Huyền Thiên Cảnh nhìn theo Lan Nhược mãi cho đến khi bóng dáng ấy mất hẳn sau những dãy nhà đồ sộ. Anh đứng dậy phủi bụi bẩn dính trên quần áo của mình, khập khiễng đi về nhà thì nhẫm phải một thứ gì đó. Là một cái nhẫn bằng vàng lấp lánh, anh biết là của cô ấy đánh rơi,hi vọng có cơ hội gặp lại để trả cho cô, nhét vào trong người rồi đi về nhà.
Nhà anh là một khu ổ chuột nghèo nàn, đây không thể gọi là nhà bởi nó vốn chỉ là một cái lều cũ nát, có nhiều chỗ đã vá lại nhưng vẫn không thể cản được gió lạnh khi mùa đông tới. Trước cửa, một cô bé gầy gò, xanh xao do thiếu thức ăn đang cặm cụi nhóm lửa, khói bay tứ tung do ẩm ướt. Cô bé nghe được tiếng bước chân liền quay đầu lại, vui vẻ đi tới chỗ Huyền Thiên Cảnh.
" Anh về rồi sao ? Mặt anh bị sao thế ? " Vốn đang vui vẻ dần chuyển thành lo lắng khi thấy vết bầm tím ở trên khóe miệng và mắt của anh.
" Anh không sao ! Bị vấp ngã thôi ! Em đang làm cái gì thế ? "
Huyền Ngọc Nhu không ngốc, cô biết anh đã chịu thiệt thòi ở bên ngoài nhưng không muốn để cô biết. Nhìn anh như vậy cô cũng không vạch trần, đè sự buồn bã xuống, cười dắt tay anh đi tới chỗ bếp lửa.
" Đây là củ sắn ! Bác Sơn mới kiếm được nên đã cho em vài củ ! Em đang luộc rồi, sắp ăn được rồi ạ ! " Cô ngồi xổm xuống trước bếp củi, lấy giẻ mở nắp nồi ra, bên trong là một vài mẩu sắn trắng. Huyền Thiên Cảnh nhìn thấy cảnh này thì trong lòng tràn đầy bi thương. Nhìn em gái gầy gò ,yếu ớt như vậy mà người làm anh này chẳng thể làm gì cho em gái cả.
Vốn cuộc sống của hai anh em không tới nỗi nào nhưng sự thật luôn tàn khốc. Khi được 10 tuổi gia đình anh gặp biến cố, bố mẹ mất trong một vụ tai nạn, hai anh em được đưa vào cô nhi viện. Ở đó, có ăn có mặc lại được đi học nhưng lại bị những người ở đấy đối sử tệ bạc, giáo viên nữ thì thích đánh người, lâu lâu lại cắt xén đồ ăn, giáo viên nam thì lại là một lũ lưu manh vô lại, luôn luôn nhìn những bé gái xinh đẹp một cách biến thái. Những ngày ở đó như cơn ác mộng với anh, hằng ngày phải giành giật đồmới được năm năm thì cô ăn, bảo vệ em gái bé nhỏ khỏi sự dòm ngó của lũ biến thái, lúc đó anh mong muốn có ai đó có thể giúp mình thoát khỏi đây. Năm năm sau đó, cô nhi viện bỗng dưng bị cháy, anh và nhiều đứa trẻ thi nhau trốn đi trong đêm loạn đó, lang thang khắp nơi . Tuổi còn nhỏ nên không được nhận vào làm ở đây cả, ngày ngày ngủ gầm cầu, trộm vặt để lấy tiền sống qua ngày.
Những ngày tăm tối tưởng trừng kết thúc khi anh được nhận việc làm ở công trường. Vì là đứa trẻ mới 15 tuổi nên anh thường xuyên bị cướp mất đồ ăn, có khi là tiền lương. Nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng. Bởi vì công việc này có thể kiếm ra tiền, ông chủ còn cho hai anh em một căn nhà kho ở tạm không cần phải ngủ gầm cầu nơi mưa bão. Nhưng cũng chưa được bao lâu, trong lúc làm việc không cẩn thận bị người khác tính kế, một thanh sắt đập trúng vào trân trái dẫn tới bị gãy, công việc từ đây cũng mất , cái chân do không có tiền chữa trị nên không khỏi được, chỉ có thể đi khập khiễng. Anh hận những con người đó, tại sao không thể cho anh một cuộc sống tốt hơn, tại sao lại đối sử với anh như vậy. Trong phút chốc anh từng nghĩ rằng, nếu có một ngày gặp lại những con người ấy anh sẽ nhất định giết chết toàn bộ.
Huyền Ngọc Nhu nhìn anh mình trong mắt đầy buồn bã, còn có cả hận ý và sự oán hận thì chẳng biết nói gì. Anh luôn sống trong thế giới của riêng mình, chưa bao giờ mở lòng ra với ai bắt đầu từ sau khi cha mẹ mất. Ngay cả cô là em gái thân cận nhất anh cũng chưa bao giờ tâm sự cho cô nghe.
