Không dám nhìn vào ánh nhìn của Nghiêm Hạo Tường nên cậu chỉ biết khép nép đứng thẳng người. Quay lưng về phía anh trong lòng không ngừng cầu nguyện cho bản thân ' tai qua nạn khỏi '.
Vừa kết thúc lễ kết nạp là Hạ Tuấn Lâm liền chuồn đi nhanh chóng. Nghiêm Hạo Tường đang một bên chào hỏi Hiệu Trưởng Trương cùng các giáo quan khác thì thấy cái con người đang trốn đi kia, nở một nụ nhẹ có lẽ anh đã để ý đến con người đáng yêu đó rồi sao?
" Xui xẻo như vậy ? Vừa mới vào trường quân đội đã đụng chuyện ngay với Thống Soái ?!!"
Tâm trí chỉ lo nghĩ về chuyện làm sao để vị Thống Soái Nghiêm cao lãnh tàn nhẫn kia tha cho mình, mà không để ý cậu đang đi thẳng vào một bức tường. Hạ Tuấn Lâm sắp đụng trán vào tường thì một cánh tay chặn lại đỡ trước trán của cậu để Hạ Tuấn Lâm khỏi bị thương.
" Cẩn thận! "
" A...Tôi cảm ơn ".
Hạ Tuấn Lâm ngước nhìn lên người vừa cứu mình khỏi khiếp nạn sưng trán lòng thầm cảm ơn trời phật. Xem ra cậu vẫn còn ăn ở tốt lắm!
" Không có gì, một mỹ nhân như cô mà bị thương thì khiến người khác xót lắm."
" Mỹ nhân ??"
" Cô không biết mình rất đẹp sao?"
" À..ờm. Tôi không biết tôi đẹp đó!"
Trong cái tâm trạng vừa được cứu khỏi một cú va đập thì cậu còn biết được một điều..Cả cái trường này xem cậu như một nữ thần xinh đẹp thật sao? Nhưng cậu thích được khen là đẹp trai cơ!!!
Việc giả gái này làm cậu phiền muộn quá chỉ mới ngày đầu đi làm thôi mà buổi sáng vừa bị đám nam học viên theo đuôi còn đụng phải một Thống Soái có tiếng là lãnh khốc, vừa nãy đây lại được một mỹ nam khác cứu trợ cho cái trán đáng thương của mình.
" Cô hình như là y tá trợ giảng mới của trường?"
Người con trai thân mang âu phục trên vai có quân hàm của Thiếu Tá nhìn chăm chú vào Hạ Tuấn Lâm đẹp tựa như thần .
" Vâng. Tôi là Hạ Thiên Lâm chào Thiếu Tá Đặng! "
Cậu đưa tay lên trán chào kiểu quân đội giữa các sĩ quan với nhau. Nét mặt nghiêm nghị ánh mắt hướng thẳng về Thiếu Tá vừa đỡ cho cậu một kiếp thoát u đầu.
" Cô biết tôi ?"
" Trên áo có ghi bảng tên của ngài ạ.."
Đặng Giai Hâm nhìn xuống ngực áo mình rồi lại ngước lên nhìn cậu cười. Có lẽ trước mắt hắn là một con người rất biết cách quan sát và còn rất nhanh nhạy nữa. Trên bảng tên của hắn ghi..
Thiếu Tá Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa - Đặng Giai Hâm
" Cô quan sát cũng tốt đấy."
" Hạ Thiên Lâm cô định đi đâu ? Tôi dẫn cô đi! Trường quân đội rộng lớn người mới tới như cô sẽ không biết đường đâu."
Một lời ngỏ ý giúp đỡ dịu dàng từ phía Đặng Giai Hâm khiến cậu ấm lòng. Cuối cùng không sợ bị lạc nữa rồi! Cái trường này cũng thật rộng lớn mà chỉ sợ cậu mà đi thêm bước nào thì lại đâm vào tường nữa quá.
" Cảm ơn anh nha~ "
" Không có gì. Chúng ta đi thôi!"
Vừa đi cậu vừa cố kéo chân váy xuống. Cậu thắc mắc là bộ người con gái nào cũng thích mặc váy ngắn như vậy sao? Còn bị bó rất sát nữa..Chắc cỡ mấy tuần nữa cậu mới quen được với việc mặc đồ nữ! Hạ Tuấn Lâm cứ tay kéo chân đi khập khiễng do đôi guốc cao. Thỉnh thoảng lại còn bị trẹo chân đúng thật là không thể quen được mà!!
