Nghiêm Diễn đưa Thần Thanh đến Chung cư Kim Hạc ở Trung tâm thanh phố Long Nam. Sỡ dĩ anh đưa hai cha con họ đến đây vì anh cũng ở trong chung cư này. Có lẽ sẽ rất nhiều người bảo rằng, giới giàu có như bọn họ tiền tài, của cải, nhà cửa không thiếu, có thể búng tay một phát bỏ ra hàng trăm hàng triệu để mua một căn biệt thự. Ngược lại họ lại không ở trong những căn biệt thự đó mà lại kéo nhau đi ở những khu chung cư đắt tiền, nhà nhà lầu lầu san sát nhau.
Nhưng họ lại không biết rằng, cuộc sống chen chúc ngoài kia đầy rẫy những nguy hiểm mà không ai lường trước được, ăn cắp, ăn trộm trắng trợn giữa ban ngày… Mà đối với những người “giàu có” như bọn họ thì an toàn chính là điều quan trọng nhất. Họ cũng muốn những bí mật riêng tư cho mình, không muốn người ngoài dòm ngó.
Và chung cư chính là chọn lựa hoàn hảo nhất!
Kim Hạc là chung cư năm sao duy nhất của Long Nam, dưới sự xây dựng và quản lý của Tập Đoàn Thương Mại Quốc Tế Triết Nhất TNG, hệ thống an ninh và bảo mật ở đây cũng là hàng đầu nên Nghiêm Diễn rất an tâm mà đưa hai cha con Thần Thanh đến nơi này.
Nơi mà Thần Thanh đến là tầng 15, nơi có cơ sở vật chất số một và cũng là nơi có view đẹp nhất chung cư Kim Hạc. Tầng 15 là tầng VIP với hai phòng Tổng thống đối diện nhau, Thần Thanh được sắp xếp ở phòng 151, phòng đối diện không của ai khác mà là của Nghiêm Diễn, phòng 152.
Sau khi đưa thẻ phòng cho Thần Thanh, Nghiêm Diễn liền hếch cầm về phía anh mà hãnh diện lên tiếng.
“Thế nào? Thấy tôi có đối xử tốt với hai người không? Không những là phòng vip mà còn là đối diện phòng tôi nha. Có việc gì cứ đến tìm tôi là được!”
Thần Thanh nghe Nghiêm Diễn nói với anh bằng giọng điệu tự hào liền không khỏi nhìn anh ta bằng một ánh mắt đầy ý vị sâu xa, khóe môi cũng khẽ nhếch lên một độ cong. Tự hào như vậy, nếu như để anh ta biết được chủ nhân của căn chung cư này là…
Thần Diên Ninh từ khi bước vào Kim Hạc đã cảm thấy có gì đó vô cùng quen thuộc, nhưng cô vẫn không biết đó là gì cho đến khi nhìn thấy bức tường được vẽ bằng sơn 3D ở hành lang. Nhưng cô cũng không chắc nơi này có đúng là nơi đó hay không.
“Chú Nghiêm Diễn, chung cư này tên gì thế ạ?”
Nghiêm Diễn nghe Diên Ninh cứ gọi mình là chú Nghiêm Diễm liền khó chịu trong lòng một chút nhưng anh đường đường là một thằng đàn ông, không nhẽ lại đi so đo với một đứa trẻ con nên cũng đành bỏ qua mà chậm rãi trả lời.
“Chung cư năm sao Kim Hạc.”
Kim Hạc? Thì ra là Kim Hạc, hèn chi cô lại cảm thấy bức tường đó quen thuộc như vậy. Nhưng mà chú Nghiêm Diễn chẳng phải nói sẽ lo chỗ ở cho cha con bọn họ à, sao lại đưa họ đến chỗ này?
Ánh mắt long lanh đầy chế giễu của Diên Ninh cứ vậy nhìn thẳng vào mình khiến Nghiêm Diễn cảm thấy cực kỳ tổn thương, con bé là đang khinh thường nơi này hay là đang khinh thường anh vậy? Nơi này dù gì cũng là chung cư năm sao, là năm sao đó!