" Anh.. " Huyền Ngọc Nhu bước tới cầm lấy tay anh, ánh mắt đau khổ nhìn anh trai mình. Anh trai mình ngày càng u ám tối tăm, vốn là một người rực rỡ như ánh mặt trời mà bây giờ lại thành như vậy. Huyền Thiên Cảnh nở nụ cười với em gái mình, anh đi vào trong lều nằm lên giường, móc từ trong ngực ra một chiếc nhẫn. Anh đưa lên nhìn, một chiếc nhẫn vàng lấp lánh, sạch sẽ, trong đầu bỗng hiện lên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ và nụ cười tạm biệt của cô. Lòng anh nổi lên một chút ấm áp. Anh đưa tay ra lấy một sợi dây chuyền bằng bạc nằm trong hộc bàn trên đầu giường, xỏ chiếc nhẫn vào sợi dây đeo lên trên cổ.
...****************...
Lan Nhược về đến nhà đã là 9h tối, cô thay đổi dép bước vào trong nhà. Đang định đi về phòng ngủ thì tự dưng Lan phu nhân ôn hòa đi tới.
" A Nhược con sao về trễ vậy ? May mà bố con hôm nay có việc về muộn đấy ! "
Nhìn sự giả dối này Lan Nhược cảm thấy thật chán gét, cô nhìn bà ta với ánh mắt lạnh nhạt :
" Bố tôi không ở nhà đâu, bà diễn cho ai xem ? "
Lan phu nhân kinh ngạc, bà ta vẫn giữ bộ mặt ôn hòa :
"Sao vậy con ? Mẹ đã làm gì để con nói như thế ? "
Lan Nhược nghĩ ngợi, rốt cuộc bà ta muốn cái gì đây ?
" Bà hình như thích diễn vở kịch mẹ kế con chồng chung sống hòa bình nhỉ ? Nhưng mà bây giờ tôi không hứng thú " Lan Nhược nói xong không thèm liếc bà ta thêm một lần nào nữa, đi thẳng lên lầu.
Lan phu nhân nhìn bóng dáng của cô mà mặt mày xa xẩm, hai tay nắm chặt thành quyền.
" Đợi đó ! Chờ tao lấy được thứ tao cần rồi đến lúc đó thì mày ngoãn ngoãn mà xách đít biến khỏi đây đi ! " Bà ta lạnh lùng lẩm bẩm rồi đi về phòng mình.
Lan Nhược vốn không định về đây nhưng mà nhớ ra bên nhà kia chưa dọn dẹp xong, quần áo cũng chưa có thế nên cô mới quay lại cái nhà này. Ném cặp lên giường, lôi va li ra cô chọn những bộ quần áo dễ mặc, dễ di chuyển, còn những váy vóc thì không cầm đi tí nào. Dù sao mạt thế đến thì ai còn mặc váy đi đánh zombi. Sắp xếp đồ đạc xong xuôi cô bắt đầu lên mạng xem những nơi cung cấp lương thực.
Cô định mua một tấn gạo trắng, một trăm cân bột mì, mì tôm các loại thì mua năm chục thùng chắc là đủ rồi, mua thêm năm chục thùng sữa tươi, sữa chua thì cô không có dị năng không gian nên không để được, mua về hỏng thì uổng lắm. Các loại hạt ngũ cốc gì gì đó để được lâu nên mua nhiều nhiều chút, hạt lạc, đậu xanh, đen... thì tầm mỗi thứ mười cân là đủ rồi, à còn cả gia vị nữa chứ. Cô chắc vẫn dị năng hệ thủy nên không lo về nước nhỉ ? Còn các loại bánh ngọt đóng hộp cũng nên mua nhiều, sau này chỉ một cái bánh quy thôi cũng đánh nhau sứt đầu mẻ trán đó. Các loại thịt thịt thì chỉ mua được thịt hộp thôi, thịt tươi chắc không được, mua thêm rau khô nữa nhỉ..... Nhìn cuốn sổ chi chít những nét chữ Lan Nhược mới cảm thấy cổ hơi đau đau.
" Cũng tàm tạm rồi ! Thiếu gì thì mai bổ sung sau nhỉ ? "
Có kế hoạch đầy đủ rồi thì thứ bây giờ cần nhất là gì ? Đó là tiền. Lan Nhược lấy điện thoại ra đăng nhập vào tài khoản ngân hàng xem xét. Một tiếng sét ngang tai thình lình đánh qua. Nhìn số tiền trong tài khoản cô không dám tin :
" Tại sao ? Tại sao chỉ còn có ba triệu thế ? Tiền của tôi đâu rồi ? "
Tiền tiêu vặt tháng này cô đã để dành thuê nhà kho ở bên kia rồi. Nhưng tiền trong tài khoản của cô sao lại chỉ có nhiêu đây vậy. Cô lục lọi trong những kí ức còn sót lại, từng hình ảnh đi mua sắm thả ga, đi spa hàng ngày, đi ăn, xem phim, nghe hát kịch...Những tiếng vỡ vụn vang lên. Lan Nhược nhìn số tiền ít ỏi này có thể mua được cái gì đây hả trời ?
