Được....rất thú vị!
Cô ngơ ngát đứng đó nhìn cậu ta rời khỏi lớp, trong lớp toàn là những lời bàn tán xì xầm to nhỏ. Thôi chết cô rồi, mới vậy mà đã bị có ác cảm với mọi người rồi.
- Thôi nào mọi người, im lặng đi. Chúng ta đang đi học mà
Lúc này lớp trưởng mới lên tiếng giải vây cho cô, sau đó ngước nhìn lên cô để chờ đợi cô tiếp tục với lời giảng của mình. Dường như trong lớp này, Thành Luân là kẻ có tiếng nói đứng nhất thì cậu lớp trưởng này lại là thứ hai, vậy mà cả lớp lại im lặng nghe cô giảng hết tiết dưới lời nói của cậu ta. Không cần đoán cũng biết, gia thế cậu ta cũng không tầm thường hay thua kém gì với Lâm Gia. Tốt nhất là không nên dây vào.
Tiếng chuông vang lên báo hiệu đã đến giờ tan trường, cô thở dài một hơi, giảng dạy trong cái lớp này đối với cô đúng là một cực hình mà. Dưới bao nhiêu ánh mắt xăm soi, thù địch. Đứng giảng suốt mấy tiếng thì tâm hồn cô quá là bền vững rồi a!
Cầm điện thoại trên tay, cô nhấn số điện thoại quen thuộc. Hồi chuông vang lên chưa đến lần thứ hai bén kia đã có người nhấc máy. Một giọng của người con trai trầm ấm vang lên, xoa dịu trái tim của cô biết bao nhiêu.
- Alo, A Nghi à, em dạy xong rồi sao? Hôm nay em thế nào? Nhận việc có thuận lợi không.
- Cũng tạm anh ạ, chỉ là hôm nay có một vài học sinh nghịch quá, bỏ tiết học giữa chừng. Em cũng chẳng biết làm sao
- Thôi em cũng đừng quá bận tâm hay để bụng, học sinh bay giờ thường vậy mà. Thế chiều nay đi ăn nhé, anh qua trường đón em
- Dạ được, em ở trường chờ anh.
Cuộc điện thoại kết thúc, nhìn lại đồng hồ trong trường, giờ cũng đã gần 5 giờ chiều. Học sinh tan ra cũng gần hết, có thể tầm khoảng 30 phút nữa anh sẽ đến. Cô chỉ đơn giản tô chút son, bỗng nhớ ra một điều gì đó. Cô đi lại túi xách của mình, lấy ra một chiếc hộp, bên trong chiếc hộp là chiếc khăn choàng len mà hôm qua cô đã đan xong.
Chiếc khăn choàng mang theo màu xanh dương trong sáng, rất đẹp, ở đầu của khăn choàng lại có thêu thêm vài chữ làm họa tiết cho chiếc khăn đó “Lam Nghi Lâm Thành Quang” gương mặt cô chợt trở nên phiếm hồng. Lại mơ tưởng một tương lai có thể cùng A Quang sau này kết hôn, sinh con đẻ cái. Cùng nhau sống đến già, yêu nhau đến đầu bạc răng long.
Bỏ lại hộp quà vào trong túi xách cô bước xuống cổng trưởng đứng đợi anh. Nghĩ về Thành Luân, cậu ta là em trai của Thành Quang, nhưng tình tính lại quá đối nghịch, không ngờ hôm nay lại đụng trúng vào cậu ta. Lại còn, thú vị là sao nhỉ.
- Ôi trời, điên mất....
- Điên gì em?
Từ xa Thành Quang đi đến gần cô, anh mang trên người chỉ là một chiếc áo thun đơn giản. Không mang chút vẻ quý tộc sang chảnh giàu có, khi ở bên cô, anh muốn là một người bình thường. Một người không còn phải bận tâm người khác nghĩ gì về mình, sống một cuộc đời bình thường. Và yêu A Nghi theo một cách bình thường nhất.....
- À anh, anh đến từ khi nào vậy?
- Anh vừa mới đến thôi, vừa nãy em bảo cái gì điên vậy? Sao đấy, có chuyện gì khó khăn à? Nói anh nghe được không?
Cô do dự nhìn anh, Thành Luân....cậu ta dù gì cũng là em trai của người yêu mình chẳng lẻ giờ nói mình có hiềm khích với em chồng sao? Aaaaa không thể nào!!!
- Dạ có gì đâu anh, em suy nghĩ với bộ phim em mới xem gần đây thôi à cũng không có gì quan trọng lắm. Hay mình đi ăn đi, em đói rồi, hì.
Cô choàng tay anh sau đó nỡ một nụ cười nhẹ, một cô gái 26 tuổi là vậy, nhưng vẫn còn quá nhiều sự trẻ con.
- Cô nương ơi, tính cách trẻ con này của em mãi không bỏ được, sau này không có anh thì phải làm sao đây?
Anh lấy ngón nhấn trán cô một cái, cô cười hì hì, lộ ra hai bên má lúm đồng tiền nét mặt tinh nghịch.
- Em mới là không có đấy nhé, chỉ khi bên anh em mới thế thôi. Cơ mà anh nói gì vậy, sao nói chuyện xui xẻo hông dạ? Từ nay cấm anh nói những chuyện bậy bạ như vậy. Phạt anh bữa nay phải khao em!
- Được rồi được rồi, tuân lên em, bà xã đại nhân của tôi ạ.
Anh cười trêu chọc cô, ấy vậy mà chỉ bằng một câu nói cũng đã khiến cô ngại thẹn thùng mà đỏ hết cả mặt. Chẳng còn tâm trí để trạch móc bản thân anh đã dám trêu chọc cô như vậy miệng lầm bầm vài câu.
- Rõ ràng là chưa cưới mà....gấp gọi dữ hông....
- Hả em nói gì?
- Hông có gìiii đi thôi, nhanh lên, em đói rồi.
Anh cũng thôi không truy cứu cô nữa, mở cửa ghế phụ cho cô ngồi vào. Không khí trên đường phố tấp nập, trời mới 5 giờ hơn hoàng hôn chỉ đang chuẩn bị lặng xuống. Khung cảnh chiều tàn lung linh, ánh đèn dần dần bật sáng lên từng góc phố. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khoảng thời giản bây giờ....có phải đã quá yên bình rồi không?
14:23
22/7/2021
*lưu ý đây chỉ là thời gian bản nháp được viết hoàn không phải thời gian thực được đăng lên!
_Còn Tiếp_
•Nếu có phát hiện lỗi chính tả hay lỗi lặp từ hoặc có những ý kiến để giúp truyện trở nên hoàn hảo hơn thì xin hay bình luận xuống phần bên dưới. Tác giả là một đứa chuyên rảnh rỗi nên xin hứa chắc chắn sẽ đọc hết tất cả và sửa những lỗi mà bản thân đã mắc phải. Thân ái cảm ơn!
Updated 51 Episodes
Comments