Tình thế không mấy có lợi trước mắt, tên thủ lĩnh đành ra lệnh cho bọn thuộc hạ quay trở lại bên cạnh mình, sau đó liền lấy mấy viên thuốc màu đen nhỏ bằng đầu ngón tay út từ bên trong bình hồ lô nhỏ trên tay ra ném về phía đám thuộc hạ ban nãy.
" Thủ lĩnh đây là? " Theo phản xạ mà chúng bắt lấy viên thuốc đang bay về phía mình trước, sau đó mới hỏi.
" Không có gì, đây đều là thuốc trị thương ta lấy từ vị dó đến cho các người, nhanh uống đi " Tên thủ lĩnh ra lệnh với giọng điệu có phần vội vã.
Dù cho có làm người khác nghi ngờ thì đã sao? Tên thủ lĩnh này không để ý nhiều đến vậy, mà hơn hết bọn người nhận được thuốc kia cũng thế, chẳng những không nghi ngờ mà ngược lại, vô cùng cảm kích.
Viên thuốc kia vào người, bọn họ như hóa thành người khác, cơ thể lúc này dâng lên một loại càm xúc nóng bức khó tả, đôi mắt dần hiện lên những tia tơ máu, đầy vẻ điên loạn, cuồng nộ của mấy con thú hoang dã chưa được thuần hóa. Làm cho người ta khi nhìn đến chỉ muốn nhanh chạy khỏi nơi này thật nhanh.
Lúc này, tên thủ lĩnh nắm được thời cơ liền hô to lên : " Nhanh, mau giết chết tên đang cầm kiếm đó! "
Ngay lập tức, những tên thủ hạ đó, chúng như điên mà lao về phía Thanh Đằng. Dưới tình huống khó khăn như này, Thanh Đằng chỉ biết chịu thiệt mà lùi mãi về phía sau.
Đến một lúc, chừng khoảng một canh giờ, bỗng Thanh Đằng nghe thấy tiếng người vang lên rất lớn từ phía xa, tựa như đang có cả một đội quân đang xông đến.
Đương nhiên không chỉ mỗi Thanh Đằng mà những người hắc y nhân kia cũng nghe thấy, tên thủ lĩnh lập tức hét lên : " Tất cả mau dừng tay lại, rút! "
Kiếm trên tay đám người kia dừng lại, Thanh Đằng lại tiếp tục lùi về sau cùng chi chít vết thương lớn nhỏ trên người.
Bản thân bị thương, Nhiếp Chính vương thì khó biết sống chết sau tảng đá như thế nào, tình trạng vết thương có chuyển biến tệ đi hay không nên lúc này Thanh Đằng cũng không có ham muốn đánh với bọn họ, huống hồ một lũ điên như này, có ngu mới đem mạng bản thân dâng lên.
Không muốn bản thân chịu thiệt, tên thủ lĩnh ngay lập tức bỏ chạy, mặc kệ đám thuộc hạ mình phía sau. Dù gì đối với hắn, nhiệm vụ này đã thất bại, bọn chúng về cũng khó mà sống được. Chi bằng trước khi chết, làm chút việc ý nghĩa giúp nhau. Sau cùng cũng từng là huynh đệ vào sinh ra tử cùng nhau cả mà!
" TẤT CẢ MAU GIẾT HẾT NHỮNG TÊN HẮC Y NHÂN NÀY. CÒN TÊN VỪA CHẠY KHỎI THÌ PHẢI BẮT SỐNG! " Rút thanh đao ra hướng lên bầu trời, lời nói vừa to vừa dõng dạc ra lệnh cho những người khá
Từ phía sau của đám hắc y nhân, một nhóm cả trăm người mặc giáp chạy đến, dẫn đầu bọn họ là một nam nhân lớn tuổi. Gương mặt người này trông có chút đáng sợ, lại thêm phần râu dưới cằm càng làm cho sự hung tợn của hắn lộ rõ.
" Rõ! " Đám quân lính mặc giáp theo sau người có gương mặt dữ tợn kia nhận lệnh, liền bắt đầu chia nhau hành động. Một nhóm chia ra giải quyết đám hắc y nhân đang còn hoang mang về hành động của mình vừa nãy, còn một nhóm liền chạy theo hướng khi nãy tên thủ lĩnh chạy đi.
" Thái y đâu mau đến xem vị thiếu niên này " Một người đàn ông mặc giáp đi lại phía Thanh Đằng đỡ người cậu dậy. Thấy một thân đầy máu này liền biết cậu đã phải đánh nhau ác liệt cỡ nào.
Người đàn ông mặc giáp vừa đến giúp Thanh Đằng là một trong ba vị thống lĩnh cấm vệ quân của Chước thành tên Trần Kiệt. Vừa nãy nhận được tín hiệu cầu cứu từ Thanh Đằng liền xin thánh chỉ đem quân tức tốc đến chi viện nhưng giữa đường lại gặp rắc rối nên đến lúc này mới có thể xuất hiện tại đây được.
" Mau đặt cậu ấy nằm sấp lên cán. Cẩn thận một chút đừng động đến vết thương trên lưng " Một ông lão chừng 50 tuổi đi lại nhìn tình trạng hiện tại của cậu liền khẽ nhíu mày. Cẩn thận dặn dò những phụ tá bên cạnh sơ cứu vết thương.
" Kh..khoan đã...đợi một chút " Thành Đằng vừa lấy lại chút ý thức thì liền nhìn thấy quân chi viện mà mình đợi từ nãy đến giờ. Cậu thều thào lên tiếng, tay đầy máu nắm lấy tay ông lão kia.
" Thanh Đằng hộ vệ, có gì muốn nói thì hãy đợi đến lúc ngươi khỏe lại đã " Trần Kiệt đi lại buông lời khuyên ngăn Thanh Đằng, thậm chí ông còn dùng tay đè nhẹ hai vai để tránh việc người bên dưới ngồi dậy.
Thanh Đằng dù đang rất đau đớn nhưng vẫn cố nói thêm một câu : " Nhưng...còn..Vương gia ngài ấy... "
" Yên tâm, ngày ấy đã được đưa về trước rồi. Ngự y trước đó còn kiểm tra qua, tình trạng hiện đang rất ổn, yên tâm đi " Trần Kiệt khi này trong lòng không khỏi cảm thán, quả nhiên là hộ vệ mà Nhiếp Chính tin tưởng mà.
Nghe nói vậy Thanh Đằng liền như trúc được gánh nặng trong lòng, nằm yên trên cán mặc cho họ có muốn làm gì mình. Tất cả đều không quan trọng, chỉ cần Vương gia an toàn thì y không tiếc cái mạng nhỏ này của mình.
Updated 82 Episodes
Comments