Conan quay lại hiện trường vụ án, phát hiện thêm ba người nữa có mặt, theo lời thanh tra thì đó là các nghi phạm. Ba nghi phạm là ba người cùng với bọn họ ở trong phòng triễn lãm tranh khi nãy nhưng thiếu mất một người.
Hỏng rồi, người mà Conan cho rằng đó là hung thủ lại không có ở đây. Cậu đi Takagi thì được biết ông cụ đó đã rời khỏi đây sau khi ra khỏi phòng triễn lãm tranh.
' Sao có thể, lẽ nào mình đã nghĩ sai sao ? Không lẽ '.
Ayumi khuôn mặt trắng bệch đi đến cạnh Conan,
" Conan à, cậu nhìn anh chàng đó đi, da mặt của anh ấy bị tróc ra kìa " - Ayumi vừa nói vừa run rẩy chỉ về phía của nạn nhân.
' HẢ, lẽ nào ? '.
Conan vội chạy đến bên cạnh thi thể, là mặt nạ da người, nạn nhân hóa ra không phải là anh chàng đeo kính đó mà là ông cụ đáng thương với mùi nước hoa phản phất dịu nhẹ.
" Cô Sato ơi, hình như mặt của nạn nhân bị tróc ra kìa " - Conan dùng giọng dễ thương và hơi thắc mắc hỏi Thiếu úy Sato.
Sato vội đi đến chỗ thi thể nạn nhân, cô xem xét khoảng vài phút bỗng hoảng hốt sau đó gỡ bỏ lớp mặt nạ đang dần bong tróc trên mặt nạn nhân ra, là ông cụ đó.
" Thưa thanh tra, có phát hiện mới đây ạ ".
Megure bước tới chỗ thi thể, ông có chút hoảng hốt, đôi mày chau lại. Khó khăn rồi, nạn nhân lại là ông cụ, hơn nữa nhân viên ở đây báo rằng qua camera giám sát thì đã nhìn thấy ông cụ rời khỏi khách sạn, bây giờ lại phát hiện ông ấy đã chết với lớp mặt nạ giả là khuôn mặt của người khác.
" Nhanh chóng tìm ra người có khuôn mặt này cho tôi " - Thanh tra Megure cầm cái mặt nạ lên.
Cảnh sát nhanh chóng truy lùng anh anh chàng đeo kính nhưng vẫn không có chút tung tích gì.
' Đáng ghét, không tìm thấy hắn...Khoan đã, nếu hắn đã làm ra được một mặt nạ và hóa trang cho nạn nhân thì hắn ắt hẳn cũng sẽ biết hóa trang... '.
" Thưa thanh tra, nếu hung thủ đã có thể hóa trang cho nạn nhân thì ắt hẳn hắn cũng biết hóa trang rồi nên việc tìm khuôn mặt của hắn thì có chút khó khăn đó " - Bác Mori đã tỉnh rượu đi đến hiện trường.
Lời ông bác nói rất chuẩn, không biết hung thủ vẫn còn đang ở đây và xem chiến lợi phẩm của mình cũng nên.
Thanh tra Megure ra lệnh dừng việc tìm kiếm và thay vào đó kiểm tra toàn bộ camera an ninh.
Theo lời của cô gái tóc vàng thì năm người bọn họ ở chung phòng và có chiếc iPad theo dõi riêng nhưng họ hoàn toàn không phát hiện ra định vị của ông cụ và anh chàng đeo kính có gì bất thường. Sau khi ông cụ ra khỏi phòng triển lãm tranh thì đi đến quầy lễ tân và tháo vòng ngọc trai ra sau đó rời khỏi khách sạn, còn anh chàng đeo kính thì nói sẽ đi bơi và ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài một chút nên không cần đợi anh ta làm gì.
