Đêm trăng

Nhóm người chạy đến từ phía rừng trúc thật may chính là cứu viện người của Tam hoàng tử, Thứ đưa tay chặn trước người cô ngụ ý bảo phe mình.

Cô thu cánh quạt lại đở Thứ đứng lên. Nam bước tới diều vai y, ánh mắt không hề chú ý tới cô.

Thứ thì thào :

- Ta phải về phủ cùng công tử, hẹn ngày gặp lại muội,Băng Nhi, đa tạ muội đã cứu ta.

- Đây là thuốc hoàn đơn, điều hòa máu, 3 ngày sau huynh hãy uống nó, để máu huyết được lưu thông, độc tố cũng không còn nữa. Hẹn ngày tái ngộ.

Cô quay sang nhìn Tam hoàng tử nói nhỏ :

- Tam công tử, ta có việc riêng muốn nói với ngươi.

Nói rồi cô quay đi ra một góc, Nam chẳng thèm đi theo, cô quay lại :

- Ta đã cứu người của ngươi, ngươi không nói với ta vài câu được sao ?

Hắn tiến lên vài bước kiu ngạo nói :

- Người cô cứu là Thứ, không phải ta, ta làm sao biết cô có mưu đồ gì ?

- Thứ bị trúng độc tuy đã được giải, nhưng tạm thời trong vòng 7 ngày không được dùng võ công, sẽ bị độc phá mà tái phát. Ngươi là một người chủ không phải vô tâm, đừng quá ức hiếp huynh ấy.

- Được.

- Còn nữa ...?

- Chuyện gì nữa?

- Tiền chuộc thân... ?

- Chuộc thân?

- Ta... tuy chỉ mới quen biết Thứ chỉ võn vẹn vài ngày, nhưng ta đã xem huynh ấy như ca ca của mình. Ta muốn chuộc thân cho huynh ấy.

- Chuộc thân..haha ( không nhịn được cười)

- Ừ, ta... ta biết các nô bộc tùy tùng của một số phủ lớn, đều bị bán đi từ nhỏ, khi lớn họ muốn được tự do, phải bỏ ra một số tiền lớn để chuộc thân, hoặc phải bán mạng cho chủ cả đời. Ta thấy huynh ấy là người thích tự do, thích uống rượu, lại trọng tình trọng nghĩa, không muốn huynh ấy bán mạng cho ngươi cả đời.

- ....( không nhịn được cười) ...Được, vậy đề khi nào ta bốc lột hết sức lao động của hắn, rồi gặp lại cô ta sẽ báo tiền chuộc thân với cô . ( cười)

- Được, ta giỏi kiểm tiền, bao nhiêu cũng được.

- Được...( cười)

Nói xong, cô nhìn về phía Thứ vẫy tay chào tạm biệt, ung dung tự tại bước đi, không chút ưu phiên, dáng đi phóng túng hệt như nam nhân lại uyển chuyển một cách khó tả, thoát tục.

Tam hoàng tử và Thứ ngồi vào kiệu :

- (Vẫn chưa hết cười), vừa rồi có người dặn ta không được ức hiếp ngươi, còn muốn chuộc thân cho ngươi. Ta đang nghĩ đưa ra cái giá bao nhiêu đã chuộc lấy Thị vệ bật nhất Thảo Nguyên này ...haha

- Chuộc thân ( bối rối mỉm cười)

Nam quay qua dùng tay hất càm Thứ lên nhìn biến thái :

- Nhan sắc này của ca ca, thật là khiến nữ nhân xao xuyến mà ?

- Muội muội của ta thật đơn thuần, phóng túng ( cười tươi )

- Lại còn muội muội của ta...( cười )

Thấy Thứ đỏ mặt Nam cũng không trêu chọc nữa, hắn ngồi lặng người suy tư. Thứ nói :

- Thần thấy hình như lần này là người trong cung làm. Để ý lúc sát thủ muốn tấn công, tên cầm đầu hô to "Xông lên", đây rất giống khẩu hiệu trong quân đội.

- Ta cũng đang suy nghĩ đến điều đó. Ta đã phái người đi điều tra thêm. Trước mắt ta tạm thời ám binh bất động một thời gian đã.

