Tôi đang nằm mơ thấy mình nằm trên một núi tiền lớn, trong sự hả hê, tôi cứ nắm từng nắm tiền lên rồi rải nó lên người vui sướng, tôi trở thành đại gia rồi, hahahaha! Đột nhiên có tiếng cựa quậy kế bên, tôi bị phá vỡ giấc mộng đẹp liền xoa xoa vào một nhúm lông mềm mịn bên người, à há con mồn lèo nhà tôi đây mà, tôi liền khó chịu bảo:
- Mày yên chút coi, tối nay tao phải tăng ca đó!
Nhưng đột nhiên tôi thấy có chút sai sai thì phải, hình như tôi đâu còn ở nhà, tôi đâu còn ngủ trên giường của mình nữa. Nặng nề mở mắt ra, đập thẳng vào mặt tôi là lòng ngực của tên Minh Viễn. Tôi mở to mắt há to miệng đạp thẳng anh ta xuống đất trong vô thức. Trong sự đau đớn, Minh Viễn tỉnh ngủ ngay lập tức rồi bật dậy nhìn tôi vô tội, giọng trầm ấm ngáy ngủ anh ta cất lên:
- Sao vợ lại đạp chồng?
Tôi vẫn không thể kiềm chế sự ngạc nhiên, tôi nhìn xung quanh, ấy chết, tôi quên mất tướng ngủ của tôi xấu vô cùng, gối mền bay tứ tung, hồi đó mỗi lần về nhà chơi qua đêm ngủ lại phòng cũ, sáng nào tôi cũng bị mẹ mắng chuyện con gái lớn xác nhưng lôi thôi, ngủ không ra con gái.
Đầu tóc tôi bù xù, tôi liền nhìn anh ta cười trừ hỏi:
- Tôi gặp ác mộng ấy mà, nhưng mắc gì anh ôm tôi ngủ?_ Giọng tôi từ từ căng lên
- Tối qua chồng thấy vợ lạnh quá, chồng lấy mền đắp cho vợ, vợ đạp mền xuống đất xong vứt gối ôm, ôm lấy chồng luôn!
- Sao anh không đẩy tôi ra?
- Tại chồng thấy vợ đang lạnh mà, chồng sưởi ấm cho vợ cũng được, buông ra vợ lạnh đóng băng rồi sao?
- Anh.....anh..._ Tôi đột nhiên cứng họng dù cho tôi là một người rất hay cãi lại người khác.
- Chồng làm sai gì để vợ giận hả?
- Chả buồn nói chuyện với anh nữa!
Nói xong tôi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt tắm rửa rồi thay đồ chuẩn bị đi làm, cũng may nhờ anh ta mà tôi dậy sớm hơn thường ngày 2 tiếng, bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, tôi liền thấy anh ta ngồi xếp đồ của tôi lại rồi bỏ vào tủ, tôi liền hỏi:
- Ủa anh rảnh đến nỗi đó luôn à, không đi đánh răng đi!
- Bình thường 5 giờ chồng dậy đánh răng rồi, vợ không cần nhắc chồng đâu!
Thầm nghĩ trong đầu, tên ngốc này vậy mà dậy sớm hơn mình cả 2 tiếng, tôi ghim anh ta rồi đấy! Ngồi soạn tài liệu vào balo, tôi nghĩ ra hàng vạn câu hỏi vì sao khi đối diện với ba mẹ của anh ta, tôi dặn dò anh ta đủ điều. Trước khi ra khỏi cửa tôi có hỏi lại anh ta nên nói thế nào, anh ta cứ ậm ừ quên sạch. Tôi thở dài ngán ngẫm.
Căn phòng của anh ta cũng không đến nổi sang trọng nhưng bước ra ngoài cửa thì như một thế giới mới.
Mọi thứ đều lấp lánh sáng chói vì đều đính vàng, phải nói cực kì xa hoa. Gia đình anh ta giàu như vậy, môi trường phát triển cũng phải nói cực kì tốt, thế mà không may anh ta lại mắc bệnh khù khờ như vậy, không biết nên ganh tỵ với anh ta hay thương hại anh ta đây nữa!
Quên mất 8 giờ tôi có cuộc họp quan trọng ở công ty, lấy điện thoại ra xem giờ, đã 7 giờ 15 phút rồi, sẵn nhẹ vừa nắm tay tên ngốc đó vừa đi, tôi lướt nhẹ vào messenger để check tin nhắn.
Tối qua đột ngột nhiều chuyện như vậy, tôi bỗng chợt quên mất nên kể lại cho con bạn thân Tiểu Mẫn của mình nghe, thôi để lát trên đường đến công ty tôi kể sau vậy.
Cứ vậy tôi chìm đắm vào điện thoại, đến lúc có Minh Viễn bảo đến bàn ăn rồi tôi mới sực nhớ cất điện thoại vào trong túi quần. Bàn tay to lớn ấm áp của anh ta nắm chặt lấy tay tôi kéo lại ghế ngồi, lúc này tôi mới biết nhà anh ta đông như vậy, tận 8 người.
Tôi đang không biết nên xưng hô như nào thì anh ta liền buông tay tôi ra rồi chỉ từng người giới thiệu cho tôi:
- Đây là bà của chồng, Lục Kinh Hoa!
