Trước cái sự tự tin của cậu người bố chỉ biết bất lực thở dài và nói:
- Bà xem con trai yêu quý của bà nói giống ai?
Một người phụ nữ dường như đã ngồi đó từ lâu nhấc tách trà lên khẽ mỉm cười:
- Ông nói xem? Tính khí này không phải giống ông ngày xưa à? Tiểu quỷ!
Người bố hoá đá bèn tìm ra cớ biện minh:
- Ờ thì...nhưng ít ra tôi cũng chưa bao giờ phá công việc làm ăn của bố mình!
Người mẹ để tách trà xuống bàn và đứng lên đi thẳng đến cửa phòng. Trước khi rời khỏi thì bà quay đầu lại và khẽ mỉm cười với ánh mặt “trìu mến” nhìn chồng mình rồi nói:
- Ông xã à\~ , ông nên biết ngượng mồm là gì chứ\~
Nói xong bà đi ra khỏi phòng để lại ngừoi chồng hoá đá với vẻ mặt đầy run sợ. Ông ấy nghĩ: “ sao ngày xưa mình lại thích được bà ấy nhỉ? Đàn bà đúng là thứ sinh vật đáng sợ nhất trên đời”- vừa nghĩ vừa khóc thầm trong lòng.
-Bên phía Bất Phàm-
Giọng của vệ sĩ vang lên:
- Thiếu gia, ngày mai cậu sẽ gặp vị hôn phu của mình, nên mong cậu hãy chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn để gây ấn tượng tốt với tiểu thư bên Nguyên gia.
Cậu chỉ vung tay và vẻ mặt bĩnh tĩnh nói:
- Ta biết rồi! Ta sẽ ghi nhớ!
Nói xong cậu rồi đi thẳng đến xe ô tô riêng của mình, cậu vừa đi gần đến thì đã có vệ sĩ mở cửa xe để cậu ngồi vào. Cậu ngồi trên xe Bugatti Divo* và đi đến một nơi nào đó...
(*Bugatti Divo: là một trong những chiếc xe đắt và đẹp nhất thế giới, với chỉ 40 chiếc được xuất xưởng trên thế giới, mức giá khởi điểm để có thể sở hữu một chiếc Bugatti Divo lên đến 5,8 triệu USD, tương đương với hơn 185,600,000,000 VND)
-Bên phía Ánh Nguyệt-
- Tiểu thư, mời cô xuống xe ạ!
- Ừm!
Cô bước xuống xe và nhanh chóng lệnh cho vệ sĩ về hết để không một ai có thể làm phiền bản thân cô lúc cô này. Cô bước thẳng vào quán cà phê gần đó. Cô đi vào quán thì tiếng “ting” của chuông báo hiệu vang lên thì cũng đang có người thầm cười.
Không ai khác đó là Băng thiếu gia, con trai cả của Băng gia, là người thừa kế duy nhất của Băng gia, tên anh ta là Minh Hoàng. Băng gia là một gia tộc lâu đời với thế lực hùng hậu đứng thứ 5 của tất cả các gia tộc.
Tất cả những gia tộc khác đều cần có sự nâng đỡ của gia tộc này thì mới có thể phát triển, được họ nâng đỡ như ''hổ mọc thêm cánh'' vậy. Cô bước đến bên Minh Hoàng và ngồi xuống đối diện với cậu ta, cô khẽ đặt túi xách xuống và khẽ nói:
- Băng thiếu gia, phải chăng tôi đã làm cậu phải chờ quá lâu?
- Không đâu thưa Nguyên tiểu thư!
- Tôi mong là vậy!
- Tât nhiên!
Nói xong liền có người phụ vụ của quán đi đến
- Thưa quý khách, mời quý khách chọn đồ ạ!
Cô quay ra nhìn người phục vụ và mỉm cười:
- Tôi cần tách cà phê đen, không đường, không đá.
- Vâng ạ! Vậy còn vị đây...
Minh Hoàng cũng bắt sóng ngay lặp tức và nói:
- Tôi cần tách cà phê như cô gái này!