- Lần này xuất cung, là tin mật, vậy mà vẫn bị người trong tối nắm được tin, trong cung ta chắc chắn có người giám sát.

- Ngươi nghĩ ngơi đi, chuyện còn lại để ta lo liệu ( trầm ngâm).

...

Băng Y nghe tin phía Đông thành Thảo nguyên có quán rượu cực kì nổi tiếng, một năm chỉ bán 3 vò rượu thượng hạn đặt biệt cực kì thơm ngon. Cô cũng lên công thức cho ngày trăng tròn xắp tới sẽ phải có loại rượu này để uống qua cơn bộc phát.

Nghĩ rồi cô tìm mua ít thảo dược, đi đến quán rượu đó.

...

Sơn chủ Minh Tam :

- Chuyến đi lần này đã thu thập đủ thảo dược và những điều mới mẻ, ta muốn trở về Sơn Nguyên, người đâu, chuẩn bị, 3 ngày sau lên đường.

Cốc Thuỷ, cô gái xinh đẹp đem lòng yêu mến Minh Tam nhưng không nhận được hồi đáp, cô cũng đem hắn cất vào lòng mình, trở thành muội muội luôn bên cạnh và ủng hộ những việc Minh Tam làm.

- Ta nghe nói phía Đông thành Thảo Nguyên có Xuân quán, quán rượu chỉ bán 3 vò rượu thượng hạn mỗi năm được mệnh danh là loại rượu mộng mơ nhất Xuân tửu, trước khi quay về chúng ta có thể đến đó chứ

- Có loại rượu như này sao ? được, ta cũng muốn thử.

- Để tiện cho việc thưởng rượu tránh làm ngài mất hứng như lần trước, ta có 1 ý

- (Cười nhạt) , ý gì ?

- Chúng ta hãy mặc y phục của người Thảo Nguyên đến đó thưởng rượu, ngài thấy thế nào ?

- (Nhăn mặt), thấy cô phấn khởi như vậy, được, ta theo ý cô một lần.

Bọn người Minh Tam thay đổi trang phục, nhanh chóng đi đến Xuân quán. Quả thực là quán rượu bật nhất Thảo Nguyên, nơi đây vô cùng hảo nhoáng và rộng lớn.

...

Họ ngồi vào bàn, Cốc Thủy cất tiếng gọi :

- Chủ quán, cho ta bình Xuân Tửu

- Dạ xin lỗi khách quan có thể gọi loại rượu khác được không, 3 bình Xuân Tửu đã được vì khách ngồi phía kia mua hết rồi ạ.

Minh Tam nhìn theo cánh tay của chủ quán, phía bên kia là Băng Y đang ung dung tự tại ngồi nghe tiếng đàn và thưởng thức rượu.

Mặt cô thanh thót động lòng người pha nét hào hoa phong nhã của một bật khí thể nam nhi. Minh Tam cau mày khó chịu :

- Thảo Nguyên này nhỏ thật, là cô ta "Không đáng nhắc đến ".

Tam đứng bật người dậy đi về phía bàn Băng Y chầm chậm ngồi xuống. Băng Y liếc mắt nhìn hắn khẻ nói :

- Xin lỗi ngươi, bàn này ta đã bao rồi.

Vẽ mặt ung dung như chưa từng gặp khiến Tam khó hiểu :

- Cô quên ta rồi sao ?

- Ngươi ...

Cô không thể nhìn ra hắn, vẻ mặt có chút bối rối thoáng nghĩ : "Hắn ta là ai, nhìn y phục cũng hào hoa phong nhã, là công tử nhà nào ,hay là bệnh nhân cũ ta từng chữa trị, thật sự không biết được " Cô khẻ đáp :

- Nhìn cách ăn mặc của ngươi ,ta thấy cũng quen mắt, chẳng hay ngươi là ai có thể xưng tên cho ta biết được không ,ta nhất thời chưa nhớ ra ?

Minh Tam càng không thể hiểu nỗi trí nhớ của cô chẳng lẽ kém vậy sao, gặp cô cách đây không lâu còn để lại ấn tượng với nhau cô lại không nhận ra hắn. Tam đáp thăm dò :

- Vậy phải cho ta biết cô là ai trước đã ?

- Ta là một lang y, không đáng nhắc tới.