Không khí dù có hơi căng thẳng một chút, nhưng tôi vẫn thấy sự thoải mái phát ra ở nơi bà, nhìn bà ôn như cực kì, lại còn cười phúc hậu với tôi nữa, tôi cũng thoải mái hơn giới thiệu về mình với bà:
- Chào bà! Cháu tên là Dịch Uyển Đồng, 23 tuổi ạ!_ Tôi nhẹ nhàng lịch sự nói
- Chào cháu dâu của bà! Mong cháu sẽ yêu thương và quan tâm Minh Viễn cháu trai bà nhiều hơn nhé!_ Bà cười nói.
Tôi cũng cố gắng cười gượng khi nghe câu nói này của bà, tôi nhột thiệt sự, từ tối qua đến giờ tôi đá anh ta văng xuống sàn 3 4 lần rồi.
- Đây là ba của chồng, Mã Vinh!
Anh ta tiếp tục giới thiệu làm tôi vứt bỏ suy nghĩ qua một bên, trước tiên chưa kịp nhìn ông ấy tôi đã mỉm cười. Nhưng thật ra, ông ấy nhìn hơi.....khó tính và gia trưởng đấy chứ! Người ông ta toát ra một vẻ khó chịu, khác hẳn với Lục bà bà.
- Chào bác ạ!_ Đột nhiên tôi thốt ra câu này, đến cả tôi cũng không tin tôi nói như vậy
- Đã là con dâu nhà họ Mã, dù có kết hôn đường đường chính chính hay không, cô vẫn không nên gọi tôi là ''bác''! Gia đình không dạy cho cô phép tắc gì à?
- Dạ.....con xin lỗi ba ạ!_ Tôi sợ hãi bấu hai tay lại với nhau nói
- Ba à! Ba đừng mắng vợ con, chắc vợ vẫn chưa quen thôi!_ Minh Viễn liền nói
- Đứa ngốc như mày trong nhà này không có quyền lên tiếng! Câm miệng lại ngay cho ta!_ Ông ta liền quát lớn
Minh Viễn sợ hãi hai tay cũng run run y hệt tôi lúc này, ngạc nhiên là anh ta vẫn cười ngây ngốc mà không hề có một giọt nước mắt hay sợ hãi gì. Tôi chợt cầm lấy tay của anh ta xoa xoa nhẹ như trấn an, lúc này bất chợt tên ngốc này đứng phắt dậy, bỏ chạy ra khỏi sân.
Tôi hoang mang nhìn theo bóng lưng của anh ta, rồi lịch sự xin phép cả nhà chạy theo anh ta. Minh Viễn chạy đến vườn hoa ở sân bên, ngồi xổm xuống rồi tự đánh vào đầu mình, miệng vẫn luôn cười.
Lúc này, tôi vừa sợ vừa hoảng hốt không biết nên làm gì, hình như tất cả mọi người trong nhà đều quá quen với chuyện này rồi thì phải, tôi không thấy ai chạy ra sau tôi nữa cả, Lục bà bà cũng mệt mỏi vào phòng nghỉ ngơi rồi.
Nhớ lại lúc trước tôi cũng đã gặp những trường hợp tương tự như vầy, nhưng tôi cũng đứng im không biết làm gì, anh ta cứ như vậy tự đánh vào đầu mình đến bật máu vì trầy da.
Tôi bất quá liền ngồi xổm xuống ôm lấy anh ta trong vòng tay của mình, vỗ vỗ nhẹ vào lưng, tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy, miệng thì lầm bầm:
- Không sao nữa rồi, mọi chuyện đã không sao nữa rồi! Bình tĩnh đi, bình tĩnh!
Minh Viễn dần dần bình tĩnh trở lại, miệng không còn cười nữa mà chuyển qua rơi nước mắt, anh ta bật khóc quá bất ngờ tôi không biết nên làm gì nữa chỉ biết lầm bầm như lúc nãy thôi.
Đến khi xem lại điện thoại đã 7 giờ 35 phút, anh ta cũng đã bình tĩnh trở lại, tôi liền định buông lấy người anh ta ra thì có một giọng nói run run cầu xin:
- Xin vợ đừng bỏ chồng! Đừng!_ Tay anh ta giữ chặt cánh tay của tôi, tay anh ta bấu vào nhau đến chảy máu
- Anh bình tĩnh, tôi đi lấy chút băng keo để dán cho anh, anh đã chảy máu hết rồi này!_ Tôi liền đưa tay anh ta lên cho anh ta nhìn thấy
Từ từ anh ta cũng đã buông nhẹ tay tôi ra, không hiểu sao tôi lại cảm thấy anh ta có chút đáng thương, bị bệnh tâm lý mà gia đình không ai dẫn anh ta đi trị liệu hết. Vừa gấp gáp thời gian họp, tôi vẫn không thể hiện ra bên ngoài vì sợ sẽ nóng giận với anh ta. Để lát nữa khi đến công ty tôi sẽ sát trùng vết thương cho anh ta sau vậy
Nhưng cũng may quản gia liền chạy xe đến bảo tôi và Minh Viễn lên xe, tôi phì một tiếng thoải mái vì chiếc xe chạy rất nhanh đến công ty.
Updated 75 Episodes
Comments