Dù rằng Phỉ Thúy đã nói rằng hôm nay Nhậm Mộ Đình sẽ về muộn, về bảo cô cứ dùng cơm trước đi, nhưng Viên Nguyệt vẫn nhất quyết lắc đầu, không những thế mà cô còn nhìn Phỉ Thúy rồi lại nói:
- Mẹ của Nguyệt Nguyệt dặn là phải chờ người lớn rồi mới được ăn, không được ăn trước, như vậy là không tốt.
Những người hầu trong nhà liền đưa mắt nhìn nhau đầy sự ái ngại, bây giờ họ thật sự không biết nên làm gì nữa, đúng lúc này thì đột nhiên ở bên ngoài đi vào lại là hai cô gái xinh đẹp, Phỉ Thúy nhìn thấy liền ngay lập tức lùi lại một bước.
Hai cô gái đi vào nhìn Viên Nguyệt bằng cặp mắt kinh ngạc, giây sau đó liền nhìn xung quanh nhà một cái, rồi lại nói:
- Nhậm Mộ Đình đâu rồi?
- Dạ thưa tam tiểu thư, chủ nhân ra ngoài vẫn chưa về ạ.
Cô gái vừa lên tiếng hỏi chính là em gái út của Nhậm Mộ Đình - Nhậm Mộ Cát, năm nay cũng đã được hai mươi hai tuổi rồi. Còn người ở bên cạnh chính là cô em gái lớn của Nhậm Mộ Đình - Nhậm Mộ Hề, năm nay hai mươi lăm. Cả hai người đều chưa kết hôn.
Tuy nhiên, sau đó thì cả Nhậm Mộ Cát và Nhậm Mộ Hề đều nhìn về phía của Viên Nguyệt, còn cô thì cũng có chút sợ hãi, đến lúc này thì Viên Nguyệt đã run rẩy đến mức chạy trốn ở phía sau lưng của Phỉ Thúy rồi, Nhậm Mộ Cát nhìn cô, sau đó lại nói:
- Cô bé đó... Là bạn gái của anh trai à?
- Vâng.
Nhậm Mộ Cát liền há hốc, ông trai này thật sự là gấp quá hóa liều à? Nhìn từ trên xuống dưới thì cô gái trước mặt này cứ như một đứa trẻ vậy, so về tuổi tác còn chưa chắc đủ tuổi trưởng thành đâu đó, ông anh này muốn ngồi ăn cơm nhà nước hay gì vậy hả trời?
- Cái đó... Cô bé đó tên gì vậy?
- Là Viên Nguyệt tiểu thư ạ.
Nhậm Mộ Cát và Nhậm Mộ Hề lại nhìn nhau, theo như họ biết ở cái đất Cung Thành này, thì đâu có tiểu thư nhà nào họ Viên mà tên Nguyệt đâu nhỉ? Lẽ nào Nhậm Mộ Đình chỉ tìm bừa một cô gái vô danh nào đó về làm bạn gái thôi sao? Hơn nữa... Nhìn dáng vẻ sợ sệt kia của Viên Nguyệt thì không phải là... Bị ngốc đó chứ?
- Viên Nguyệt?
Nhậm Mộ Hề gọi cô một tiếng, nghe thấy người gọi tên mình thì cô cũng nghiêng đầu nhìn về phía của họ, trước mắt của cô là hai cô gái rất xinh đẹp, cách ăn mặc của họ cũng rất sang trọng, nhưng nét mặt của họ lại có chút hung dữ, nên cô có chút sợ hãi.
Đến đây Nhậm Mộ Hề cũng không nói gì nữa mà ngồi xuống chỗ của cô vừa ngồi, ngay lúc này Viên Nguyệt liền giật mình, sau đó cô liền bấu víu mấy áo của Phỉ Thúy, còn nhỏ giọng nói:
- Chỗ đó... Chỗ đó... Chỗ đó là của Nguyệt Nguyệt mà...