“Tiểu thư của tôi à, đây là Kim Hạc, chung cư năm sao đó! Cháu coi thường nó vậy làm gì?”
“Cháu có coi thường nó sao. Chỗ của cha làm sao cháu coi thường cho được.”
“Không coi thường là tốt. Chỗ của cha thì không nên xem thường… ách… chỗ của cha…?”
Nghiêm Diễm nói một hơi dài mới phát hiện điểm khác lạ trong lời nói của Diên Ninh, không khỏi trợn mắt đầy khó tin mà run run mở miệng.
“Cháu nói cái gì? Chỗ của cha…? Nơi này á....”
Thần Diên Ninh đầy ngây thơ nhìn về phía Nghiêm Diễn rồi trả lời, lời nói của cô dù nhẹ nhàng nhưng lại có lực sát thương cực cao với lòng tự trọng của ai kia.
“Đúng rồi, của cha, nói đúng hơn là của cháu đó. Chú không biết cha cháu là chủ của nơi này à. Vậy mà còn đưa cha con cháu đến đây, nói cái gì mà sẽ lo chỗ ở cho hai người, cha con cháu có thể ở đây miễn phí cả đời cũng được nha!”
Phập!
Câu nói của Diên Ninh cứ như một con dao sắc đâm sâu vào trái tim nhỏ bé của Nghiêm Diễn, con bà nó, hắn đây là quen được đại phú hào mà không biết đó! Cả Kim Hạc này đều là của Thần Thanh, vậy mà hắn không biết gì, không biết gì cả còn khoe nơi này tốt thế nào, an toàn thế nào với họ! Ai giết hắn đi! Aaaaaa...
“Thôi, trả cho cậu lệ phí bồi thường tổn thất tinh thần! Về nhà ngủ đi. Ninh Ninh mệt rồi!”
Thần Thanh nói xong liền dắt tay con gái yêu của mình đi vào căn hộ của họ. Có lẽ đây chính là bắt đầu cho cuộc sống mới, cuộc sống ở nơi có nhiều kỉ niệm với hai người nhất.
Nghiêm Diễm nhìn bóng dáng hai người khuất sau cánh cửa phòng 151 mới định thần lại, ngẫm nghĩ kỹ càng câu nói của Diên Ninh liền không khỏi muốn đâm đầu vào tường mà oán trách sự ngu ngốc của bản thân.
Chết tiệt! Anh thế mà lại quen được boss của Tập đoàn Triết Nhất TNG, vậy mà anh chẳng hề hay biết gì còn khoe tiền với họ. Mấy đồng của anh với họ có là gì, chỉ là cỏ thôi đó!
Đau lòng chết anh mất! Anh phải đi tìm Tiểu Diêu bé bỏng để xoa dịu trái tim vừa bị thương này của anh mới được.
Thần Thanh sau khi lo cho Diên Ninh tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường đi ngủ liền một mình ngồi ở phòng khách mà ngắm nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
Năm năm rồi anh mới quay trở lại nơi này, mọi thứ mà ngày xưa anh không có được thì hiện tại anh đã có đủ. Tiền bạc, sự nghiệp, kể cả con cái anh cũng có rồi, nhưng thứ anh không có duy nhất chính là cô! Có lẽ ngừng ấy thời gian cũng đủ làm cho cô quên anh mà kiếm được một người thật lòng mà yêu mình, có đầy đủ mọi thứ mà ngày xưa cô mong muốn!
Tâm trí đang trôi dạt của Thần Thanh liền bị kéo về bởi cô bé vốn dĩ đã ngủ say trên phòng, lúc này lại yên vị nằm gối đầu trên đùi mà kéo kéo gấu áo của anh. Giọng nói nhỏ nhẹ mà êm ái của Diên Ninh vang lên cũng xoa dịu được chút nào nỗi niềm mà Thần Thanh phải chịu, anh có gì để buồn sao? Không có, sao anh phải buồn khi anh đã có một cô con gái đáng yêu như Ninh Ninh cơ chứ.
