Ma Văn Chiêu nhìn về phía xa xa màn phòng hộ thầm nghĩ.
- ''Chỉ cần đánh vỡ mà chắn giống lúc đi vào thì mình có thể thoát ra, tuy lúc cào có hai lão già đó nhưng giờ biển phát mình nghĩ ra chỉ có cánh này''.
Không chần chừ nữa Ma Văn Chiêu lao về phía chân màn phòng hộ. Một lát sau hắn cũng đã đến nơi do vị trí lúc đầu rơi xuống gần chân màn phòng hộ nên hiện tại đi tới nơi cũng không mất quá nhiều thời gian.
Trước màn phòng hộ, Ma Văn Chiêu không biết làm cánh nào để phá, hắn lúc này nghĩ đến thanh kiếm dài lúc trước Sát Phạt Lão Ma dùng, đột nhiên một ánh sáng màu đỏ xuất hiẹn thanh kiếm dài 2,7 mét màu đỏ thẫm bắt đầu hiện hình xuất hiện từ trong ánh sáng màu đỏ trước mặt Ma Văn Chiêu. Thanh kiếm dài không hợp thói thường, chuôi kiếm dài tới 1 mét, còn lại lưỡi kiếm dài 1,7 mét mà độ rộng lại chỉ có 0,05 mét. Vị trí tiếp giáp giữa chuôi kiếm và lưỡi kiếm khắc ấn một đầu ác ma, hai viên bảo thạnh màu đỏ sậm khảm vào vị trí mắt càng thêm yêu dị. Trên chuôi kiếm có khảm tổng cổng tất cả 13 viên bảo thạnh tính cả hai viên tại mắt ác ma. Trên thân kiếm có khắc những đường hoa văn kì dị không rõ tên.
- Đây! Đây chẳng phải cây kiếm lão Sát Phạt Lão Ma sao?
Ma Văn Chiêu ngạc nghiên thố lên với vẻ không thể tin nổi. Hắn vấn biết từ khi tàn hồn của hai lão già đó tiêu tan thì thanh kiếm ở trong đan điều của hắn, mà cây trụ kia lại ở trong nơi gọi là biển tinh thần.
- Chẳng lẽ thanh kiếm này dùng ý niện để điều khiển, mình phải thử xem.
Ngay lập tức hắn cầm thanh kiếm kia lên dùng ý niệm thúc đẩy lực lượng màu đỏ ở trong đan điền ra ngưng tụ trên thanh kiêm, cảm thấy đã đủ mà cũng không còn thời gian vì yêu thú đã đuổi đến gần sát.Hai tay cầm kiến hắn chĩa mũi kiếm thẳng kên trời, không có chiêu thức gì chỉ dựa vào lực lượng và năng lượng tích xúc chém xuống một kiếm thẳng đến màn phòng hộ. Một khe hở rộng cả chục mét bị chém ra trước sự ngơ ngác của bầy yêu thúc, ngay cả bảy tên Yêu Vương cũng sửng sốt không thể tin được khựng lại mà quên cả truy đuổi, khi khe hở khép lại hoàn toàn thì bọn nó mới tỉnh hồn lại khỏi sự rung động vừa sảy ra.
- Nhanh, mau về báo cáo với Yêu Hoàng, nhân loại này quá nguy hiểm, nếu hắn có sát ý với chúng ta sợ rằng chúng ta chỉ còn lại cái xác.
Giọng nói này là của vị Yêu Vương đi đầu nhất nói ra.
Về phần Ma Văn Chiêu khi thấy một kiếm chém ra có hiểu quả hắn ngay lập tức nhảy vọt ra ngoài, hắn giờ chỉ muốn thoát khỏi lú yêu thú đằng đằng sát khí kia càng nhanh càng tốt. Hắn không biết một kiếm hắn chém ra lại để cho các vị Yêu Vương e sợ như thế, hắn lại càng không biết rằng ngoài kia còn có những sinh vật khủng bố hơn đang đợi hắn.
Theo một hướng mà đi Ma Văn Chiêu cứ chạy không biết mệt. Chạy đi hơn 5 km hắn mới dừng lại thở dốc, nhìn về đằng sau không thấy gì nữa lúc nầy hắn mới nhẹ lòng thở ra không khỏi thốt ra một câu thô tục.
- Tổ cha bọn yêu quái chúng mày, may ông đây chạy nhanh không thì không còn cái mạng nhỏ này rồi.
- Nơi này xa lạ quá, mình là đến từ đâu, sao không nhớ được gì hết vậy? Còn những chuyện vừa sảy ra là sao, những chuyện hoang tượng này không nghĩ lại sảy ra với mình. Giống như mình là tự nhiên xuất hiện ở đây vậy.....
Ma Văn Chiêu ngồi tựa vào một gốc cây cỗ gắng nghĩ về quá khứ của mình và những chuyện đã sảy ra nhưng kết quả vấn không có được gì ngoài trừ cái tên của hắn là Ma Văn Chiêu trong ký ức là một mảnh trống không. Nghĩ mãi, nghĩ mãi dần dần hắn chìm vào trong giấc ngủ mà không biết rằng ngoài hoang dã này là sân chơi của quái vật mà ngay cả ma tộc cũng khống dám ở lại một mình. Cũng đúng thôi vì tính ra hắn không thuộc về tinh cầu này, tinh cầu hắn sống trước đây là một mảng yên bình, có đi học, có vui chơi chỉ là hắn không nhớ được mà thôi. Không giống thế giới này Nhân Loại, Yêu Thú hay cả Ma Tộc đều phải cật lực sinh tồn trốn ở trong các màn năng lượng do Hạt Giống Nguyên Tố tạo ra. Hắn ngủ thiết đi vì là mệt mỏi và cũng không có ý thức được nguy hiểm do bản năng trong thâm tâm tạo ra.
- ''Gào'', ''Gừ''...
Tiếng gào rú ở trong khu rừng phát ra làm cho Ma Văn Chiê tỉnh dậy.
- Tiếng gì vậy, sao nghe rợn hết cả người vậy.
Hắn đột nhiên cảm nhận được một hơi thở tanh tưởi phía sau lưng làm hắn lạnh sống lưng. Ý niệm chợt lõe, thanh kiếm dài lại xuất hiện trong tay nhanh chóng tích tụ lực lượng đỏ trên kiếm chém ra ra một phát, tuy không mạnh như lúc đầu chém màn chắn nhưng cũng đủ để diệt sát quát vật. Con quái vật ở đằng sau thân cây bị chém làm đôi. Dưới ánh trăng chiếu sáng hắn nhìn rất rõ dáng vẻ của con quái vật, tổng cộng gồm tám cái chân, toàn thân giáp xác, miệng rộng, bụng kiến mà đầu thì như con giun đất làm cho người ta thấy kim tởm.
- Mẹ nó! Con quái gì đây nhìn gớm thật.
...********★********...
Updated 33 Episodes
Comments
Butmoi
hảo kiếm 2,7 mét , mở mang tầm mắt :))
2023-07-22
2