- Nhờ có con vợ thằng năm, chạy giáp xóm cầu cứu, thành ra cả chục đàn ông, thanh niên trong xóm, rủ nhau đi cùng mấy con chó, lại đây mà tìm tụi bay. Chớ nó mà không cho hay, chắc bay bị ma dẫn tới sáng quá. Mà sao bay cả gan, dám vô đó làm gì vậy?
Hai Sảnh cũng vắn tắt thuật lại đầu đuôi câu chuyện, nghe xong ông tám Bang nói.
- Cũng may cho bay, thằng năm nó lanh trí đem theo cây chổi chà, đó là vật ô uế nên con ma rươi, ma què không dám bắt đứa nào hết. Chớ hổng có cây chổi đó, thì hổng biết trong mấy đứa bay, đứa nào bị nó bắt. Thôi đi riết về, lấy mớ lá bưởi tắm gội cho sạch sẽ nha.
Nói xong bác tám Bang quay lại, ra dấu cho cả đám cùng về, ba con chó vừa quay lại chợt, hưc…hực… rồi cùng sủa rộ lên, Chúng cùng phóng về phía sau nhà, giống như đang rượt đuổi kẻ nào đó. Vừa chạy chúng vừa sủa, vừa táp rất dữ, thấy vậy mấy người cầm cành dâu, nhánh lựu đều quơ đập lung tung. Bởi họ cũng sợ mấy con ma nọ nhập vô mình, khiến mấy anh không có đem theo thứ cây đánh ma đó, xanh mặt lại, vội vàng lui lẹ ra ngoài. Thấy chần chờ nơi đây càng lâu, càng bất lợi, nên một bận nữa bác tám lên tiếng.
- Thôi đủ rồi, mình lui về, đừng ở đây chọc ghẹo họ nửa.
Bác tám vừa dứt lời, thì từ phía sau nhà tiếng cót…két…cót…két… giống tiếng đưa võng vang lên rất rỏ, khiến mọi người hồn vía muốn lên mây. Nên không dám chần chờ, đồng loạt bước lẹ ra ngoài, và tất cả đều thấy hai cục lửa xanh lè, từ phía sau hè vọt lên bay từ từ vô nhà. Không ai lên tiếng, nhưng cả hơn chục người bước đi như chạy. Bỏ lại sau lưng căn nhà đen thui, trong trời đêm. Như ngạo nghể nhìn theo đám đông mỗi lúc mỗi rời xa.
*****
Nắng như đổ lửa trên con lộ độc đạo đắp bằng đất đỏ, dài hun hút dẫn từ bến đò Long Kiểng tới đây. Đi cả mấy cây số, mà hai bên chỉ thấy toàn là ruộng đồng trống trơn, không một cơn gió, không một bóng cây che mát. Phóng mắt nhìn xa xa, vô tuốt trong sâu, lâu lâu mới có một, hai căn nhà nấp sau những hàng dừa nước xanh biết.
Một người đàn ông, đang lầm lủi đi giữa trời trưa đầy nắng. Người đàn ông đó, hay nói đúng hơn là một ông già, khoảng năm mấy sáu mươi tuổi. Mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, đã ướt đẫm mồ hôi, quần tây cùng màu, đầu để trần, chân đi đôi guốc. Ông ta cứ vậy, đội nắng mà đi.
Lâu lâu ông dừng lại, đưa tay quẹt mồ hôi đang chảy đầy mặt. Rồi ngó chừng về phía đầu đường, hướng bến đò Long Kiểng, có ý mong một chiếc xe thổ mộ chạy tới. Nhưng giữa trưa nắng chan chan như vầy, thì khó lòng mà có xe ngựa, cho ông ngồi đở mõi chân. Nhìn mấy lần mà không thấy xe, ông đành phải tiếp tục đi tới trước, và lẩm bẩm than.
- Ai dè xa quá, phải chi hồi sáng, nhớ đem cây dù cũng đở nắng.
Vừa nói tới đó, ông chợt vui mừng trong bụng, dấn nhanh bước tới trước. Vì phía trước mặt, cách chừng vài non trăm thước, ông thấy có hàng cây lớn đứng sát mé lộ. Thấy vậy như được tiếp thêm sức, nên bước thiệt lẹ. Ông già còn lo cắm cúi đi, bổng nhiên nghe có giọng một người đàn bà vang lên, tựa như chốn xa xăm vọng lại
- Thầy năm ơi, có xe ngựa rồi kìa
Tiếng nói vừa dứt, thì tiếng lục lạc rổn rảng vang lên phía sau lưng. Và một chiếc xe thổ mộ cuốn theo đám bụi, từ hướng bến đò Long Kiểng, đang lóc cóc khua vó chạy trờ tới. Nghe tiếng xe ông già mừng rỡ đứng lại, quay đầu nhìn rồi vui mừng đưa tay ngoắc chiếc xe. Chiếc xe ngựa chở đầy hàng hóa, chạy chậm lần rồi dừng lại sát bên ông, trên xe có tiếng người cất lên hỏi.