Minh Tam càng suy tư, bắt đầu hỏi dồn.

- Đã là một lang y, chắc hẳng trí nhớ cô cũng rất tốt vậy mà ta ... thì cô lại quên ?

- Ta xắp nhớ ra rồi...( giả bộ), nhưng ngươi đến ngồi vào bàn cùng ta là có ý gì ?

- Ta muốn mua lại bình Xuân Tửu của cô.

- 200 lượng

- 2..200 lượng, giá của nó chỉ có 100 lượng khi qua tay cô lại..

- Vậy thì 300 lượng...

- Cô...

- Thế nào, 400 lượng...

- Cô ... ( hắn nghiêm mặt đằng đằng sát khí nhìn cô)

Lúc trò chuyện cô luôn phỏng đoán xem người phía trước mặt là ai nhưng không đoán ra, xem độ khẩu khí của người này cũng là một bậc công tử giàu cô không muốn mất hứng uống rượu mà tự nhiên nhún nhường vài phần, cười tươi chọc ghẹo y

- Thú thật với ngươi là ta cũng mua rượu Xuân Tửu để làm thuốc trị thương, nhưng nếu ngươi muốn uống thử, một bình này, ta có thể uống cùng ngươi.

Minh Tam càng không hiều, trầm ngâm, Y cảm thấy Băng Y thật thú vị và đáng ghét :

- Cảm ơn cô...

Băng Y rót rượu mời hắn, hắn nhanh tay bỏ độc vào bình, vừa uống vào cô đã thấy vị khác. Cô chợt ngờ ngợ như phát giác ra người quen ,nắm nhẹ lấy cổ áo hắn, xong khẻ buông ra rồi đưa tay lên mũi ngửi mùi hương , hương hoa cúc nhàn nhạt vẫn còn lưu trên tay cô.

- Là ngươi ,tên Vô Sỉ ở quán trà lúc trước ?

Minh Tam ngạc nhiên nhìn cô và hàng loạt điều thắc mắc với cô gái đáng ghét trước mặt.

- Sao bây giờ lại đột nhiên nhận ra ta rồi. Mắt cô ? ( cười nhàn nhạt suy đoán )

- (Cười nhẹ, phóng túng). Mắt ta đã làm sao, ta chỉ ngờ ngợ là ngươi , trí nhớ ta vốn không tốt , khi uống rượu thì biết ngươi đã hạ độc vào rượu...và còn cả mùi hoa cúc trên người ngươi nữa...

Minh Tam bất ngờ chòm người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt cô, khoảng cách mặt đối mặt chỉ khoản ba gang tay, cách một lớp áo tay hắn nắm lấy cổ tay cô khẻ đặt lại trên cổ áo mình, vẻ mặt đắc chí, kêu ngạo châm chọc :

- Chẳng phải người nào gọi ta là "Vô sỉ" sao? Lẽ nào gương mặt tuấn tú này không đủ vương vấn bằng mùi hương trên cơ thể ta sao ? cô làm ta cảm thấy thật thú vị .

Băng Y bị túm lấy đến vô cùng ngạc nhiên, nhanh chóng rút tay lại, bối rối quay đầu né tránh ánh mắt của Minh Tam

Cô cuối đầu rồi bắt đầu thay đổi sắc mặt, từ ngại ngùng chuyển sang lạnh băng, nghênh mặt cười nhếch mép, ánh mắt có phần sắc bén hơn, đưa ngón tay trỏ của mình ra khẻ nâng cằm Minh Tam , rồi thu nhanh tay về ngạo nghễ khoanh trước ngực.

- Nếu ngươi không nói, ta cũng không để ý gương mặt này cùa ngươi quả thực rất tuấn tú, là ta vương vấn ngươi hay ngươi muốn ta vương vấn ngươi .

Nụ cười có phần ma mị và ánh mắt đầy mê hoặc của cô làm tai của Minh Tam chợt đỏ lên, hắn ngồi lại vị trí, lắp bắp nói không rõ lời :

- Cô...

- Ta chỉ đùa ngươi thôi, đã gặp lại nhau xem như là duyên, một bình rượu ta cũng chẳng tiếc, mời ngươi .

- Sao cô lại không trúng độc ?