" Cô sao vậy? Khó chịu gì sao?!"
Nhìn bộ dạng luống cuống với chiếc chân váy buộc lòng Đặng Giai Hâm phải hỏi tới.
" Tại mấy bộ đồ con gái này...."
" Hả??!"
" À không có gì..Chỉ tại tôi không quen mặc đồ bó sát như vậy thôi!!"
Cảm thấy trong lời nói của bản thân có gì đó sai sai nên cậu nhanh miệng mà bổ sung thêm câu từ vào để hắn không nghi ngờ.
" Vậy à. Cô đi nhận đồng phục y tá trợ giảng của trường đi! Sẽ thoải mái hơn đấy."
" Tôi đến Bệnh Viện trong trường để nhận đồ và công việc luôn. "
" Đi thôi! "
Đưa bàn tay của mình nắm lấy tay cậu dẫn đi. Làm cho Hạ Tuấn Lâm có chút ngượng ngùng mặc dù cậu cũng là con trai nhưng sao thấy nó cứ kì kì..
Hạ Tuấn Lâm theo Đặng Giai Hâm vào bệnh viện nộp giấy tờ xác minh nhận việc cùng đồng phục. Mặt vui vẻ bước vào trong với biết bao suy nghĩ về cuộc sống của mình ở trường sẽ tốt biết bao~
" À ...Cô cũng đến đây sao? Y tá Hạ?!!"
" Thống Soái...?!!!!!"
Cơ mà hình như cậu đã quên mất một điều rằng trong trường này còn có một vị Thống Soái khó ưa tính ác quỷ. Vừa đụng mặt lúc sáng chưa đủ hay sao mà giờ gặp mặt nữa..Đúng là oan gia ngỏ hẹp mà!!!
" Y tá Hạ, đến đây nhận việc hả? "
" Dạ! Tôi từ nay sẽ làm ở đây thưa ngài .."
" Vừa hay ta cũng đang tính kiếm cô đó Hạ Thiên Lâm! "
" Kiếm tôi sao?"
" Bác Sĩ Đinh, ta mượn cô ấy một chút! "
Nghiêm Hạo Tường đưa tay vỗ vai một trong ba người bạn thân chí cốt của mình mà ngầm tỏ ý. Đinh Trình Hâm cũng gật đầu quay qua dặn dò cậu chỉ là trong lời nói có mấy phần nhắc nhở cậu CẨN TRỌNG!
" Y tá Hạ cô đi theo Thống Soái Nghiêm đi. Ngài ấy có việc cần nhờ!"
" Tôi vừa mới đến chưa biết gì nhiều..chỉ sợ làm hỏng việc của Thống Soái đây thôi~"
Một nụ cười gượng gạo trên mặt cậu xuất hiện. Trong lòng lại xuất phát ra mấy câu mắng thầm. Chắc chắn Nghiêm Hạo Tường là đang muốn hành hạ cậu để trả đũa chuyện hồi sáng cậu chửi anh.
" Y tá Hạ đây khiêm tốn rồi..Thành tích trong hồ sơ của cô tốt như vậy. Sẽ không làm hỏng việc được đâu."
Hạ Tuấn Lâm sắp không thể nhịn nổi tên Thống Soái lạnh lùng này nữa rồi. Nói vậy chính là cố ý ép cậu không thể từ chối lời đề nghị của anh. Quả là Thống Soái Nghiêm Hạo Tường đến cả lời nói cũng ép người cho được !
Đặng Giai Hâm bên cạnh nãy giờ đã nắm bắt được tình hình hiện tại. Gương mặt lạnh tanh nhìn Nghiêm Hạo Tường dò thăm tâm ý của anh. Hình như Nghiêm Hạo Tường có để ý đến vị Y Tá Hạ này ?
" Thiếu Tá Đặng phiền cậu đi chuẩn bị bài tập thực chiến tiếp theo cho lớp."
" Rõ! Thưa Thống Soái!!"
" Thiếu Tá Đặng cảm ơn đã đi cùng tôi đến đây. Cái này tặng cho anh~"
Mỉm cười dịu dàng nhét vào tay hắn một cục kẹo vị bạc hà nhỏ nhắn thay cho một lời cảm ơn thật đáng yêu. Đặng Giai Hâm lấy cục kẹo này mà bỏ vào túi áo trên ngực của bản thân rồi chào cậu bước ra ngoài.
