Hệ thống

Trên ngọn đồi có một gốc cây bạch dương lớn, tại dưới gốc cây có một thiếu niên đang ngồi xổm, dùng một cây gậy gỗ gảy gảy rồi lại chọc chọc một viên bi tròn trên nền cỏ, hình ảnh này nhìn qua thì có phần hơi cổ quái. Thiếu niên ánh mắt hiếu kì dò xét sau nhiều lần lật qua lật lại không thấy nguy hiểm, cẩn thận lấy ngón tay chạm vào rồi cầm vào lòng bàn tay nhặt lên.

    Viên bi lớn có bán kính khoảng 3cm bề mặt trơn nhẵn hiện lên màu ánh bạc không một vết xước, thời khắc cầm viên cầu lên thì mắt thiếu niên hiện lên vẻ ngạc nhiên, cánh tay nâng lên nâng xuống cảm nhận khối lượng.

    " Thật nặng"

    Dựa theo cậu suy đoán, viên cầu này khối lượng phải đạt đến 10kg, cũng không biết nó đã được thiết kế kiểu gì, cử tạ có nặng cũng đều lớn hơn nó. Bề mặt viên cầu là một lớp kim loại trơn nhẵn sáng bóng, cậu khẽ xoa nhẹ viên cầu lại đưa tay lên sờ cục u to trên trán vẻ mặt đầy khó chịu. Lần nữa ngó ngang ngó dọc lẩm bẩm.

    - Cũng không biết cái này là của ai? Sao nó lại rơi ở đây?

    Đột nhiên, trên bề mặt trơn nhẵn của viên cầu bắt đầu xuất hiện từng vết rạn, vết rạn càng lúc càng lớn có xu hướng muốn đem viên cầu tách làm đôi. Thiếu niên thấy thế thì giật mình ném viên cầu ra xa dường như sợ hãi phát sinh ngoài ý muốn, viên cầu lăn trên mặt đất một đoạn thì dừng lại không có động tĩnh, vết rạn lớn trên bề mặt giống như chưa từng xuất hiện qua.

    Thời gian từng phút trôi qua 5 phút... 10 phút. Thiếu niên cũng không thấy có động tĩnh gì phát sinh, thậm chí tự cử động cũng không có xuất hiện. Cậu lại cầm cây gậy gỗ lên từ từ tiếp cận viên cầu kì quái kia, cũng vào lúc này dị biến phát sinh khi bước chân chạm vào phạm vi 1 mét xung quanh. Cầu kim loại nằm im dưới đất đột nhiên từ từ bay lên dần dần lơ lửng đung đưa giữa không trung, chầm chậm tiếp cận thiếu niên.

    Cảnh tượng trước mắt làm cậu giật mình, cảm giác không ổn liền từ từ đi lùi lại thấy nó không phản ứng ngay lập tức quay đầu cấp tốc chạy đi. Lúc này, viên cầu lần nữa nứt ra từng rãnh nhỏ, tại trung tâm của nó bắn ra một tia sáng bạc. Tốc độ của thứ này cực kì nhanh nhanh, tia sáng ghim thẳng vào gáy thiếu niên, lộ ra hình dáng là một cây kim bạc. Động tác chạy trốn dần trở nên trì trệ cuối cùng thiếu niên đứng im tại chỗ không thể cử động, duy trì trạng thái chạy trốn.  Viên cầu dần dần bay đến, từ bên trong một giọng nữ giới nhưng cực kì máy móc vang lên.

    " Chuẩn bị tiếp nhận hệ thống, quá trình sẽ có chút đau đớn yêu cầu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng".

    Nghe thấy âm thanh này, thiếu niên máu nóng xông lên não, từng đường gân xanh hiện ra trên mặt tựa như sắp gây gổ, trong lòng làm một trận suy nghĩ.

    - Gây tê cũng gây tê rồi, thỏa thuận đến một câu cũng không có, cứ thế bị cưỡng chế tiếp nhận. Có trời mới biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, lại còn nói chuẩn bị tâm lý. Không chuẩn bị tâm lý ngươi có thả ta đi không?

        Viên cầu chậm rãi lơ lửng đến trước mặt thiếu niên, tiếp đó vết rạn ban đầu dần trở nên lớn hơn, bên trong chậm rãi lộ ra một nhãn cầu xanh dương. Nhãn cầu tỏa ra ánh sáng, ngay lập tức một màn hình số liệu lớn xuất hiện. Lúc này thiếu niên vẫn có chút bất mãn cùng sợ hãi đối với thứ bí ẩn trước mắt, nhưng vẫn chăm chú quan sát màn hình.

