" Mẹ ơi..mẹ ơi.."
- Tiếng cót két trong phòng không ngừng vang lên. Tên đó đã khóa cửa, tôi vặn ổ khóa cỡ nào cũng không được. Chỉ có thể gõ cửa không ngừng kêu mẹ tôi thôi.
- Một lúc lâu sau, tôi lúc này vẫn chưa thể lường trước được mẹ tôi đang gặp nguy hiểm. Hết gõ cửa rồi vặn ổ khóa, hành động lặp đi lặp lại nhiều lần đến mức tôi ngán ngẫm.
- Đành đi lại phía tường, ngồi dựa lưng của mình xuống, ngủ lúc nào chả hay.
- Đến sáng hôm sau. Do bị đánh thức bởi chiếc đồng hồ đang không ngừng reo lên, báo thức cho tôi đã đến giờ chuẩn bị đi học. Lúc này mới tỉnh giấc, thì nhìn vào phòng mẹ tôi lúc này nó không còn phát ra tiếng cót két như đêm qua nữa. Cửa phòng thì không còn khóa nữa, vặn ổ khóa rất dễ dàng. Tôi bước vào trong.
- Khung cảnh trước mắt khiến tôi nhớ mãi, mẹ tôi đang nằm trên giường, máu me phần thân dưới chảy ra ước hết tấm ga nệm.
" Mẹ ơi!!....mẹ ơi, mẹ sao thế mẹ..."
- Tôi lúc này mới nhận ra mẹ đã không còn thở nữa. Máu chảy nhiều như thế mà, tay sờ lên gương mặt lạnh toát của mẹ mà không ngừng khóc.
- Nếu như đêm qua, cơn buồn ngủ của tôi không thao túng tôi thì tôi đã có thể giúp được mẹ rồi. Tại sao chứ, tại sao họ lại hại mẹ tôi chứ.
" Mẹ đang ngủ đúng không, mẹ đừng ngủ nữa tỉnh dậy đi "
- Tôi không tin vào sự thật. Cứ nghỉ mẹ trêu đùa tôi thôi. Cứ lay lay cơ thể lạnh toát ấy không ngừng kêu. Nhưng mẹ tôi đâu còn trên đời nữa mà đáp trả lại lời tôi nói.
- Tôi lúc đó vẫn chưa thể chấp nhận được là mẹ mình đã chết. Thì tiếng gõ cửa từ bên ngoài cửa chính vang lên.
" Cô Lưu, cô có nhà không "
- Giọng nói của một người phụ nữ vang lên phía sau cửa chính. Tôi vội chạy ra, vì đó là giọng của bà Trương. Người thu tiền nhà cho thuê của hai mẹ con tôi.
" Bà ơi...mẹ con, mẹ con "
" Sao cửa nhà lại lõng lẽo thế vậy "
- Bà Trương đang kiểm tra lại cánh cửa nhà chính, cứ nghỉ nó bị hư, cầm cánh cửa mà lắc tới lắc lui. Tôi từ trong nhà chạy vội ra không ngừng nói.
" Nhất Thành, mẹ con đâu "
" Mẹ con chảy máu rất nhiều "
- Bà Trương nghe tôi nói đến đây thì vô cùng hoảng loạn. Chạy thẳng vào nhà, tôi cũng dẫn đường cho bà ấy đi đến phòng mẹ tôi.
- Khung cảnh trước mắt cũng khiến cho bà Trương ớn lạnh. Sau đó thì bà ấy cũng đã báo cảnh sát. Trong thời gian rất nhanh, cảnh sát đã có mặt tại nhà. Phong tỏa hiện trường.
" Bà ơi, những người đó có giúp cho mẹ cháu tỉnh dậy được hông "
Bà Trương liền xoa đầu tôi nói
" Có vẻ mẹ con không thể tỉnh dậy được nữa....."
- Nhìn cảnh sát đang không ngừng chạy tới chạy lui trong nhà tôi, một lúc sau hai người cảnh sát khiêng ra một thi thể đang được mảnh vải trắng lớn che đi.
- Vụ việc rạng sáng đó, khiến cho cả khu nhà gần đó không khỏi bất an lo sợ. Thi thể của mẹ tôi được đưa đi xét nghiệm tử thi xem nguyên nhân chết là do đâu.
- Lúc này có một cô cảnh sát bước đến ngồi xuống trước mặt tôi và hỏi
" Đêm qua cháu có thấy kẻ lạ mặt nào vào nhà không? "
" Có ạ "
" Con có nhớ mặt người đó không "
- Trong bầu không gian lúc đó, phòng thì chỉ ngà ngà sáng của bóng đèn ngủ, nhìn thấy rõ mặt e là không thể.
- Tôi lắc đầu. Cô cảnh sát đó cũng bất lực. Vì tôi là nhân chứng sống duy nhất đối với nạn nhân, và cũng là người gián tiếp hại mẹ tôi.
- Nghe lời khai từ đứa con nít như tôi, quả thật rất điên khùng vì lời nói của tôi lúc đó không có giá trị vì chỉ là con nít không biết gì.
" Vậy con có nhớ ra đặt điểm gì không, nuốt ruồi, vết bớt hay là hình xăm? "
- Nhờ cô cảnh sát ấy mà tôi mới nhớ ra được, đêm qua cái người đàn ông bóp chặt lấy cổ tôi trên vai hắn có xăm hình con đại bàng đen nhỏ.
- Tôi liền vội nói đặc điểm đó cho cô ấy nghe. Cô cảnh sát đó như tìm được hy vọng gật đầu xoa đầu tôi và bước đi.
- Nhưng vụ án đó lại rơi vào bế tắc, với tình tiết mà tôi cung cấp cho cảnh giác nó rất mơ hồ và ít ỏi. Mẹ tôi cứ thế mà chết trong oan ức tuổi nhục. Cảnh giác điều tra mãi nhưng không tìm được kẻ có hình xăm như tôi nói. Vụ án cứ kéo dài và chìm hẳn đi, mẹ tôi cũng được trả thi thể về và an táng ở nghĩa địa chung.
- Thế là tôi đã mất mẹ. Không còn người thân bên cạnh, khiến tôi rất cô độc. Bà Trương không muốn tôi lại phải sống trong căn nhà đẫm máu đó liền đưa tôi vào trại trẻ mồ côi.
- Tôi không còn được đến trường như bao đứa trẻ khác. Tương lai tôi chợp tắt từ đó. Nhưng khoảng hơn vài năm, tôi thích nghi với môi trường và bạn bè ở đó thì nghe tin có người muốn nhận nuôi tôi.
- Cô sơ ở đó liền dẫn tôi đi đến trước một người đàn ông. Ông ta khi thấy tôi liền khụy xuống nói
" Ta là em trai của ba con, ta đến đây muốn đưa con đến sống cùng với ta "
- Em trai, tôi cũng có nhớ mang máng là ba tôi cũng có một người em trai. Nhưng chỉ nghe ba tôi nói qua lời đối thoại trong điện thoại thôi, chưa thấy mặt bao giờ.
" Chú tên gì "
" Giang Thành Minh "
- Đúng thật, đó là tên ba tôi có nhắc đến qua lời thoại. Đúng là em trai của ba tôi rồi, tôi gật đầu đồng ý theo chú ấy về nhà.
Updated 83 Episodes
Comments