Theo lời của anh chàng da đen thì sau khi rời khỏi phòng triễn lãm tranh, anh ấy đã đến quầy bar một mình, ở đó có gặp một vị thám tử nổi tiếng và có đến gần bắt chuyện nhưng xui xẻo là ông ấy đã say quá say nên chỉ nói mấy lời nhảm nhí và tự cao. Sau đó anh ấy gọi rượu và ở đó cho tới khi mọi người phát hiện ra thi thể.
Còn lời khai của cô gái đeo kính, sau khi rời khỏi phòng triễn lãm tranh thì cô ấy đã đến phòng ăn và ăn trưa tại đó, sau đó cô ấy đã dừng chân tại một nơi khá đặc biệt, đó là phòng âm nhạc, nơi có những khúc du dương và say đắm lòng người. Cô ấy đã đó khá lâu và không để ý thời gian lắm.
Theo lời của các nghi phạm thì năm người họ gặp nhau và làm quen tại một lần đi tắm biển, bọn họ có khá nhiều sở thích giống nhau nên sau đó đã cùng nhau đi chơi và đi đến những nơi thú vị. Lần này là anh chàng đeo kính có được thiệp mời và anh ta đã mời cả bốn người họ cùng đi, đặc biệt đến tận nhà ông cụ và mời ông ấy đi cùng và còn nhắc đến các bức tượng người cá nữa. Lí do họ biết được điều đó là trên đường đến đây ông cụ đã hào hứng kể lại và vô cùng thích thú về tượng người cá và có thể ngắm nhìn cảnh đẹp của biển.
Conan chợt nghĩ ra điều gì đó, không nghĩ nhiều cậu đã chạy đi mất, khi quay về đã để lộ ra nụ cười chiến thắng.
Thám tử ngủ gật Kogoro đã lên sàng.
Ông ấy dựa vào bức tường gần đó và Conan trốn ở góc khuất bên cạnh.
" Cô gái ngồi đọc báo bên kia ơi, không biết cô có thể tới đây được không ".
Mọi người đưa mắt tìm kiếm và nhìn thấy một cô gái khá trẻ trung và thời thượng đang ngồi đọc báo, đeo kính râm và đội nón.
" Tôi sao ? " - Cô gái đó hoang mang hỏi lại.
" Đúng, là cô đó. Làm phiền cô tới đây một chút ".
" Ờ...ờ được ".
Cô gái trẻ đi đến chỗ mọi người đang vây quanh bác Mori.
" Cô là công chúa người cá phải không ? ".
" Hả ? Ông bác kia ông nói gì ".
" Ha, cô đúng là một người hóa trang rất giỏi nhưng mà tôi rất tiếc. Cô hóa trang còn quá kém, tóc của cô vẫn còn ướt và chưa khô hẳn và trên người cô có một mùi khá đặc biệt đó chính là...".
" A, là mùi nước hoa " - Ran nhớ ra và kêu lên, nghĩ lại thì cô gái, ông cụ có một mùi thơm ấy chứ. Có điều mùi của cô gái hơi nhạt hơn của ông cụ.
' Tốt lắm Ran '.
" Nước hoa gì chứ ? " - Cô gái tức giận kêu lên.
" Thật ra đó không phải là nước hoa mà là mùi có sẵn trên người ông cụ, là mùi cơ thể đã có rồi. Có một số người khi sinh ra đã mang trong người một mùi thơm sẵn có mà không cần bất cứ loại hương liệu nào cả và ông cụ là một trong những người đó ".
" A ngài Mori à, cho dù đó có là mùi thơm sẵn có thì làm sao lại dính lên cô ấy được, hơn nữa theo lời của ngài nói thì có lẽ cô ấy đã có tắm gần đây vậy thì tại sao lại còn mùi được chứ ? " - Cảnh sát Takagi hỏi.
" À, đó là bởi vì có một thứ mà cô ấy vẫn chưa bỏ đi, đó là chiếc khăn tay ".
Đôi đồng tử của cô gái co lại, vô cùng hoảng sợ.
