Giật Mình.

Haha Hàn Lâm cười lớn, hỏi: “Thế nào hôm nay thắng một vụ lớn như vậy nên đi chúc mừng chứ? Anh mời.”

Nói đến đây, Bảo Quyên sực nhớ ra chuyện quan trọng của mình, hôm nay cô có hẹn với ông xã.

-Chết tiệt! Sao mình lại quên mất chứ?

Bảo Quyên vừa nhìn đồng hồ đeo tay vừa hớt hải chạy đi, chỉ kịp nói vọng lại: “Em có hẹn cùng chồng rồi hẹn anh khi khác nha.”

“Được. Đi từ từ thôi.” - Hàn Lâm nhìn theo bóng cô gái chạy đi mà lòng lo lắng, không khỏi thở dài.

Cô bé này, lúc vào việc thì trông rất trưởng thành, rất đáng để người ta tín nhiệm. Nhưng khi thoát khỏi vai một bác sĩ tâm lý hiểu chuyện, thấu hiểu lòng người thì lại như đứa trẻ to xác khiến người ta bận tâm không thôi.

Lắc đầu cười khổ, Hàn Lâm từng bị dáng vẻ đáng yêu này của cô cuốn hút, giá như ngày đó anh có thể ngỏ lời với cô sớm hơn, thì có lẽ hai người đã trở thành một đôi. Tiếc là người đến trước không bằng người đến đúng thời điểm. Cái ngày cô theo chồng về dinh, Hàn Lâm chỉ có thể mỉm cười chúc phúc cho cô mà lòng đau như cắt.

Khi đã yêu một người thì không thể nói quên là có thể quên được ngay. Hàn Lâm vẫn âm thầm quan tâm Bảo Quyên theo cách riêng của mình, chỉ cần được trông thấy cô từ xa, ngắm nhìn cô mỗi ngày với anh như vậy cũng đủ hạnh phúc rồi. Thứ tình cảm kia, anh sẽ đem chôn sâu vào tận đáy lòng không để ai nhìn ra tránh cho người anh yêu phải khó xử.

Nếu có một ngày người bên cạnh Bảo Quyên không còn đem lại cho cô cảm giác an toàn nữa hay hắn ta dám làm những chuyện tổn thương đến cô ấy anh nhất định sẽ khiến hắn ta sống không bằng chết. Nhất định anh sẽ dành lại tình yêu này!

*****

Bảo Quyên trở về phòng làm việc của mình cầm điện thoại lên xem, Nhật Huy gọi cho cô hơn cả chục cuộc gọi nhỡ, nhắn cho cô không biết bao nhiêu tin.

-Em đang làm gì đó? Sao em nói mình sắp tan làm rồi mà.

-Bảo Quyên em cố tình để anh phải đợi lâu đúng không? Em đến sẽ biết tay anh, anh nhất định phạt em thật nặng.

-Nè, em đã đến chưa vậy? Anh chờ em hơn một tiếng rồi ấy. Anh sắp mất hết kiên nhẫn rồi.

Những tin nhắn đại loại như vậy rất nhiều, nhưng giờ phút này Bảo Quyên không có thời gian đọc từng tin một. Cô vội vàng cởi đồng phục, mặc áo khoác, cùng lúc gọi lại cho anh báo mình gặp sự cố nên sẽ đến trễ.

-Chết tiệt! - Bảo Quyên nóng nảy mắng người.

Ngay giờ phút quan trọng điện thoại cô lại hết pin sập nguồn, cuộc gọi còn chưa kịp truyền đi nữa. Cục sạc dự phòng đâu rồi ấy nhỉ? Thôi khỏi luôn đi, Bảo Quyên vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng làm việc. Chuyện khác để sau, đến nơi giải thích mọi chuyện với Nhật Huy trước rồi tính sau. Hy vọng anh vẫn còn đang đợi mình.

Giờ này bắt xe ắt sẽ phải tiếp tục đợi, vì thế Bảo Quyên quyết định tự lái chiếc vision xám bạc của mình cho nó linh hoạt. Cô nàng dùng tốc độ nhanh nhất để đến điểm hẹn. Trong đầu không khỏi suy diễn, chắc giờ này chồng cô đã tức đến đỏ mặt, anh vốn rất ghét chờ đợi. Điều này cô rất rõ.

Tệ hại hơn là anh đã bỏ về, nếu thế thì rất khó để anh tha thứ, hơn ai hết Bảo Quyên biết rõ chồng mình giận rất dai. Điều ước mong manh của cô lúc này chỉ là chồng cô vẫn còn đủ kiên nhẫn để nghe cô giải thích, có thể thấu hiểu và thông cảm với trách nhiệm công việc của cô.

Bảo Quyên đến nhà hàng Shil đã là tám giờ hai mươi phút, cô chạy đến chiếc bàn mà người đàn ông của mình đã đặt, chỉ thấy phục vụ đang dọn dẹp, biết là anh đã đi rồi nhưng cô vẫn đi đến hỏi phục vụ: “Bạn ơi, cho hỏi anh trai đặt bàn ở đây đã rời đi lâu chưa?”

“Cũng hơn nữa tiếng rồi chị ạ. Hình như anh ấy có vẻ đợi người, nhưng người đó không đến anh ấy tỏ ra rất buồn một mình uống hết hai chai Brandy. Lúc ra về có phần loạng choạng ấy.”

“Vậy sao? Cảm ơn bạn.”

Bảo Quyên thở dài bước ra khỏi nhà hàng, lần này thì xong thật rồi. Một buổi hẹn hò lãng mạn bị cô biến thành ra thế này. Bảo Quyên không khỏi tự trách mình. Nhưng tình huống lúc ấy cô không thể không có mặt. Ngộ ngỡ cô gái kia thật sự suy nghĩ không thông, cùng với cái thai trong bụng nhảy xuống có chuyện gì cô chính là không thể tha thứ cho mình.

Mãi suy nghĩ những chuyện linh tinh trong đầu, Bảo Quyên lái xe cũng chậm lại, khi cô về đến nhà đã là nửa đêm. Cố gắng đẩy cánh cửa thật nhẹ, bước chân rón rén để không phát ra tiếng động ảnh hưởng đến người khác. Vì nhà này còn có ba mẹ chồng của cô nữa, Nhật Huy là con trai một, nhà anh lại có tư tưởng nho giáo phong kiến nên hai người không thể xin ra ở riêng. Đa phần chỉ có bà Vy là mẹ chồng cô ở nhà cùng hai người, còn ba chồng cô là một chủ thầu xây dựng thường xuyên theo công trình, công tác xa nhà.

Lúc này mà đụng mặt mẹ chồng thì không tốt chút nào, nhưng những điều mình càng không mong xảy ra thì lại xảy ra. Đang lọ mọ thay dép, thì Bảo quyên bị tiếng làm cho giật mình suýt chút đứng tim.

-Cô đi giờ mới về sao?

Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play