Đôi mắt của anh lập tức chú ý vào Hạ Tuấn Lâm. Lẽ nào cậu thích Đặng Giai Hâm? Anh tự nhiên có cảm giác khó chịu cứ bỏ mặc cậu mà bỏ đi trước, gương mặt đanh lại có nghiêm khắc hơn thường thấy.
" Thống Soái Nghiêm ngài chờ tôi một chút! "
" Nhanh chân lên! "
Thân vác theo hộp dụng cụ y tế chạy theo Nghiêm Hạo Tường vô tâm lạnh lùng phía trước, còn cậu thì mệt mỏi đuổi theo sau mãi vẫn không đuổi kịp. Mặc dù đã thay đồ của quân nhân nhưng đôi giày của cậu vẫn là một đôi giày có gót chỉ là nó thấp hơn thôi. Nếu mà được mang giày như anh thì cậu đã bỏ xa anh từ lâu rồi.
Đúng là đồ đàn ông vô tâm!
" Á..A..ui da~"
Vừa nghe thấy tiếng động đằng sau liền khiến Nghiêm Hạo Tường dừng chân lại không bước nhanh nữa, mà quay đầu về phía sau nhìn lại. Thấy Hạ Tuấn Lâm đang ngồi phịch xuống đất trên đầu gối có dính đất cát. Anh liền cấp tốc chạy lại gương mặt lo lắng thổi vào vết thương cho cậu, còn tự tay mở hộp y tế ra để sát trùng cho cậu.
Hạ Tuấn Lâm còn đang ngơ ngác chưa thể thông não những hành động của Nghiêm Hạo Tường thì anh đã cất tiếng lên..
" Cô sao lại hậu đậu như vậy? Lại để bị té nữa?! "
" Tôi..."
" Cũng may là chỉ xước nhẹ. Lúc sáng đã đụng trúng ta giờ lại bị té, Hạ Thiên Lâm cô có duyên với mặt đất thật đấy! "
Cả hai mắt của cậu mở to ra nhìn vẻ điển trai đẹp không góc chết của anh. Dù đã là lần thứ hai trong ngày nhìn thấy nhan sắc của Nghiêm Hạo Tường rồi! Nhưng cậu vẫn phải cảm thán một lần nữa..Đẹp Trai quá~~
" Tôi không sao. Thống Soái Nghiêm không cần lo! "
" Hạ Thiên Lâm cô là người đầu tiên dám mắng ta đấy! "
" Tôi biết mình phạm sai lầm mà.."
Giọng của cậu nhỏ lại có chút hối lỗi chỉ mong muốn người đàn ông trước mặt có thể bỏ qua cho.
" Ta thích..."
" Dạ?"
" Thích cho cô trả giá! Đứng dậy tiếp tục đi!!"
Chỉnh lại quân phục màu trắng sáng cùng huy hiệu trên ngực mình. Nghiêm Hạo Tường bỏ cậu ngồi đó cười thầm mà đi trước đến bãi tập thực chiến. Còn Hạ Tuấn Lâm sớm đã có gương mặt nhăn nhó khó coi, tay siết chặt lại mà mắng lẩm bẩm trong miệng.
" Tôi biết anh chẳng có lời tốt đẹp gì mà!!"
Bây giờ nghĩ lại cậu thật ngốc khi nghĩ tên Nghiêm mặt đơ đó đẹp trai mà!
...--------------------------------...
Hãy ủng hộ tui nha❤️
Tui sẽ cố gắng làm tốt hơn nữa, mang đến cho mọi người những tác phẩm hay!
Updated 28 Episodes
Comments
cứ gọi là mie
Đọc chap này có quá nhìu Hạ Thiên Lâm ha🤔
2023-04-20
0
khAn
thùng giấm đổ rồi
2022-08-21
7
ᴀ̆ɴ ᴄᴀ̂ʏ ᴛᴀ́ᴏ ʀᴀ̀ᴏ ᴄᴀ̂ʏ ꜱᴜɴɢ
Chính Là Anh Nghiêm Hạo Tường người chồng đoản mệnh cụa eimmmmm
2022-07-23
5