“Daddy, Ninh Ninh không ngủ được.”
“Ninh Ninh ngoan, ngủ đi. Mai daddy sẽ đưa Ninh Ninh đi ăn món Pháp nhé, chịu không?”
Diên Ninh lúc này vẫn còn mơ mơ màng màng chưa tỉnh giấc nên rất nhanh đã gật đầu, được ăn ngon thì chuyện gì cô cũng đồng ý.
Nhưng có lẽ ở bên nhau ngần ấy năm, tình cảm cha con khăng khít khiến một cô bé như Diên Ninh cũng cảm nhận được nỗi buồn mà cha của mình đang trải qua, cơn buồn ngủ cũng vì vậy mà phai nhạt đi một chút. Có lẽ cha của cô bé cũng cần một người để san sẻ, cô thì lại quá nhỏ để có thể hiểu được chuyện của người lớn như cha.
“Daddy đang buồn chuyện gì vậy? Có thể kể cho Ninh Ninh nghe không?”
Thần Thanh nhìn con gái một giây trước còn trong bộ dáng buồn ngủ, một giây sau đã tỉnh táo mà chóng cằm nâng đôi mắt long lanh nhìn anh liền mỉm cười mà lên tiếng, bé con của anh cũng biết lo lắng cho cha rồi.
“Daddy không buồn. Ninh Ninh không buồn ngủ nữa sao?”
“Ninh Ninh không ngủ, Ninh Ninh ở đây cùng daddy, khi nào daddy ngủ thì Ninh Ninh sẽ ngủ.”
Thần Thanh cũng không biết làm gì với cái vẻ nũng nịu đáng yêu chết người của con gái nên chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt lên lên mái tóc mềm mại của Ninh Ninh mà ru cho cô bé ngủ. Nhìn khuôn mặt giống cô đến sáu phần của con gái, Thần Thanh không khỏi mỉm cười hạnh phúc, có lẽ ông trời cũng đã đối xử với anh rất tốt khi mang đến cho anh một thiên thần nhỏ đáng yêu như vậy.
Miệng tuy nói là không ngủ nhưng đôi mắt của Diên Ninh thì lại không nghe lời cô bé một chút nào, được Thần Thanh vỗ về chưa được hai phút thì mí mắt đã khép chặt lại, báo hại Thần Thanh lại phải bế cô lại lên phòng ngủ.
Một ngày mới bắt đầu, Thần Thanh tuy là ông chủ lớn của một tập đoàn hàng đầu nước nhưng lại có vẻ vô cùng nhàn nhã khi dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho con gái yêu của mình. Diên Ninh có vẻ như cũng được dạy dỗ từ nhỏ vô cùng tốt nên cũng dậy rất sớm chứ không ngủ nướng giống như những cô bé cùng trang lứa khác.
Căn hộ mà hai cha con Thần Thanh đang ở được thiết kế theo kiểu không gian mở, nên Diên Ninh vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nghe thấy mùi thơm nức mũi tỏa ra từ phòng bếp khiến cô khỏi hai bước thành một mà phóng nhanh đến.
Chỉ thấy ở phòng bếp xuất hiện bóng dáng cao to của Thần Thanh đang xắn tay áo chuẩn bị muốn súp gà hầm rau củ vẫn đang bốc khói nghi ngút trên bếp, mà trên bàn ăn cũng có một đĩa bánh mì được nướng nóng hổi dùng để ăn kèm.
Sâu đói bên trong Diên Ninh cứ thấy đồ ăn ngon là sẽ nổi dậy không thiếu một con, mà đối với chúng thì đồ ăn ngon chính là món do cha của cô nấu.