" Chiếc khăn tay, món đồ ông cụ vẫn luôn đem theo bên cạnh, lí do tôi biết được đó là nhờ cô bé Haibara đã gợi ý cho tôi biết. Cô bé nói đã nhìn thấy trong tay ông cụ đó giữ chiếc khăn tay rất đẹp và gọn, ông ấy chưa buông lỏng nó ra ".
" Cô đã gọi cho ông cụ khi ông ấy đem trả ngọc trai, cô hẹn ông ấy đến chỗ này và sau đó đánh ngất ông ấy, nơi này là nơi khá vắng vẻ, ít người lui đến, thi thoảng sẽ có người đến mượn đồ lặn và một số nhân viên cho nên cô đã lựa chọn chỗ này để ra tay. Sau khi đánh ngất ông lão, cô đã thay đồ và hóa trang cho ông ấy rất tỉ mỉ, sau đó cô kéo ông ấy vào trong góc tối và dùng một sợi dây mảnh, siết cổ ông ấy đến chết. Cuối cùng cô mặc đồ lặn vào và kéo xác ông cụ ra tảng đá đó ".
" Một màn khá cồng kềnh, sau khi cô làm xong tất cả liền quay về chỗ này, thu dọn hết thảy rồi quay về phòng, cởi bỏ lớp hóa trang, tắm rửa thơm tho và xuất hiện với bộ dạng thật của mình. Đương nhiên phòng cô ở không phải là căn phòng ban đầu với năm người ở mà là một căn phòng khác cô đã thuê trước đó ".
Cô gái run rẩy, gặng ép bản thân cười.
" Sao ông nghĩ rằng là tôi chứ, tại sao tôi phải giết ông ta ".
" Vì ông ấy là gã xấu xa trong câu chuyện. Sao, bất ngờ lắm đúng không ? ".
Haibara đi đến và lấy ra một tấm ảnh, trong tấm ảnh là một đôi tình nhân chụp ở biển khi hoàng hôn đến. Người nam trông khá đẹp còn người nữ là cô gái.
" Cô dưỡng nhan tốt thật, dù bản thân đã lớn tuổi nhưng vẫn đẹp như vậy, lẽ nào cô đã phẩu thuật thẩm mỹ sao ? " - Haibara hỏi.
" Không, cô ấy là con gái của người trong bức ảnh, rất giống phải không ? Lí do tôi gọi cô là nàng công chúa vì cô là con của công chúa người cá. Có phải không ? ".
Nụ cười của cô ấy dần trở nên khó khăn và đau khổ, nước mắt lã chã rơi, cô ấy ngồi gục xuống, đau khổ mà kể lại quá khứ.
Ông cụ đó và mẹ cô ấy đã có mối quan hệ bất chính, mẹ cô ấy đã đính hôn với cha của cô ấy và sinh ra cô ấy nhưng bà ấy vẫn mập mờ không rõ với ông cụ. Sau đó bà ấy đã bỏ rơi hai cha con và đi theo ông cụ, sau đó không lâu bà ấy đã qua đời. Cha của cô gái rất yêu người vợ cũ của mình, sau khi hay tin thì đau buồn thành bệnh, không lâu sau cũng theo bà. Bỏ lại cô con gái còn nhỏ, cô căm hận người đàn ông đã cướp đi mẹ của cô, cô đã điều tra và sau đó đã tìm cách tiếp cận ông lão. Với tài hóa trang của mình cô đã kết thân và làm quen được với ông ta.
Ông ta đã khiến gia đình cô tan rã nhưng ông ấy đã tự đặt cho mình là gã xấu xa trong câu chuyện ấy, mất đi tự do, không thể về với biển, người ông ấy yêu đã vì ông ấy bỏ lại con gái và chồng mình đến bên ông ấy, ở bên ông suốt một đời, không quay về với gia đình thực sự nữa.
Cô gái bật khóc nức nở và không lâu sau, cảnh sát đã giải cô ấy về đồn.
Haibara hất tóc, khóe miệng cong lên.