- Ủa bác hai, bác hai đi đâu giữa trưa nắng chang chang như vầy?
Ông già ngó qua thấy đánh xe là người đàn ông, tuổi chừng hăm sáu, hăm bảy, bận bộ đồ bà ba đen, đầu đối nón nỉ màu xám, một tay cầm roi da, còn tay kia vừa nới cương con ngựa. Anh ta đang ái ngại nhìn ông hỏi. Ông già đưa tay quẹt mồ hôi trên mặt rồi trả lời.
- Chú em cho tui hỏi thăm một chút, chổ này tới làng Long kiểng chưa vậy?
Người đánh xe ngựa nhìn ông một chút rồi trả lời.
- Chổ này còn thuộc làng Tân Quán, bác phải đi một đổi xa nửa mới tới Long Kiểng.
Rồi anh ta ngạc nhiên hỏi.
- Ủa bộ bác hai đây, chưa tới Long Kiểng lần nào sao?
Ông già gật đầu xát nhận
- Ừa! Tui là người ở xa, đây là lần đầu tui tới xứ này.
Người đánh xe quay lại, hỏi người ngồi phía sau.
- Mình cho bác hai này quá giang một chút ha anh Ba?
Đáp lời anh đánh xe, là một cái giọng lơ lớ đầy vui vẻ cất lên, từ phía sau
- Ờ…ờ…lược…lược. Lị cứ cho ổng ló… quá giang một chút, có sao lâu. ( Ờ được, được. Nị cứ cho ông đó quá giang một chút, có sao đâu
Chủ nhân của tiếng nói lơ lớ đó, là một ông người Hoa mập mạp, bận bộ đồ xa xẩu màu xám tro. Nghe vậy người đánh xe cất tiếng mời.
- Bác hai lại phía sau lên xe đi. Chứ trời nắng đổ lửa như vầy, đi bộ dễ say nắng lắm.
Ông già nhìn ra phía sau, thấy chất đầy hàng hóa, mà lại có thêm một ông mập ngồi, chiếm gần hết chổ. Nên nhìn người đánh xe nói.
- Thôi cho tui ngồi đằng trước với chú em cho rộng.
Người đánh xe ngựa cười trả lời.
- Vậy thì bác lên đây.
Ông già chống tay lên càng xe, và thót lên gọn gàng, khiến cả hai người ngồi trên xe ngạc nhiên. Không ngờ thấy ông nọ, tuy lớn tuổi mà còn khỏe khoắn, nhảy lên xe gọn vậy. Người đanh xe giật nhẹ dây cương, chắt lưởi một tiếng, con ngựa đen hơi rướn thân, kéo chiếc xe đi khá nhẹ nhàng. Chiếc xe chạy một đoạn ngắn, người đánh xe lên tiếng.
- Bác hai đây đi Long Kiểng, mà xuống tới dưới chợ hay khúc nào?
Nghe anh nọ hỏi, ông già liền đáp.
- Thiệt tình tui cũng hổng biết, mình phải xuống chổ nào.
Người đánh xe ngựa ngạc nhiên, quay qua nhìn ông già mà hỏi.
- Ủa, bác hai hổng biết mình cần xuống chổ nào, thì tui làm sao biết chổ mà ngừng. Hay là bác hai xuống dưới chợ, rồi hỏi thăm. Ờ quên nữa, tui tên hai Hùng làm nghề đánh xe ở xứ này, nên rành hết bà con ở Long Kiểng. Vậy bác muốn kiếm ai cứ nói tên ra, tui chỉ dùm cho.
Thì ra người đánh xe ngựa không ai xa lạ, mà chính là hai Hùng, và phía sau là chú ba Xồi, chủ tiệm chạp phô ở dưới chợ Long Cảnh. Nghe hai Hùng nói vậy ông già liền nói.
- Thiệt cám ơn chú hai. Còn tui tên Lâm thứ năm, nhà ở tận Lái Thiêu, đất Thủ Dầu Một. Tui lặn lội tới xứ này, là để tầm nhà hương hào Đường.
