" Em không sao, chẳng là..."
Anh cầm đĩa thức ăn của cô, cắt thịt rồi đưa ra trước mặt cô.
" Ăn chút gì đi."
Cô vui mừng nhìn anh, có lẽ đã từ rất lâu rồi, anh mới có hành động quan tâm cô như này, mặc dù cô hơi ngạc nhiên nhưng cô vẫn không muốn thắc mắc hỏi tại sao tự dưng anh làm vậy vì cô biết nếu hỏi cũng sẽ không có câu trả lời nên cô im lặng.
" Ăn đi rồi tôi đưa cô về."
Cô ngoan ngoãn ăn. Cánh cửa mở ra, một đôi nam nữ mới bước vào, họ trông rất đẹp đôi và nhìn có vẻ như họ mới chạy mưa , nhìn trông hơi ướt át. Họ tiến đến ngồi vào chiếc bàn trống cạnh đó.
" Phục vụ.."
Cô gái đó lên tiếng gọi, chiếc dĩa trên tay của Lục Vy dừng lại, cô không ăn nữa, trên khuôn mặt cô hiện rõ sự bàng hoàng và run sợ, cô ngẩng đầu lên và hướng về phía bên đó, Diệc Hạ Phàm không để ý đến xung quanh vì khung cảnh ngoài kia đã thu hút sự chú ý của anh hoàn toàn.
Lục Vy tiến lại nhìn chằm chằm về phía cô gái đó, chàng trai bỗng gọi tên cô ấy:
" Tố Lâm Như, em chọn quán hay thật đấy."
" Bịch..."
Lần này thì chiếc dĩa trên tay Lục Vy rơi xuống, cô há hốc mồm :
" Làm sao mà, tại sao..."
" Sao vậy ?"
Diệc Hạ Phàm quay lại nhìn cô, cô lắc đầu rồi đòi rời khỏi nơi này.
" Cô ăn xong rồi thì chúng ta về thôi, tôi sẽ gọi người mang dù."
Chưa nghe hết câu, Lục Vy đã lấy vội túi xách rồi chạy luôn ra cửa. Diệc Hạ Phàm chỉ kịp để lại tiền khi phục vụ tới rồi cũng chạy ra theo. Cô ấy đứng nép bên ngoài bị mưa tạt ướt gần hết.
" Sao cô cứng đầu vậy hả ? Chờ người mang ô đến chúng ta ra cũng được mà"
Anh cởi chiếc áo khoác trêm người choàng vào cho cô rồi đưa cô vào xe.
" Tôi sẽ đưa cô về chỗ tôi, cô không thể đi đâu với bộ dạng ướt sũng như vậy sẽ bị cảm."
Lục Vy không nói gì, chỉ im lặng run cầm cập trong chiếc áo của anh.
Anh đưa cô về nhà riêng.
" Đến rồi xuống đi"
Anh mở của xe cho cô, cô bước những bước không vững đi vào trong nhà.
" Cô cứ nghỉ ngơi đi, tôi đi ra ngoài có việc, có việc gì thì hãy nhờ người giúp việc"
Rồi anh nhìn về phía thím Nhu, người giúp việc nhà anh gật đầu rồi đi luôn.
" Thưa cô, cô cần phải thay đồ, hãy theo tôi được chứ ?"
Lục Vy ngẩng đầu lên nhìn thím Nhu bằng khuôn mặt hoảng hốt, nhợt nhạt, sợ hãi rồi nói rằng :
" Thím có tin trên đời này có người chết sống lại không ?"
Cô lun lẩy bẩy , tay bấu chặt lấy thím Nhu run rẩy nói.
" Làm gì có chuyện đó chứ, có ma tôi còn tin chứ người chết rồi sao sống lại được nữa "
Nghe vậy, Lục Vy còn cảm thấy sợ hãi hơn cô cứ liên tục lẩm bẩm
" Là ma, là ma sao, cô ta trở lại để hại tôi sao..."
" Cô có làm sao không ?" Thím Nhu nhìn Lục Vy với vẻ mặt lo lắng.
" Không được, không thể thế được. Cô ta sẽ hại Diệc Phàm, không thể nào...."
Nói xong, Lục Vy lắc đầu liên tục rồi chạy ra khỏi nhà theo Diệc Hạ Phàm.
" Không được, cô không thể đi đâu trong tình trạng như bây giờ ."
Thím Nhu cố chạy lại ngăn cản cô, có lẽ lúc này cô đã kiệt sức vì quá sốc và kêu gào nên đã buông lỏng người mệt mỏi mặc cho thím Nhu đưa cô trở lại vào nhà.
Sau đó, cô đã ngất lịm đi không còn hay biết gì nữa. Khi cô tỉnh dậy thì thấy mình đã được thay đồ và đang nằm gọn gàng trên chiếc đệm êm ái.
" A đau đầu quá..
Updated 50 Episodes
Comments