Nghe giọng hò nọ, ông năm lên tiếng khen.
- Người đó là ai, mà có giọng hò tốt quá vậy chú hương?
Hương hào Đường đáp liền.
- Giọng hò đó là của bảy Tâm, con chị mười xóm dưới kia. Cái thằng đó có giọng hò hay nhứt xứ, đã làm nhiều đứa con gái ở đây xiêu lòng, mê mẫn. Ờ, mà nghe đâu gốc gác, của chị mười cũng ở trên miệt Lái Thiêu đó.
Ông năm Lâm nghe vậy, nhướng mày nói.
- Ủa vậy sao! Hổng dè người xứ tui, cũng có ở dưới này nữa. Ừa chừng nào rồi việc nhà chú, thì chú làm ơn dẫn tui tới gặp cô mười, coi đặng có là bà con tui hông.
Ông hương hào vui vẻ trả lời
-Chuyện đó dễ ợt, chớ có gì đâu bác năm.
Hai người nói chuyện phiếm thêm một hồi nữa thì nhìn ra ngoài trời đã tối mịt, ánh trăng mười hai cũng vừa mọc, ông năm Lâm nhìn trời nói.
- Thôi, giờ mình ra căn nhà đó nghỉ đi chú hương.
Nghe nhắc tới chuyện ra căn nhà đó ngủ, trong bụng hương hào Đường muốn đánh lô tô. Bởi mấy tháng trước sau khi làm nhà rồi, còn chờ coi ngày tốt để dọn ra đó ở. Trong lức chờ ngày, hương hào Đường có nhờ người anh bà con, và thằng con nhỏ trai đi ra ngoài đó ngủ, coi chừng nhà. Đến giữa đêm, thì bị mấy con ma ngoài đó dựng giường lên nhát. Làm hai bác cháu thằng nhỏ, nữa đêm bương bỏ chạy về, người anh bà con thì thở hỏng ra hơi, mặt tái xanh tái lét. Riêng thằng con trai của ông Đường, vì ham vui ra đó ngủ bị ma nhát, sợ quá về mê sảng, nói cà lăm liền tháng sau mới hết.
Thấy vậy hương hào Đường, vô cùng tức giận. Nên bửa sau dẫn thêm hai thằng tớ lực lưởng, đem theo đủ đồ nghề tới căn nhà đó, để người phá thì bắt người, còn ma quấy thì trị ma, nếu nó dám hiện lên nhát. Ai dè hai ba con ma chổ căn nhà dữ quá, con dao phay trét phân gà sáp, với cây chổi chà quét sân không làm gì được nó.
Nhớ tới ông Đường vẫn còn ớn lạnh bởi, con nữ quỷ mặt bự như cái mâm, xanh lè xanh lét đứng phía sau, hù một cái làm ông Đường giật mình, chết giấc tại chổ. Phải nhờ thằng Mẹo và thằng Tôm cõng về. Còn có con quỉ một giò kia, với cái đầu trọc lóc nhe hàm răng vàng, ra cười khè khè bước tới chặn đường thoát thân. May lúc đó có con dao phay trét phân gà, thằng Mẹo liều chết chém bừa, nên con quỉ một giờ mới biến mất. Chớ nếu không, ba chủ tớ nhà hương hào, khó lòng thoát được để về tới nhà. Khi họ chạy ra mà ngoài lộ cái rồi, mà còn nghe phía sau lưng, tiếng cười lảnh lót của con quỉ cái kia, y như rượt nó theo sau lưng chủ tớ họ.
Bây giờ nhắc tới thôi, còn thấy ớn xương sống, chớ nói chi ra đó ngủ. Bởi thấy mình còn sợ chuyện đó, nên hương hào Đường nói với ông năm Lâm.
-Hay là bác năm ra ngoải ngủ một mình ên đi, rồi…rồi hai…vợ chồng con ma đó muốn nói gì, thì bác…bác nhận đại dùm. Về nói lại cho tui nghe, để tui liệu mà tính theo ý họ. Bác năm thấy sao?
Ông năm Lâm nhẹ cười trấn an.
-Hổng có gì đáng sợ đâu, vì dầu gì cũng có tui một bên mà. Bởi ý của họ là muốn chính gia chủ ra đó, để họ kể lại đầu đuôi chuyện trong quá khứ của họ, có dính dáng tới thân tộc chú hương. Cốt để hai bên cùng giải quyết, chớ tui ra mình ên, thì đâu quyết định chuyện gì được.
Hương hào Đường nghe vậy thì lưỡng lự một chút, nhưng rồi cũng đành gật đầu xuôi xị nói.
-Ý họ muốn vậy thì… , chắc tui ráng ra đó một đêm…, thôi trăm sự cũng nhờ bác năm hết.
Rồi hương hào Đường chợt nhớ ra chuyện gì liền nói.
-Hay là tui kêu thêm mấy đứa làm trong nhà, theo ra đó ngủ cho vui…, với bớt ớn một chút ha bác năm.
Nhưng ông năm Lâm lắc đầu nói.