Gạo tính rẻ thì cũng mười tám hai mươi nghìn một cân, mà một tấn tốn tới tận 20 chục triệu, má ơi. Lan Nhược ngục đầu xuống bàn, trong lòng đau khổ, bỗng dưng cô nhớ tới gì đó. Phải rồi, không phải bà mẹ kế mình thích 20% cổ phần trong tay mình sao ? Bán nó đi không phải là được rồi hả ? Mạt thế quan trọng nhất là đồ ăn, cái thứ cổ phần gì gì đó bây giờ ai mà thèm chứ !
Sáng hôm sau, cô xin phép nghỉ ốm để ở nhà, chờ bố với em gái đi hết cô mới xuống tìm Lan phu nhân. Mà căn bản cô không cần tìm, bà ta sẽ tự mình đi lên thôi, vừa nghĩ xong một tiếng gõ cửa vang lên.
" A Nhược ! Con bị bệnh hả ? "
Lan Nhược cười gian xảo :
" Vào đi ! "
Lan phu nhân nhìn thấy Lan Nhược đang nằm trên giường, bà bưng bát cháo đi tới.
" Nghe nói con xin nghỉ ốm ! Mẹ nấu cháo mang lên cho con đây ! "
Lan Nhược chẳng thèm nhìn bát cháo, nhìn bà ta nói thẳng :
" Bà muốn có 20% cổ phần của công ty trong tay tôi không ?"
Lan phu nhân nghe thế liền kinh ngạc, cái gì đây ? Con nhỏ này...
" Con nói gì.. "
Không chờ bà ta nói xong cô đã ngắt lời :
" Tôi không có thời gian nghe những lời giả dối của bà ! Tôi hỏi bà có muốn không ? "
Lan phu nhân nghe thế cũng không giả bộ nữa, đứng dậy cười lạnh :
" Cô muốn gì ? "
Lan Nhược mở cờ trong bụng :
" Tôi bán cho bà !"
" Bán cho tôi ? Cô đang giở trò gì thế ? " Lan phu nhân nhíu mày nhìn cô.
" Bà không phải luôn muốn có được chúng sao ? Bây giờ tôi không thích nữa muốn bán nó cho bà không được sao ? " Lan Nhược trong lòng không ngừng gào thét, mua đi mua đi.
" Tại sao cô lại tự nhiên muốn bán cho tôi ? " Lan phu nhân vẫn đinh ninh.
" Bà nhìn thấy rồi đó, ba tôi không quan tâm, tôi lại không có nhà ngoại chống lưng, dù có cổ phần thì tương lai vẫn không thể kế thừa công ty được, hơn nữa bây giờ bà đã là một cổ đông lớn trong công ty rồi, có thêm cổ phần của tôi nữa thì bà không phải trở thành cổ đông lớn nhất sao ? Nhỡ đâu bà có thể thành chủ tịch thay ba tôi, thành chủ tịch rồi không phải Lan Chi sẽ là người thừa kế tiếp theo sao ? Hơn nữa dù không là chủ tịch nhưng cổ đông lớn nhất vẫn có quyền lên tiếng về người thừa kế.. ! " Lan Nhược đưa ra những lý do vô cùng thuyết phục.
Lan phu nhân đã bắt đầu động lòng trước những lý do cô đưa ra.
" Cô muốn bao nhiêu ? "
Lan Nhược mở cờ trong bụng :
" Không nhiều tầm 30 chục tỉ chắc được chứ ? "
Lan phu nhân trố mắt nhìn cô, cắn răng : " Sao cô không cướp đi ! "
" Ấy bà nói gì đó ? Thế là ổn lắm rồi đó ! Sau này bà hay Lan Chi lên làm chủ tịch thì từng này là quá ít luôn ! "
" Cô chắn chắn muốn bán chứ ! "
" Tất nhiên rồi ! Không bán tôi bảo bà làm gì ? " Lan Nhược móc dưới gối ra hợp đồng đưa cho Lan phu nhân xem.
" Bà xem đi ! Đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, tôi một bản bà một bản ! Xem cho kĩ rồi kí tên xong chuyển tiền cho tôi ! " Lan Nhược mỉm cười nhìn bà ta.
Lan phu nhân xem xét rồi nhàn nhạt nhìn cô.
" Tôi sẽ chuyển tiền cho cô bây giờ ! "
Quả nhiên năm phút sau cô đã có ba mươi tỉ rồi. Cô vui vẻ, bắt đầu mua sắm thôi. Chờ thêm tháng nữa cô sẽ bán nốt căn nhà bên kia đi thì chắn đủ mua rồi. Đầu tiên cô tìm kiếm nơi mua gạo trước, nhấn một cái vào một tấn, ok. Sau đó bắt đầu mua thêm những thứ trong danh sách, mua mua mua mua thế là đã xong 5 tỉ. Chút nữa đi mua quần áo đồ dùng dụng cụ nữa chắc là đủ rồi .Dù sao mạt thế tới một mình cô ăn làm sao hết được. Thay quần áo cô tới siêu thị mua quần áo.
Updated 64 Episodes
Comments
Chiến Chiến ❤❤❤
chị nhà k nhận ra ah sao???
2021-11-21
7