    " Tên: Lâm Nhất Minh"

    " Nơi sinh: Mộc thành, Nam quốc"

    " Bối cảnh: Cha Lâm Thanh Thành, mẹ Lữ Ngọc Linh, tỷ tỷ Lâm Nhất Yến. Cả 3 đồng thời tử vong trong một đợt thú triều công thành năm 127"

    " Hôn phối: Lệ Lưu Ly kết hôn năm 140, sinh 2 con, vào năm 170 tử vong trong quá trình thám hiểm"

    " Tuổi 62"

    " Tu vi: Ngũ phẩm luân hồi cảnh sơ đoạn"

    " Tử vong, năm 173 lịch Nam quốc, nguyên nhân chưa rõ.

     Đập vào mắt cậu lúc này là ảnh đại diện của một người đàn ông trung niên, ngoại hình người này có nhiều nét giống bản thân cậu, liếc qua nhìn qua bảng tên thì ánh mắt hoàn toàn hiện lên vẻ nhạc nhiên.

    " Lâm Nhất Minh, đây là tên của mình mà, chẳng lẽ là trùng tên".

    Tiếp tục đưa ánh mắt nhìn dần xuống phía dưới thì vẻ mặt cậu càng lúc càng nghiêm túc, cuối cùng dường như trở nên có điểm thất thần.

    " Không thể nào, cái này chắc có nhầm lẫn gì rồi"

    Cậu khẽ lẩm bẩm trong vô thức, trước mắt cậu lúc này là thông tin tử vong của bản thân cùng với gia đình, thậm chí còn có cả thông tin tử vong của người vợ dù cho bản thân chưa từng gặp mặt qua,

    - Cũng không biết là ai bày trò?

     suy nghĩ lên tục đảo quanh rốt cuộc cậu cũng nghĩ không ra ai bày trò đùa ác ôn như vậy. Những thông tin này có lẽ là bịa đặt mà đến, bởi chúng là chuyện của rất nhiều năm sau, nhưng nếu là thật thì sao. Vậy thì viên cầu này đến từ đâu? Chẳng lẽ là đến từ tương lai?

    Vô lý!

    Ánh mắt cậu lần nữa đảo qua nhìn về phía thời gian của từng sự kiên, trong lòng khẽ nhẩm tính. Hiện tại là tháng 7 năm 123 lịch Nam quốc, cũng tức là chỉ còn khoảng 4 năm nữa người nhà của cậu có thể sẽ gặp chuyện không hay, sắc mặt Nhất Minh dần trở nên lo lắng cùng bồn chồn

"Rốt cuộc thứ này là thật hay giả?

Nhất Minh bắt đầu lầm bẩm tự hỏi, trong đầu suy nghĩ ngàn vạn ánh mắt lại là nhìn chằm chằm viên cầu đằng sau bảng số liệu. Hiện tại cậu không rõ ràng nó muốn làm gì nhưng có lẽ không phải chuyện xấu, trong đầu chắp vá chút thông tin đột nhiên nghĩ đến một số nội dung tiểu thuyết từng coi qua trên mạng, trong lòng không hiểu sinh ra một chút hưng phấn. Cậu cố gắng mở miệng muốn nói gì đó nhưng không thể, chất tê liệt cây kim truyền vào trong cơ thể rất mạnh.

Dường như cảm nhận được tâm tư của cậu, cả viên cầu khẽ xoay tròn khiến bảng số liệu lớn bỗng nhiên biến mất. Tiếp theo đó, vết rạn nhỏ dần dần to ra rồi đem cả viên cầu tách ra làm 4 mảnh, bên trong tràn đầy vi mạch điện tử đem đến cảm giác công nghệ cao, nằm tại chính giữa viên cầu là một chiếc nhẫn bạc cùng một vật gì đó tựa như con chip nhỏ. Xung quanh viên cầu thì dần xuất hiện nhiều vết rạn hơn, hình thành những cái lỗ nhỏ sau đó một loạt các cánh tay máy cỡ nhỏ chui ra.

    Dựa vào cách bọn nó bay nhảy, ai cũng sẽ cảm thấy thứ này trông vô cùng linh động và đáng yêu, cảm giác công nghệ sẽ làm người ta mất cảnh giác mà chạm vào để rồi nghịch ngợm chúng. Nhưng trong mắt Nhất Minh nó tựa như những con rắn độc, nhăm nhe cắn đến, cảm giác lạnh gáy do tưởng tượng quá độ khiến da gà nổi lên. Một thứ cảm giác bất an chiếm lấy tinh thần, chúng bắt đầu cử động.