-Không nên, không nên đâu chú hương, bởi vợ chồng vong kia, không muốn cho nhiều người biết chuyện, giữa họ và thân tộc chú ngày xưa. Họ chỉ cốt cho chú biết rỏ về chuyện cũ, để giải quyết êm đẹp. Chớ họ cũng không muốn như bây giờ, gia đình chú cất căn nhà mới, mà lâu nay không ở được, còn họ cũng chẳng an vui gì. Bởi vậy, nếu giờ chú hương không yên tâm, thì cứ cho mấy người đó theo, nhưng chỉ ở bên ngoài, chớ không nên bước vô trong nhà chánh.
Hương hào Đường suy nghĩ, lời ông năm Lâm nói phải. Vì không biết chuyện trước đây, giữa thân tộc mình và vợ chồng vong nọ tốt xấu ra sao, mà bây giờ để kẻ ăn người làm trong nhà biết rỏ, quả là điều bất lợi. Thôi thì cho mấy đứa đi theo, nhưng biểu tụi nó ngủ ngoài sân trước hoặc phía sau bếp. Nếu có gì mình la lên một tiếng, là có người tiếp ứng. Do nghĩ vậy, nên hương hào Đường đành gật đầu, tính theo ý ông năm Lâm.
Chừng hơn một giờ đồng hồ sau, khi trăng mười hai đã treo lơ lửng ngang đầu, thì hương hào Đường cùng ông năm Lâm, lặng lẽ đi về ngôi nhà lớn mới cất, ở ngoài lộ cái, được đắp đất đỏ phẳng phiêu. Đi phía sau họ là bốn người tá điền lực lưởng, ôm theo một đống mùng, mền, chiếu, gối. Chỉ một chút sau, cả đám đã tới căn nhà nói trên, mấy người làm, kẻ thì lo mở hết cửa cho thoáng, người lo thắp đèn, rồi có người giăng mùng, trải chiếu, giây lát sau mọi việc xong xuôi. Ông hương hào Đường dặn:
- Tụi bay ra sau căn nhà bếp nghỉ ngơi đi, nếu tao không kêu thì chớ đứa nào lên đây
Bốn người nọ dạ một tiếng, rồi bước ra căn nhà bếp ở phía sau nghỉ ngơi. Cả căn nhà ngói ban gian, bây giờ dưới ánh đèn sáng rực, bổng trở nên ấm cúng, chớ không âm u, lạnh lẽo như hồi họ mới bước vô. Nhưng hương hào Đường vẫn còn lấm lét, đưa mắt nhìn chung quanh. Bởi vẫn chưa quên nổi sợ hải, tới bạt hết hồn vía, trong cái đêm kinh hoàng, ba người họ, bị mấy con ma trong nhà này nhát cho một trận nhớ đời. Nên bây giờ mỗi khi nghĩ lại, vẫn có cảm tưởng, như có một hai cặp mắt đang dòm mình, khiến hương hào Đường rùng nhẹ mình, nghe xương sống mình ớn ớn.
Ông năm thấy vậy liền cười nhẹ rồi nói.
-Có gì mà chú hương sợ, bửa nay họ không tới để chọc ghẹo chú đâu. Mà họ tới đây với ý nguyện, bày tỏ oán hờn của đời trước, rồi cùng chú giải hòa ra sau đó. Chú hương cứ yên lòng.
Nghe ông năm nói vậy, hương hào Đường thấy bớt sợ phần nào, nhưng trong bụng vẫn còn chút lo lắng. Bởi không biết vợ chồng vong hồn nọ, với gia tộc của mình thời trước, thù oán ra sao. Rồi hai vong hồn đó, sẽ đòi hỏi gì ở mình. Đang còn nghĩ mông lung, chợt ông năm nói.
-Thôi chú với tôi lên giường, ngã lưng một hồi chờ họ tới.
Cả hai cùng lên giường nằm, nghỉ ngơi chờ đợi. Ngoài kia ánh sáng trăng mười hai lờ mờ, do mây che đang buông xuống, khoảng sân rộng trước căn nhà màu trắng đục, lù mù. Khiến mấy cái bóng đen thui của hàng cau kiểng, đang phất lên, phất xuống, những tàu lá của nó, mới ngó chẳng khác nào mấy cánh tay dài, của ai đó đang dang ra ngoắc ngoắc. Cảnh tượng kia làm hương hào Đường, dù biết rỏ mồn một, nhưng vẫn thấy ớn ớn nổi da gà. Ông ta cứ rọ rậy hoài, không sao bình tâm nằm yên cho được. Thời gian nặng nề trôi qua, trong phập phồng lo lắng của ông chủ nhà..
Phía dưới nhà bếp, bốn anh tá điền cũng phập phồng lo sợ không kém. Do sự nổi tiếng ma lộng hành, trong căn nhà này, cả làng Long Kiểng ai mà không biết. Bởi lần đầu tiên, là nó nhát hai bác cháu thằng con chủ nhà, khiến thằng nhỏ sợ quá, phát nói cà lăm cả tháng mới hết. Kế tới nó rượt chính ông hương hào, cùng thằng Mẹo và thằng Tôm, bửa đó chạy có cờ.
Updated 68 Episodes
Comments
Được Phạm văn Đuoc
hấp dẫn
2022-05-10
0