Chạm mặt

Rất nhiều năm trôi qua, cô được nuôi dạy, tận hưởng cuộc sống trong giới thượng lưu. Nhìn vẻ hào nhoáng về cuộc sống ấy khiến ai cũng trầm trồ miệng chữ A ao ước. 

Nhưng chỉ có Mẫn Nhi là người hiểu rõ nhất, bản thân cô đã sống trong những chuỗi ngày không được là chính mình.

Hôm nay lại là một ngày vô cùng đặt biệt, Mẫn Nhi cuối cùng cũng đã bước qua tuổi 18 đẹp như trăng của mình. Người chị, Uyên Nhi của cô hơn nhau tận 6 tuổi, chị ấy được rất nhiều người yêu quý vì dáng vẻ xinh đẹp gu ăn mặc trưởng thành sexy. 

Khí chất luôn toả ra trên người chị ấy, dù sao thì khi nhìn vào tất những thứ mà chị ấy có cô luôn phải ganh tỵ. 

Mẫn Nhi tỉnh lại sau một giấc ngủ vội, nhìn xung quanh nơi đâu cũng là sách vở chất đống. Mẹ cô bà ấy vẫn như thường ngày bước vào để kiểm tra tiêu chuẩn. Luôn đứng quan sát, cử chỉ đánh răng đúng cách, cách đứng thẳng người, bà ấy luôn hi vọng cô phải thật hoàn hảo. Phải hơn đứa con gái của ả vợ trước thật nhiều. 

Cô luôn sống trong những quy tắc khắc khe của mẹ, bà ấy bước vào nhìn vào chiếc giường lên tiếng cau mày nhìn về cô.

"Mẹ đã bảo con như nào hả Mẫn Nhi?"

"Chăn gối, sách vở, tóc tai không một chút gọn gàng"

Cô đứng dậy nhanh chóng dọn dẹp liên tục xin lỗi bà ấy và giải thích rằng, tối qua cô học nhiều nên quên mất.

"Nhanh lên, vào đây mẹ kiểm tra xem con còn đứng đánh răng sai cách không, 18 tuổi rồi không còn ít ỏi nữa nên nếu làm sai, mẹ sẽ phạt"

Cô cũng rất ngoan ngoãn bước vào, mẹ cô đứng kế bên rất kĩ càng mà quan sát đến khi bà ấy hài lòng mới bước ra kèm lời nói.

"Hôm nay còn tiết học piano, nhanh chóng chuẩn bị, còn cả gia sư mẹ thuê về cho con ôn kì đại học nên nhanh nhanh thay quần áo rồi xuống ăn cơm, cả nhà đang đợi đấy"

Bà ấy rời khỏi căn phòng của Mẫn Nhi, từ nãy đến giờ cô mới có thể thở một hơi mạnh, cái cảm giác kiểm soát này khiến cô trở nên khó thở.

Thay một bộ đồ nhẹ nhàng hiền thục, như yêu cầu của mẹ cô. Trên lầu hai từ từ bước xuống, căn biệt thự to lớn với vô số nội thất đắt đỏ. Cầu thăng hình xoắn ốc chính giữa trung tâm được treo thêm chiếc đèn chùm lớn tinh xạo.

Liệu cuộc sống trong nơi lộng lẫy này có thật sự sung sướng?

Mẫn Nhi đi đến phòng ăn của đại gia đình, người làm trong nhà cúi đầu chào cô, họ giúp cô mở cửa bước vào trong. Một bàn ăn lớn hiện ra trước mắt, đầy đủ tất cả các thành viên trong gia đình, Mẫn Nhi có chút sợ hãi nhưng không biểu đạt ra bên ngoài.

Từ từ đi vào hướng ghế mà mẹ cô đang ngồi, khẽ kéo chúng ra ngồi vào. Uyên Nhi lúc này mới dần lên tiếng.

"Ái chà, em gái lại dậy muộn sao"

Là một lời hỏi thăm nhìn vào thì khá bình thường, nhưng nếu để ý kĩ biểu hiện của chị ta cô liền biết được ý.

Lúc này mẹ Mẫn Nhi mới dần lên tiếng trả lời ý của Uyên Nhi.

"Cả nhà mình thông cảm cho Mẫn Nhi một chút nhé, con bé dạo gần đây bận với lịch học dày đặc nên mới như vậy"

Sau lòi giải thích từ mẹ cô, ông Giang cũng như là cha cô lên tiếng để mọi người bắt đầu dùng bữa. Nhưng trong khoảng thời gian ấy cô lại nhận ánh mắt đáng sợ của mẹ. Nhìn vào ánh mắt cô dường như đã hiểu ý nghĩa của mẹ.

Bữa ăn kết thúc trong một bầu không khí không mấy vui tươi. Mẫn Nhi cũng nhanh chóng chạy vội lên phòng chuẩn bị lấy đồ ra xe đến trường. Người quản gia trong nhà vừa mở cửa giúp cô thì đã nghe tiếng gọi từ mẹ. Mẫn Nhi quay người lễ phép, gương mặt hơi cúi xuống một chút.

"Khi nãy, mẹ không hài lòng"

"Hôm nay con phải đi bộ đến trường"

Cô cũng rất lễ phép quay người bước nhanh vội rời khỏi nhà. Vừa rời khỏi khu vực ngôi biệt thự, Mẫn Nhi kéo chiếc áo đồng phục ra khỏi váy kéo giãn chiếc cà vạt nhỏ. Quát cặp lên một bên vai thoải mái nhún vai đi ung dung thong thả.

Cái cảm giác được làm chính mình nó thật xa sỉ, nhưng nhìn vào chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay, cô đã đổi trạng thái chạy nhanh đến trường vì sắp trễ giờ học. Nếu như mẹ cô mà biết đến trường trễ, bà ấy nhất định sẽ cho cô một trận không tha.

Mải chạy trên đường, vừa nhìn đồng hồ đếm từng giây từng phút vừa chạy mọi thứ xung quanh giờ đây đôi với cô mà nói là tàng hình.

Lục Huy từ quán cà phê lớn gần đó ung dung bước ra cửa, ra bên ngoài một tiếng rầm phát lên.

Ly cà phê anh vừa mua bị đụng trúng nên văng ra bắn cà phê lên chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của Mẫn Nhi.

Cô trừng mắt nhìn anh, nhưng vẫn không quên nhìn lại chiếc đồng hồ, giờ với việc xử tội anh ta và trễ giờ bị mẹ phạt. Thì cô chỉ lên tiếng nói một câu rồi chạy vội đi khỏi đó.

"Thật phiền phức"

Lục Huy nhìn cô gái đó rời khỏi, cảm giác của bản thân vẫn chưa được hoàn lại. Đã vậy mới sáng anh đã bị mắng cô gái kia dơ áo vẫn không đứng lại đòi bắt đền sao.

Lục Huy nhìn bóng dáng đang mờ dần phía cô chợt lên tiếng.

"Vẫn còn là học sinh sao"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play