  Đầu tiên, chúng tiếp cận cánh tay trái, sau đó quét qua một lượt lựa chọn ngón trỏ, lấy chiếc nhẫn bên trong hộp đeo lên ướm thử. Tiếp theo sử dụng tia lazer để đánh dấu vị trí chiếc nhẫn rồi tháo nó ra, một cánh tay máy thì tiêm một thứ thuốc kì lạ vào ngón tay. Một màn thao tác tiếp theo đem Nhất Minh dọa mặt trở nên xanh xám.

    Đánh dấu hoàn tất thì một con dao phẫu thuật nhỏ đột ngột xuất hiện, đem toàn bộ  thịt của khu vực đeo nhẫn đã được đánh dấu lọc sạch sẽ, chỉ còn để lại một khúc xương trắng kèm theo từng đoạn mạch máu đỏ lòm nhảy liên hồi. Một thứ cảm giác mát lạnh tiếp theo là đau đớn mãnh liệt truyền đến đại não, khiến nước mắt Nhất Minh không tự chủ trào ra. Thâm tâm gào thét.

    - Ban nãy rốt cuộc là tiêm vào thứ gì? Đó không phải thuốc gây tê à?

    Chiếc nhẫn lúc này được đeo vào phần xương ngón tay, kích thước được tự động tùy chỉnh vừa khít với phần thịt ban đầu. Cuối cùng một thứ dung dịch màu xanh kì lạ tiếp tục được tiêm vào ngón tay khiến lượng máu thịt mất đi cấp tốc sinh trưởng, đem ngón tay biến thành bộ dáng ban đầu. Đau đớn lúc này đã hoàn toàn biến mất.

    Nhất Minh trong lòng đột nhiên sinh ra cảm thán về thứ dung dịch kì lạ màu xanh kia, thật sự quá mức thần kì . Nhưng có lẽ mọi thứ vẫn chưa kết thúc ở đó, dòng suy nghĩ khẽ động nhớ ra ánh mắt cậu rõ ràng thấy bên trong viên cầu còn một thứ tương tự như con chip máy tính.

    Hoàn thành quá trình lắp đặt chiếc nhẫn thì viên cầu bay vòng ra đằng sau gáy. Mọi thứ nằm ngoài tầm mắt, bất chợt Nhất Minh lúc này sinh ra cảm giác mát lạnh lạnh kinh dị cực điểm, không rõ ràng bản thân tiếp theo sẽ gặp phải chuyện gì nên cực kì hồi hộp, tim cũng đập nhanh hơn. Ngay khi cảm giác có vật sắc bén chạm vào gáy thì mọi thứ trước mắt dường như trở nên tối sầm lại, có lẽ là do đau đớn mãnh liệt khiến đại não không thể tiếp nhận tựa như một cú sốc đã khiến cậu bất tỉnh.

    Nhưng điều đó không quá quan trọng, dù sao cậu ta có biết cái gì nữa đâu. vvv

    Lúc này tư thế đứng của cậu khá kì quái, cơ thể vẫn đang duy trì động tác chạy nhanh nhưng hai mắt nhắm nghiền, có điểm tựa như một bức tượng điêu khắc nghệ thuật. Sau khoảng 2 phút thì âm thanh nữ giới đầy máy móc kia lại vang lên lần nữa.

    " Quá trình dung nhập hệ thống hoàn tất, không xảy ra phản ứng bài xích, không ảnh hưởng xấu lên kí chủ".

    Sau khi âm thanh kết thúc thì thiết bị kì lạ kia trở lại hình dáng viên cầu màu bạc bóng loáng, từ trạng thái lơ lửng rơi xuống mặt đất không còn động tĩnh. Cũng vào lúc này thuốc tê trong cơ thể Nhất Minh dường như hoàn toàn mất đi tác dụng, cả cơ thể của cậu ngã ngược về đằng sau, nằm im trên mặt cỏ.

    -Khò khò.

     Tiếng ngáy dần vang lên, cậu đã trở lại giấc ngủ ban đầu.

Hết chương 2

Hot

Comments

Đại ka sữa bột 🌻🏀

Đại ka sữa bột 🌻🏀

mười điểm k có nhưng🌷🍻

2023-09-25

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play