Hai Hùng nghe ông năm Lâm nói vậy, cười lớn rồi nói một hơi
- Vậy ra bác kiếm nhà chú hương hào Thân. Tức là anh em, mấy ông Đường, Tây, Ngọt, Ngay phải không?
Ông Năm Lâm nghe một loạt các tên xa lạ, nên cũng đành lắc đầu trả lời
- Tui cũng hổng rõ nữa, chỉ biết là mình phải tầm nhà hương hào Đường. Còn mấy người kia thì không biết.
Làm như trực nhớ ra, nên hai Hùng nói thêm
- Bởi xứ này thì phần nhiều bà con, chỉ biết cái tên Thân của chú hương. Còn Đường là tên thiệt của ổng, thì ít người biết lắm. Bởi hết thảy xứ Long Kiểng này, chỉ có mình ông mang tên đó thôi. Tui sở dĩ biết rành, cũng do ông bà hương hay đi xe. Mà bác kiếm chú hương có chuyện chi không?
- Có thì có đó, nhưng ngặt một nổi là tui hổng biết mặt, mà cũng chẳng rỏ nhà ổng ở khúc nào. Vây nếu chú hai biết thì mần ơn chỉ dùm.
Nghe đến đây, từ phía sau ba Xồi lên tiếng.
- Ngộ dữ dzậy a! Ông lăm lây không piết nhà, không piết mặt hương hào Lường, mà li kiếm. Sao kỳ cục dzậy, lạ quá xá nha. ( Ngộ dữ vậy, ông năm đây không biết nhà, không biết mặt hương hào Đường, mà đi kiếm, sao kỳ cục vật, lạ quá xá nha)
Ông năm Lâm phân bua.
- Bởi qua đi tầm (tìm) nhà hương hào Đường, là do có người khác cậy (nhờ) tầm dùm, chớ tui nào có quen biết ai ở xứ này đâu. Vậy chừng nào tới nhà ổng, chú hai chỉ dùm nha.
Hai Hùng nghe nói vậy liền gật đầu, sau đó thì cả ba đều không nói thêm gì nữa. Chiếc xe vẫn lóc…cóc lóc…cóc, chạy đều theo vó ngựa. Một hồi lâu sau, hai Hùng lấy roi ngựa chỉ một căn nhà lớn, bề thế ở phía trước nói.
- Đó căn nhà lớn lợp ngói phía trước, là nhà mới cất của chú hương hào.
Nhưng nếu bác năm xuống đó thì không gặp ai hết.
- Vậy tầm ông hương Đường thì phải ở đâu?
- Đi thêm một khúc nữa tới bờ đắp vô nhà ổng, thì tui ngừng xe chỉ cho bác năm.
Sau khi chạy qua căn nhà ngói ba gian, hai chái rất bề thế, chỉ chạy thêm chừng vài trăm thước. Hai Hùng cho xe dừng lại, nhảy xuống xe tính chạy qua bên kia, đở ông già xuống. Nhưng xe vừa ngừng, ông năm Lâm cũng vừa gọn gàng nhảy xuống, và cất tiếng hỏi.
- Bộ tới rồi hả chú hai.
Hai Hùng đưa tay chỉ vô một bờ đắp, rộng rải thẳng tắp dẫn tuốt vô trong, nằm kế bên lộ đất đỏ lớn, nói.
- Đó bác năm cứ theo bờ đắp này, đi một chút thời gặp liền. Căn nhà ngói lớn, có hàng rào bằng xương rồng bao chung quanh, thì đó là nhà chú hương hào.
Ông già vui vẻ chào tạm biệt ,và nói lời cảm ơn hai Hùng cùng ba Xồi
- Cảm ơn nghe hai chú nhiều nha.
Chờ ông già nói xong, hai Hùng nhảy lên xe và giật cương, cho con ngựa tiếp tục kéo xe đi. Còn lại ông năm Lâm, liền bước xuống bờ đắp và xăm xăm đi tới, đúng như hai Hùng nói. Chỉ đi chừng vài chục thước, thì ông thấy phía bên mặt, sát bên bờ đắp một hàng rào xương rồng, mà phía sau là căn nhà ngói khá lớn, nằm ẩn hiện sau hàng cây kiểng xanh mượt.
Ông năm Lâm đi tới cái cổng rào làm bằng tre, coi ra rất chắc chắn đang được đóng kín, liền cất tiếng kêu.
- Chủ nhà ơi! cho hỏi thăm một chút.
Updated 68 Episodes
Comments