Rồi gần đây nhứt, là bốn cha cũng dân xóm này, bửa đó say rượu mò vô để coi ma ra sao. Và hổng biết mấy chả lên tiếng, thách thức ra sao đó, mà mấy con ma trong đó nhát một bửa dữ dội. Khiến mấy chả la làng, la xóm chỏi lỏi một bửa đã đời. Nên từ đó trở đi, ban đêm, ban hôm ít có ai dám bén mãng, bước gần căn nhà đó. Vậy mà bửa nay, ông hương lại sai họ tới đây ngủ coi chừng, để tiếp ứng liền cho ổng, nếu có chuyện chẳng lành xãy ra. Chủ ra lịnh, thì phải tuân theo, chớ trong bụng họ, người nào người nấy cũng ớn ợn.
Bốn người họ trải đệm ra ngoài hàng ba nhà bếp nằm đở, vì dẩu sao ngoài này, cũng trống trãi và sáng sủa hơn trong bếp. Họ nằm một hồi, thì gió hiu hiu thổi tới mát rượi, làm anh nào anh nấy lim dim muốn ngủ, lại sợ khi chủ kêu mà hổng nghe, thì ngày mai biết thân với ổng. Nên họ ráng nhướng mắt lên, chống chọi cơn buồn ngủ, nhưng gió cứ hiu hiu thổi tới không ngừng, làm cả bốn người mát mẻ hết sức. Rồi chỉ một hồi sau, thì cả bốn người đều ngáy rồ rồ như xay lúa.
Khi cả bốn người đang ngủ ngon lành, thì bất chợt giật mình, vì tiếng võng đưa nghe kẻo kẹt, cùng tiếng ầu… ơ ví dầu ru con, của ai đó vang lên thiệt lớn, ở sát một bên. Làm bốn người hoảng hồn, thức giấc, lồm cồm ngồi ngay dậy, dòm coi ai nhè nữa đêm, nữa hôm, mà dám tới đây đưa võng ru con. Nhưng chung quanh, không biết có phải tại mây che không, mà chợt tối đen như lọ chảo. Làm cho cả bốn người căng mắt nhìn, mà vẫn không thấy gì hết.
Nên lúc nghe mấy tiếng ru lảnh lót nọ, ở bên hông nhà bếp, khi thì tiếng võng đưa cọ…kẹt, ở sát một bên mình. Rồi có khi nghe tiếng con nít khóc tuốt sau hè, điều này khiến cả bốn người, chợt có chung suy nghĩ. Không lẽ mấy con ma ở đây, nổi lên nhát họ. Dù không ai lên tiếng trước, nhưng mấy người họ vụt đứng lên một lượt, với ý định cuốn đệm đi chổ khác, thì bất ngờ một tiếng “Bịch” nặng nề vang lên, như có cái gì khá lớn từ trên rớt xuống. Hai người người đứng gần nơi phát ra tiếng động, cúi xuống ngó, coi là vật chi mới rớt.
Thì ngay lúc đó, ngoài trời dường như mây đen đã hết che ngang, thành ra ánh trăng lộ ra sáng trưng. Cùng lúc cả bốn người đó thấy một lượt, hình ảnh một đứa con nít, chừng một tháng còn đỏ hỏn, đang nằm ngữa, giơ hai tay hướng về họ như đòi ẳm. Nó hả cái họng toác hoác, không thua gì miệng ly bự, rồi cất tiếng khóc oa…oa...oa. Nhìn vô mới thấy ghê làm sao. Cả bốn người đàn ông, đứng chết trân một chổ, chưa biết tính sao. Thì bất ngờ, đứa con nít đang nẳm ngửa dưới tấm đệm, nhảy vọt lên, rồi đeo cứng ngắt trên vai một người lớn tuổi nhứt, trong bọn miệng nó kêu
- Ấp…..cha…..ấp… cha….
Nó kêu liên hồi, làm ba người còn lại ngó thấy tường tận, vậy nên không còn hồn vía gì. Ráp la lên một tiếng “MA” thiệt lớn, rồi đồng loạt co giò cắm đầu cắm cổ chạy ra cổng một nước. Để mặc cho anh, bị con ma nhí đeo trên mình, sợ quá té xuống chết giấc tại chổ (bất tỉnh). Mọi diễn biến xảy ra đằng sau bếp, từ tiếng đưa võng, ru con của mấy con ma, rồi tới tiếng khóc của con ma nhí, thêm ba người bị ma nhác la làng tuy khá ồn ào. Nhưng chẳng hiểu tại sao, không làm hai người phía trong nhà nghe được.
Trong nhà ngọn đèn lớn đang tỏa sáng, thì từ cửa sổ một cơn gió lạnh ngắt tràn vô, khiến ngọn đèn lá cải lớn, chao chao mấy cái rồi tắt ngúm. May mà ngọn đèn con cóc nhỏ, đặt ở đầu tủ lại không sao. Nên căn nhà chỉ tối một chút, chớ không đen thui, nhưng bằng đó cũng đủ, làm hương hào Đường giựt mình, ớn xương sống, thiếu điều dợm ngồi dậy tính bỏ chạy. Tiếng ông năm Lâm nói nhỏ.
-Hai vợ chồng vong nọ, gần tới rồi đó chú Hương. Có tui ở đây không sao đâu, chú đừng hoảng hốt.
Hương hào Đường nghe vậy thì hay vậy, chớ trong bụng cũng phập phồng không ngớt. Bởi chẳng hiểu, họ có oán thù sâu nặng gì với gia tộc mình trong thời trước, mà tới bây giờ hai vong nọ lại nổi lên quậy phá, căn nhà mới cất dữ vậy. Rồi hổng rỏ họ kêu mình tới đây, nhằm đòi hỏi chuyện gì, hay để ra tay trả thù báo oán chi đây. Nhưng còn may, mà có ông năm Lâm kề một bên, nên cũng đở ớn, bởi ngó bề ngoài ông già rất đàng hoàng. Hơn nữa nhà ở tuốt trên Lái Thiêu, đâu quen biết gì với mình trước, thì không vì lẽ gì lại cất công xuống tới đây nhằm gạt gẩm mình làm chi.
Khi hương hào Đường, còn đang chìm trong suy nghĩ, thì cây đèn con cóc nhỏ để trên đầu tủ, làm như lụng tim hay hết dầu. Tự ên, nó phụt một cái thiệt sáng rồi chỉ còn loe lét với ánh sáng xanh lè yếu ớt. Khiến gian nhà nãy giờ vốn đã tối, bây giờ càng tối thêm nhiều, làm cho hương hào Đường một lần nữa giựt mình dòm dáo dát.
Updated 68 Episodes
Comments
Được Phạm văn Đuoc
hay thiệt
2022-05-10
0