Chào cậu.”
Trên đường đi đến phòng giảng viên nghe dạy, có rất nhiều học sinh đi qua đều chào hỏi nhiệt tình với Niệm Bân, có vẻ như cô là người vô cùng thân thiện.
“ Cậu quen biết nhiều người thật đấy, Niệm Bân. Thật hâm mộ cậu ghê.”
Khi nghe đến câu nói này, mặt Hà Niệm Bân bỗng buồn thiu lại, nét rạng rỡ trên khuôn mặt đã bay biến chẳng còn sót lại chút gì.
Mặt Tần Vân Ninh bỗng cứng đơ lại, cô có nói sai gì sao?
Hà Niệm Bân dường như cũng thấu hiểu tâm trạng của cô, bèn nở nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói:
“ Chuyện này không liên quan đến cậu, lời cậu nói khiến mình vô tình nhớ lại một số điều không vui trong quá khứ.”
“ Vậy thì mình nên xin lỗi rồi.” Tần Vân Ninh cúi đầu, vẻ mặt ân hận vì đã lỡ lời.
Hà Niệm Bân thấy vẻ mặt ủ rũ của cô thì phì cười:
“ Cậu đâu có biết đâu mà phải xin lỗi.”
“ Nhưng mình cứ thích đấy.”
Hai người cảm thấy vô cùng trùng hợp khi cả hai cùng học chung một khoa và cùng khối, hơn nữa lại còn ở chung một kí túc xá nữa chứ.
Thế là kể từ đấy, Tần Vân Ninh và Hà Niệm Bân ngày ngày sát cánh bên nhau đến trường.
Vào một hôm, cũng như mọi lần, hai người lại tay trong tay đến trường thì bỗng một chiếc xe Rolls Royce chắn ngang trước mặt. Tần Vân Ninh đang định chửi thì ngay lập tức Hà Niệm Bân vội kéo cô chạy đi.
Chiếc xe vẫn cứ chầm chậm đuổi theo sau lưng hai người.
Cuối cùng, Tần Vân Ninh không nhịn được nữa, mới quay đầu lại chửi:
“ Ê nè cái người lái xe kia, có vấn đề về thần kinh à. Sao cứ đuổi hai chúng tôi như bị điên vậy?”
Một chàng trai mặc bộ vest trắng bước xuống xe, khuôn mặt điển trai với những đường nét vô cùng ưa nhìn. Thân hình anh ta thon gọn nhưng không lộ vẻ ốm yếu mà toát ra sức sống của thanh xuân.
Tần Vân Ninh có hơi bất ngờ, đồng thời đáy lòng cô cũng thầm lo lắng, hình như cô chọc nhầm người rồi.
Hà Niệm Bân không có vẻ gì là ngạc nhiên cả, trái lại, người cô đang run rẩy. Có vẻ như cô đang vô cùng sợ hãi trước người đàn ông kia.
Anh ta đeo cà vạt lệch, bung một cúc áo sơ mi, điệu bộ ngả ngớn, nắm lấy tay Niệm Bân, giọng điệu đùa cợt có chút chế nhạo.
“ Bân Bân à, hình như là em quên mất lời ước hẹn của chúng ta rồi đúng không?”
Mặt Hà Niệm Bân mặt mày sa sẩm, biến sắc đáp lời:
“ Lời hứa gì chứ? Tôi với anh không quen biết gì, anh đi đi.”
“ Đừng nóng, sẵn tiện có cô bạn này của em ở đây, chắc anh phải nhắc lại cho em nhớ thôi.”
Đây chính là chiêu trò hành sự của anh ta, cho trái ngọt rồi vả một bạt tai, vô cùng đểu cáng.
“ Chuyện là thế này...ưm...”
Anh ta chưa kịp nói hết câu thì Hạ Niêm Bân đã vội lấy tay bịt miệng anh ta. Cô nhìn ánh mắt nghi ngờ của Tần Vân Ninh, vội cười trừ giải thích:
“ Anh ta tên là Hà Đông Lâm, là anh họ của mình. Tính cách anh ta hay thích trêu đùa người khác, mình hứa với anh ta là cuối tuần đi ăn cùng nhau, mình lỡ quên mất ấy mà, đúng không anh họ.”
Hà Niệm Bận ném ánh nhìn đe doạ cho Hà Đông Lâm , cô nhấn mạnh từ “ anh họ” với giọng nói hết sức mỉa mai.
Hà Đông Lâm thấy ánh mắt sắc lạnh của Hà Niệm Bân, run sợ gật gật đầu:
“ Đúng đúng.”