Thần Thanh nghe thấy tiếng chạy lạch bạch càng ngày càng gần thì cũng biết được là ai liền cưng chiều lên tiếng:
“Ninh Ninh mau đi rửa tay rồi vào ăn sáng, sau đó chúng ta sẽ đến trường làm thủ tục nhập học.”
“Vâng ạ.”
Mười lăm phút sau hai cha con Thần Thanh cũng có mặt trước ngôi trường tiểu học mà Diên Ninh phải nhập học, nhưng điều bất ngờ nhất chính là ngôi trường này. Đó là một ngôi trường tầm trung với cơ sở vật chất bình thường nhưng quang cảnh lại vô cùng ưa mắt, mang đến cảm giác mát mẻ cho người vừa nhìn thấy nó. Chứ không phải là một ngôi trường hạng sang theo đúng như gia thế đồ sộ của Diên Ninh. Đến chính Thần Thanh cũng không biết tại sao con gái của anh lại chọn ngôi trường này để theo học, nhưng nếu đã là quyết định của con gái thì anh sẽ luôn ủng hộ hết mình.
Diên Ninh nâng ánh mắt tràn ngập tự tin nhìn về phía cổng ngôi trường tiểu học trước mắt, bước một đã thành công, bước tiếp theo chính là… kéo gần khoảng cách!
Trong mấy cuốn tiểu thuyết cô hay đọc thì muốn có duyên phận thì việc gặp gỡ và ấn tượng đầu tiên vô cùng tốt, tất nhiên thì cha cô không thành vấn đề, nhưng vấn đề là lúc này chưa phải là lúc để cho hai người bọn họ gặp nhau!
Tiếng trống trường vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Diên Ninh, cuối cùng cũng có thể vào rồi nha! Rất nhanh Diên Ninh đã nắm lấy cổ tay của Thần Thanh mà kéo anh vào trong, cô thật sự không chờ được nữa rồi!
Bên trong phòng hiệu trưởng.
Thần Thanh chễm chệ ngồi trên ghế nhìn về phía thầy giáo hiệu trưởng đang khép nép ngồi ở đối diện mà đổ mồ hôi lạnh vì sự xuất hiện của Thần Thanh, dù ông không phải là hiệu trưởng của trưởng nổi tiếng nào nhưng cái danh của Tập đoàn Triết Nhất TNG ông cũng được nghe rất nhiều. Tuy ông cực kì mong chờ bản thân giống như chó ngáp phải ruồi mà được vị đại boss kia nhìn trúng rồi quyên góp cho ngôi trường này một ít, nhưng khi thực sự được gặp mặt thì khỏi phải bàn việc ông sợ hãi đến mức nào. Người nọ không những đến mà còn mang theo một cô con gái chỉ mới năm tuổi đến đây là nhập học.
“Thần tổng, không biết anh muốn cho tiểu thư này học ở lớp nào?”
“Tất nhiên là phòng học tốt nhất!”
Câu trả lời của Thần Thanh khiến cho hiệu trưởng Chu thở phào nhẹ nhõm, tất nhiên là ông sẽ sắp xếp Thần tiểu thư này học ở phòng học tốt nhất, giáo viên cũng là có trình độ tốt nhất ở đây, tuyệt sẽ không làm cho vị đại boss này tức giận.
Nhưng ông nhẹ nhõm chưa được bao lâu liền bị giọng nói mềm nhẹ của Diên Ninh phá vỡ, cả ông và cả Thần Thanh đều vô cùng bất ngờ với quyết định này của cô bé.
“Con muốn học ở lớp cô giáo Hàn, không phải nơi đó, không phải cô gái Hàn dạy thì con sẽ không học!”
Updated 26 Episodes
Comments
Densetsu
thay vì " kiếm" thì nên"tìm"
2022-06-19
1
💙Ebe của MasterD🐼
đã ghé truyện nhà tg
2022-06-12
1
Thu Thuỳ 🦐
Thần Thanh cưng Ninh Ninh như trứng lun
2022-06-11
1