Sau khi Nhậm Mộ Đình đã dỗ được Viên Nguyệt đi ngủ thì anh mới bắt đầu gọi điện chất vấn cô em gái ngây thơ Nhậm Mộ Cát của mình, còn Nhậm Mộ Cát vẫn còn chưa biết kiếp nạn của bản thân sắp tới, khi nhận máy vẫn còn rất hớn hở trêu đùa.
- [Gì vậy anh trai đang có tình yêu của tôi ơi?]
- Nhậm Mộ Cát, em nói gì với Nguyệt Nguyệt mà khiến cô ấy sợ cha mẹ như vậy?
Nhậm Mộ Cát ở bên kia liền im lặng một chút, nhưng rồi sau đó liền hát bài ca than vãn:
- [Oan ức quá đại nhân ơi, em không có! Em thề đó, hôm đó là cha gọi điện cho em, nói em đưa anh về nhà... Vô tình, chỉ là vô tình Nguyệt Nguyệt nghe thấy giọng quát mắng của cha thôi. Em không hề cố ý dọa Nguyệt Nguyệt mà, thật đó! Anh phải tin em, em uy tín như vậy mà.]
- Nhậm Mộ Cát, anh cảnh cáo em, từ nay về sau gọi cô ấy là "chị dâu", không được gọi Nguyệt Nguyệt, cái tên đó không phải cho em gọi. Nghe chưa!
Còn chưa đợi Nhậm Mộ Cát trả lời thì Nhậm Mộ Đình đã lạnh lùng tắt máy, vậy có nghĩa là cô chỉ vô tình nghe qua rồi sợ hãi thôi, hẳn là từ trước đến nay cô chưa từng thấy ai lớn giọng quát mắng như vậy nên tâm lý đâm ra sợ hãi... Bây giờ anh phải làm gì đây?
Trong lúc anh đang bận suy nghĩ thì mẹ anh lại gọi điện đến, nếu như là cha gọi thì còn là chuyện tốt, chứ nếu là mẹ gọi thì chỉ có thể là chuyện liên quan đến An Tư Trát mà thôi. Anh thật sự không muốn bắt máy một chút nào cả, tuy nhiên thì dù muốn dù không thì anh vẫn nhận máy.
- Con nghe đây mẹ.
- [Mộ Đình, Trát Trát ngày mai ra tòa ly hôn rồi, gia đình con bé cũng không còn ai ở Cung thành, ngày mai con có thể cùng mẹ đến tòa án với con bé không?]
- Không, ngày mai con bận đưa Nguyệt Nguyệt đi chọn thiệp cưới rồi.
Ở đầu dây bên kia thì Lôi Nhã Nhân liền thở dài một tiếng, sau đó lại nói:
- [Mộ Đình, con cũng đâu cần tuyệt tình như vậy, dù sao thì hai đứa cũng có với nhau chín năm thanh xuân cơ mà? Chẳng lẽ con nói bỏ... Là bỏ sao?]
- Mẹ không thấy nực cười sao? Cô ta có thể thì tại sao con không thể. Hơn nữa bây giờ con rất tốt, Nguyệt Nguyệt rất tốt, đợi khi mẹ gặp cô ấy thì mẹ sẽ thích cô ấy thôi.
- [Mẹ biết, mẹ nghe Hề Hề nói qua rồi, nhưng mà con cũng là chỗ quen biết với Trát Trát... Con bé cũng là vì con mà từ nông thôn đến Cung thành, bây giờ con bé ly hôn rồi, con cũng nên đến...]
- Mẹ! Con không độ lượng như vậy! Nếu không có chuyện gì nữa thì con tắt máy đây, Nguyệt Nguyệt đang ngủ, con không muốn đánh thức cô ấy.
Mặc dù Lôi Nhã Nhân vẫn còn muốn nói gì đó nhưng Nhậm Mộ Đình ở đây đã tắt máy rồi, quả thật anh thấy mẹ anh vừa đáng thương vừa đáng trách, bà ấy mù quáng tin tưởng vào An Tư Trát một cách quá đáng, còn đáng thương ở chỗ là bị An Tư Trát lợi dụng hết lần này đến lần khác. Nếu như không phải vì mẹ thì anh đã đem An Tư Trát bỏ vào bao tải rồi tống cô ta gửi đến đảo hoang rồi chứ đừng nói là để cô ta qua lại với mẹ mình.
Càng nghĩ anh càng tức giận mà.
Nhưng rồi sau đó anh đi vào phòng, nhìn thấy Viên Nguyệt đang ngủ ngon thì bao nhiêu tức giận của anh cũng tan biến, anh dám chắc rằng khi mẹ anh gặp cô thì sẽ thích cô ngay thôi, vì bé cưng của anh đáng yêu như vậy mà, ai gặp mà chẳng thích. Đến đây thì anh liền bước lên giường, còn chỉnh lại tư thế và ôm cô vào lòng chuẩn bị đi ngủ.
Tuy nhiên anh còn chưa kịp nằm xuống thì lại có một tin nhắn gửi đến, là một số máy lạ, nội dung là:
[XXX]: Mộ Đình, ngày mai em ly hôn, anh có thể cùng em ra tòa có được không? Em... Em không có ý gì cả nhưng anh có thể gặp em bây giờ được không? Em... Em rất sợ... Em sợ bản thân sẽ không buông được sự trống rỗng này, bây giờ em rất cô đơn.
Còn tưởng là ai, hóa ra là An Tư Trát đang dùng sim rác nhắn tin cho anh à? Đã vậy thì anh cũng tốt bụng vậy.
[Nhậm Mộ Đình]: Địa chỉ?
[XXX]: Em đang ở số 68 hẻm Hoa Đán, đường Thám Hoan.
Sau khi nhận được địa chỉ nhưng Nhậm Mộ Đình không hề rời khỏi giường mà anh lại nhắn nhắn cái gì đó cho ai đó. Sau khi xong chuyện thì anh liền nhanh chóng nhắn lại cho An Tư Trát, với nội dung rất nhạy cảm.
[Nhậm Mộ Đình]: Tôi gọi công an rồi, họ nói năm phút nữa sẽ đến và đảm bảo đưa cô về nhà an toàn, đương nhiên là không cần trả tiền rồi nên cô không cần lo. Không cần cảm ơn tôi đâu, vậy nhé. À đúng rồi, chúc cô ly hôn vui vẻ, ngày mai tôi bận đưa vợ đi chọn thiệp cưới rồi nên không đến chúc mừng cô được, đợi khi tôi tổ chức hôn lễ sẽ gửi thiệp mời đến tận tay cô sau.
Nhắn xong thì Nhậm Mộ Đình cũng đặt điện thoại sang một bên rồi thoải mái ôm bé cưng của mình đi ngủ, trời này lạnh như vậy ôm bé cưng là thích nhất, ai đời lại lặn lội đi xa để gặp người yêu cũ chứ? Anh đẹp chứ anh đâu có điên.
#Yu~
Updated 41 Episodes
Comments
Kelly Michael
a đẹp chứ a hk ngu với ng iu cũ nhưng với vk thì a vừa đẹp mà vừa mất hết liêm sỉ nữa
2024-11-29
0
Linh Vũ
chuẩn quá anh ơi . + 10 đ thông minh nhé
2025-02-20
0
🦀
10₫
2024-07-15
2