Nhậm Mộ Cát thấy buồn cười, đột nhiên trong đầu nảy lên ý định muốn trêu chọc một chút, ngay sau đó cô ấy liền bảo người hầu trong nhà lấy thêm bát đũa rồi còn tự nhiên ăn cơm, Viên Nguyệt nhìn thấy cô ấy ăn uống nhiều như vậy liền hốt hoảng, sau đó còn phồng má, bĩu môi, nhưng vì sợ hãi nên không dám rời khỏi Phỉ Thúy, khi này cô lại kéo kéo tay áo của Phỉ Thúy, nói:
- Thúy Thúy... Thúy Thúy ngăn cô ấy lại đi... Cô ấy ăn... Cô ấy ăn như vậy thì hết mất... Nguyệt Nguyệt ăn gì... Mộ Đình ăn gì đây?
Nghe xong lời nói của Viên Nguyệt mà Nhậm Mộ Cát và Nhậm Mộ Hề phải cười lớn, cô gái này sao lại có thể đáng yêu như vậy cơ chứ? Nhưng khó hiểu hơn là ông anh trai xấu tính của họ tìm ở đâu được một cô gái đáng yêu như vậy thế chứ?
- Nguyệt Nguyệt muốn ăn không?
Viên Nguyệt liền gật đầu, ngay sau đó Nhậm Mộ Cát liền bảo cô ngồi xuống bên cạnh mình, mặc dù có chút đói rồi, nhưng cô vẫn lắc đầu, sau đó cô lại nhỏ giọng nói:
- Mẹ nói phải chờ người lớn ăn mới được ăn, Mộ Đình chưa về thì Nguyệt Nguyệt không được ăn.
Nhưng ngay sau đó thì bụng nhỏ của Viên Nguyệt liền kêu lên một tiếng, Nhậm Mộ Cát và Nhậm Mộ Hề liền che miệng cười, còn Viên Nguyệt thì đỏ mặt lên nhưng vẫn nhất định là không ngồi xuống ăn, sau đó Nhậm Mộ Cát liền nghệch mặt ra một lúc, rốt cuộc là cô gái ngốc thật hay giả ngốc vậy chứ?
Trong khi Viên Nguyệt đang thèm thuồng thì cuối cùng Nhậm Mộ Đình cũng đã về, vừa mới vào nhà anh đã thấy mèo nhỏ nhà mình đang đứng, còn hai đứa em quý hóa của mình thì đang ngồi ăn thức ăn của mèo nhỏ, đôi mắt của anh liền híp lại, sau đó lại nắm lấy tay của Viên Nguyệt kéo cô ngồi lên đùi mình, rồi lại nói:
- Không phải tôi bảo em ăn trước rồi sao?
- Không được, mẹ dặn không được ăn trước người lớn.
- Ở đây em là lớn nhất, muốn ăn thì cứ ăn, không cần chờ tôi.
Viên Nguyệt lại nghiêng đầu khó hiểu, nhưng cuối cùng thì Nhậm Mộ Đình cũng về rồi, cô cũng có thể ăn rồi.
Và rồi sau đó Viên Nguyệt lại vui vẻ cầm đũa và ăn trông vô cùng thỏa mãn, nhìn dáng vẻ của cô mà Nhậm Mộ Cát lại thấy rất thú vị, nhưng nhìn sắc mặt của ông anh trai thì hết thú vị mất rồi.
- Anh hai, mẹ nói đưa "bạn gái" về gặp mẹ.
- Không tiện.
- Nhưng mà...
Vốn dĩ Nhậm Mộ Cát còn định nói gì đó nhưng đã bị Nhậm Mộ Đình tặng cho một ánh nhìn đầy "ấm áp" nên cũng đành im miệng, đến đây thì Nhậm Mộ Cát còn định cầu xin sự giúp đỡ của Nhậm Mộ Hề, nhưng cô chị yêu quý đang bận ăn rồi, còn đang gắp thức ăn cho Viên Nguyệt nữa chứ.
Đúng là chị em cây khế mà!
#Yu~
Updated 41 Episodes
Comments
Anonymous
Chị đáng yêu thật đấy
2024-01-06
5
Thương Nguyễn 💕💞
Đáng yêu mới là vợ anh chứ, chứng tỏ mắt nhìn của anh trai không tệ còn gì
2023-12-31
2
Oanh Nguyen
may là hai cô e cũng k tốt tính
2023-12-30
1