Hóa ra tầm mười phút trước, anh chàng thám tử kiêu ngạo đã chạy đến nhờ vả cô tìm lớp hóa trang được quăng vào bọc ni lông và tìm thêm vài thứ khác. Hiển nhiên cô chả bao giờ làm việc không công cho ai, điều kiện là mẫu túi hàng hiệu mới ra gần đây. Cậu cũng cạn lời với cô nàng này luôn.
Đưa bằng chứng cho cảnh sát trước khi giải cô gái đi. Khi rời đi, cô gái có ngoảnh lại nhìn Haibara.
" Cô bé, em rất giống mẹ chị, bà ấy có mái tóc nâu và rất đẹp, em đừng như bà ấy vì chạy theo một người mà bỏ rơi những người bên cạnh ".
Nói rồi cô gái liền mỉm cười rời đi.
Haibara suy tư bởi lời nói ấy, cô quả thật đã chọn đúng, không nên theo đuổi và ích kỉ muốn giữ cậu bên cạnh, Kudo Shinichi vốn thuộc về Ran và chỉ có thiên thần ấy mới là mảnh ghép hoàn hảo nhất trong cuộc đời của cậu, cô chỉ là một mảnh vụn dư thừa vô tình xuất hiện làm hỏng đi vẻ đẹp hoàn hảo ấy.
Ban đầu Conan nghĩ rằng hung khí là chuỗi ngọc trai hóa ra lại không phải và lí do hung thủ giữ chiếc khăn tay là do đó là chiếc khăn của mẹ cô, bên trên còn có hoa văn do chính tay bà ấy thêu.
Ran nhìn thấy vẻ u sầu của Haibara nên đi đến cạnh.
" Em sao vậy Haibara ? Em thấy không khỏe chỗ nào sao ? ".
" Dạ em không sao " .
Giọng nói lạnh lùng vang lên, Haibara nhanh chóng rời khỏi chỗ này, cô muốn đến một nơi yên tĩnh hơn một chút.
Cô gái ấy lương thiện như vậy, xinh đẹp như vậy, xứng danh là thiên thần. Nhìn lại bản thân cô cảm thấy tự ti vô cùng, cô gái bé nhỏ không có gì để so với cô gái ấy hết. Ran đã đợi Shinichi lâu như vậy, vì cậu ấy mà rơi bao nhiêu là nước mắt, lo lắng, thất vọng rồi lại thất vọng. Haibara chẳng có gì để so với thiên thần hết, cô đem hết mọi tội lỗi đổ lên người mình, nếu không phải cô tạo ra loại thuốc đó thì Kudo sẽ không bị teo nhỏ, nếu không có cô thì cuộc sống của Conan và những người xung quanh đều sẽ rất an toàn.
Nhưng cô gái bé nhỏ à, nếu không bị teo nhỏ thì sẽ không có Conan và Kudo Shinichi sẽ thật sự biến mất khỏi thế gian này và Ran sẽ không cần phải chờ đợi gì cả bởi bì ngay sau đó sẽ cô ấy sẽ nhận được tin báo rằng Kudo Shinichi đã tử vong.
Haibara đứng nhìn bức tranh lớn treo trong phòng đã hơn nửa tiếng. Cô như bất động, hóa đá rồi chăng. Cô ước gì bản thân là biển thì tốt biết mấy bởi biển sẽ không lo ngại nguy hiểm, lại rất tự do và " ấm áp ".
Đang mãi đắm chìm trong suy nghĩ thì phía sau cô truyền đến tiếng bước chân. Bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, một giọng nói trầm vang lên vừa đủ nghe.
" Haibara nè, cậu đừng đổ hết tội lỗi lên bản thân cậu nữa, hãy nghĩ thoáng lên, biết đâu được cậu như vậy mới khiến cho chúng không nghi ngờ ".
Cô im lặng không đáp chỉ nhẹ gật đầu.
Updated 20 Episodes
Comments
Shi chan
câu đầu là hoá trang rất giỏi câu sau hoá trang còn quá kém tg có nên nghĩ lại về cách dùng từ này k?
2025-01-29
0