- Vâng, quý khách vui lòng chờ lát!
- Ừm! /hai người đều không hẹn mà đồng thanh nói//
Gọi đồ uống xong hai ngừoi lại quay ra đối diện mặt nhau. Cô ấy liền lên tiếng trước:
- Trước khi đến đây chắc cậu cũng biết là tôi muốn nói gì mà phải không?
- Đúng vậy!
- Quả nhiên cậu biết!
- Lúc đầu tôi đã nghĩ là suy đoán của tôi sai! Nhưng không nhờ nó lại đúng. Tôi cũng chẳng ngờ rằng sẽ có ngày được vinh dự ngồi uống cà phê với Nguyên tiểu thư đây.
- Không dám nhận hai từ “vinh dự” đâu ạ!
- Quả thật cô giống như lời đồn!
- Giống như lời đồn sao?
- Phải! Họ nói rằng cô là một thiên thần, một tiểu tiên nữ. Đặc biệt hơn, cô cũng là một người khéo ăn nói và được mọi người đặt biệt danh trong giới thượng lưu là ''con rắn trong làng xã giao''
- Không dám! Không dám!
- Không chỉ thế cô còn được coi là một người thông minh, sáng suốt.
- Tôi không dám nhận đâu! Tôi không tài giỏi như vậy! Có thể là do mọi người nói quá lên thôi!
- Tiểu thư đây là đang khiêm tốn?
- Haha!
- Cho tôi hỏi, tiểu thư muốn tôi giúp điều gì?
Vừa mới hỏi thì đồ uống đã được mang đến.
- Thưa quý khách, cà phê của hai người đã xong rồi ạ! Mong quý khách hài lòng!
Người phục vụ nói xong rồi đi, đây cũng là lúc Ánh Nguyệt cầm tách cà phê lên, nhâm nhi xong và đặt xuống bàn rồi nói:
- Cũng không giúp gì nhiều.
Minh Hoàng hoài nghi hỏi:
- Điều tiểu thư muốn là gì?
- Đó là cậu hãy giúp tôi điều tra về tổ chức Thần Chết.
Nghe đến tên tổ chức, cậu ta bèn bất ngờ nhưng rồi cũng nhanh chóng chẫn tĩnh lại và thưởng thức cà phê rồi nói:
- Sao cô lại muốn điều tra về tổ chức này?
Cô ấy mỉm cười một cách thần bí:
- Xin thứ lỗi đó là thông tin mật không thể tiếc lộ, nhưng về điều tôi vừa nói, cậu có thể làm được chứ?
Đặt tách cà phê xuống Minh Hoàng nói:
- Điều này hoàn toàn nằm trong khả năng của tôi. Cô yên tâm! Cho tôi 1 ngày thôi!
Nghe câu trả lời cô hài lòng đứng dậy và nói:
- Phục vụ, tính tiền!
Cô nói xong liền có phục vụ chạy đến.
- Vâng thưa quý khách, tổng tiền là 150.000₫ ạ!
- Ta biết rồi!
Vừa nói xong Minh Hoàng liền đứng lên và mỉm cười rồi nói:
- Tiểu thư, coi như tôi mời, tôi sẽ trả!
- Không nên đâu, sẽ làm tôi ngại đó.
- Tiểu thư không cần ngại, đây coi như là tâm nguyện của tôi.
- Được rồi!
Nói xong cô liền bước ra cửa hàng và lúc này Bất Phàm cũng đi vào cửa hàng đó. Hai người vô tình chạm ánh mắt nhau nhưng chỉ được vài giây là họ đã đi lướt qua nhau. Vì hai họ chưa một làn gặp nhau nên chưa hề biết mặt mũi của nhau ra sao.
Cô cũng không để tâm mà vừa đi vừa nghĩ: ''Minh Hoàng thiếu gia có vẻ là một quân cờ tốt để lật đổ ván cờ này.''- vừa nghĩ cô vừa nhếch khoé môi mỉm cười một cách tự tin
Updated 29 Episodes
Comments