“ Tưởng gì chứ có chuyện ăn bữa cơm thôi cậu việc gì phải dấu mình chứ. Hai người cứ đi ăn đi không lại trễ giờ bây giờ.”
“ Ừ, vậy mình đi đây. Hôm nào rảnh sẽ đãi cậu. Bye!”
“ Bye! Bye!”
Tần Vân Ninh vẫy tay chào tạm biệt hai người kia rồi lững thững bước đi trên con đường mòn vắng lặng. Ánh nắng sáng rực chiếu trên vai cô, nhưng chỉ toàn thấy sự cô độc, trống rỗng.
__________________
Đến tận sáng hôm sau, Hà Niệm Bân quay trở về, gương mặt cô chứa đầy sự mệt mỏi, tóc tai thì bù xù, nhìn mà Tần Vân Ninh cũng thấy xót xa. Cô cất giọng trách cứ:
“ Cậu thật là, đi chơi bỏ bạn gì mà cũng chả biết lo cho bản thân gì hết vậy. Nhìn cậu bây giờ đi, chả ra hình dáng con người nữa rồi. Mà cái ông anh họ giàu có của cậu đấy, sao chẳng biết chăm sóc cậu gì hết vậy?”
Hà Niệm Bân cũng biết bạn lo lắng cho mình nên mới tức giận như vậy, cô lí nhí đáp lời:
“ Tại anh họ mình cũng nhiều việc. Hơn nữa, nhà mình ở xa đây nên đi đường hơi vất vả chút, mình còn bị say xe nữa.”
“ Mình không biết đâu đấy, lần sau đi đâu phải dẫn mình theo nữa, không có mình là y như rằng cậu lại không biết chăm sóc bản thân, mình không yên tâm chút nào cả.”
“ Ừm được rồi.”
Hà Niệm Bân không muốn bạn mình thêm lo lắng nên cũng đành gật đầu đồng ý.
______________________
Một cô gái cả người mặc đồ đen đứng trong góc tường, cô cầm một thẻ sim mới tinh, lắp vào điện thoại, bấm bấm số. Thấy đầu dây bên kia đã nghe máy, cô vội nói:
“ Tôi đã tiếp cận được mục tiêu rồi, bước tiếp theo là gì?”
“ Chúng tôi sẽ sắp xếp cho cô, khi nào cần sẽ thông báo cho cô.”
Giọng nam trầm thấp bên kia vang lên, không chút cảm xúc nào
“ Sợ tôi phá hỏng nhiệm vụ sao?”
Cô gái nói với giọng điệu bực tức, có chút mỉa mai châm chọc.
“ Thầy bảo thế nào tôi làm thế ấy, chẳng liên quan gì đến sợ cô làm thế nào. Hơn nữa, cô còn vừa làm hỏng nhiệm vụ, ai dám khẳng định cô không làm hỏng nhiệm vụ lần nữa.”
Giọng nói nam đầu dây bên kia vô cùng bình tĩnh, băng lãnh, không chút xúc cảm khiến cô gái ở đầu dây bên này cũng có thể tưởng tượng ra khuôn mặt không biểu cảm của anh ta lúc này.
Cô gái tức giận, cúp máy.
Cô tháo sim rác mà mình mới mua ra khỏi máy điện thoại, bẻ đôi rồi vứt xuống ống cống.
Cô lấy trong túi áo ra một điếu thuốc rồi châm lửa hút. Hút được chưa đầy một phút, cô đã vứt xuống đất rồi bỏ đi.
Suy cho cùng, vẫn là tổ chức không tin tưởng cô.
Cô đột nhiên nghĩ đến nụ cười trong sáng, tươi như hoa nở của Hà Niệm Bân. Thật sự, cô không nỡ phá hủy đi nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời đó, nụ cười không mang theo chút tạp chất nào.
Nếu như nghe theo kế hoạch của tổ chức, cô sẽ tổn thương cô ấy rất sâu sắc. Cô sẽ không làm vậy, dù sao thì con đường để chọn cũng còn nhiều, nếu có thể thì cô hi vọng người bị tổn thương chỉ có một mình cô. Dù sao, không hoàn thành nhiệm vụ, cùng lắm cô cũng chỉ mất đi một cái mạng, xuống suối vàng cũng được đoàn tụ cùng gia đình. Tuy không thể hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ, cô cũng có thể chăm sóc họ để báo hiếu.
Còn với cô gái như Hà Niệm Bân, mất đi thì chính là chẳng còn gì cả. Cô ấy không đáng bị cô liên lụy.
Thù hận của cô, cô sẽ tự báo. Nếu có liên lụy đến người khác thì cũng chỉ là những người độc ác, tuyệt không thể liên lụy người có tội.
Updated 45 Episodes
Comments