- Ai nói ta không trúng độc, chỉ là độc chưa ngấm thôi, ây da, ta phải đi tìm lang y giải độc đây, huhu . Ngươi dùng rượu vui vẻ nha, cáo từ ( giả bộ ôm bụng trúng độc dọt lẹ )

- Cô là ai ?

- Không đáng nhắc đến .

Nói rồi cô đưa Minh Tam bình rượu đang uống dở, hênh hoan bước đi, bóng đáng tự do, phóng túng .

Minh Tam sửng người một lát ,rồi cầm bình rượu về bàn của hắn.

Vì bình rượu có độc nên chỉ hắn mới uống, cốc Thuỷ và người của hắn đều không uống được. Hai vị khách khác ngồi kế bên trò chuyện :

- Hình như người vừa rồi là Băng thần y, nghe đâu bệnh nào cô ta cũng chữa được, lại còn giỏi dùng độc.

- Đúng là chỉ nghe danh, cô ta còn mua hết rượu Xuân Tửu ,báo hại chúng ta hôm nay đến đây công không.

Minh Tam nói trong miệng :

- Băng Y ...ư ?

...

Hôm đêm trăng tròn tiếp theo, Băng Y dùng một số độc để làm dịu hàn tính trong cơ thể mình, cô thuê một chiếc thuyền neo đậu ở thành phía Tây ngồi ngắm trăng, uống Xuân Tửu, cảm giác cô đơn lạnh buốt từ từ xuất hiện trong cơ thể cô, thể lực cô vào ngày này là yếu nhất, một người thường cũng không đánh lại.

Cô uống được nữa bình rượu .

Minh Tam đang trên đường trở về Sơn Nguyên, đêm nay y khó ngủ, rời khỏi quán trọ, y đi dạo dọc theo phía bờ sông, vừa đi vừa trầm ngâm ngắm trăng. Nét mặt y tựa ánh sao trời, đôi mắt long lanh ủy mị nhìn xa xăm.

...

Lúc này, 2 tên say rượu đi ngang thuyền của Băng Y, chúng buông miệng trêu ghẹo.

- Tiểu cô nương này thật xinh đẹp, sao lại ngồi đây uống rượu một mình, có cần chúng ta đến đây uống cùng cô nương không ? hehe ( cười lớn đê tiện)

- ( Ái ngại, lo âu) Không... các ngươi cứ đi đi, phu quân ta đi công việc xắp quay lại, không tiện đâu.

- Haha... nếu phu quân cô nương đi vắng thì có chúng tôi bầu bạn cùng cô nương này.

Hai tên đó nhào tới thuyền, đẩy Băng Y té ngã, cô lôi từ trong vạc áo ra dùng độc ném về phía chúng, nhưng không đủ sức .

Chúng đưa tay lên bóp cổ cô, cô lấy quạt ra đánh về phía một tên, tên còn lại hoảng loạn móc dao ra dự là đâm vào vai cô, bất chợt, bọn chúng như bị ai đánh , ngã nhào xuống sông như có một sức mạnh nào đó đẩy chúng.

Bọn chúng sợ hãi bơi lên bờ bỏ chạy bạt mạng.

Băng Y hướng mắt nhìn theo.

Minh Tam vận nội lực chưởng về phía hai tên khốn kiếp đó, tiêu soái phủi phủi lấy ống tay áo như vừa làm một việc cỏn con.

Minh Tam chầm chậm đi xuống thuyền ,hắn khom người đưa tay chưa kịp đỡ Băng Y lên, cô đã tự loạng choạng đứng dậy, cuối đầu :

- Cảm ơn vị thiếu hiệp này đã ra tay tương cứu.

Minh Tam lại khó hiểu nghĩ :

"Là Băng Y ?... lại không nhận ra ta ? Trăng tròn và sáng ,trời không tối đen, trên thuyền lại có đèn dầu thắp sáng, lý nào không nhận ra ta, nếu cô ta không phải giả vờ không quen biết thì chẳng lẻ mắt cô ta có vấn đề ? "

Minh Tam khó hiểu nhưng cũng buồn cười vì cô gọi hắn là thiếu hiệp , giọng đầy mỉa mai nói :

- Vậy đây là minh chứng cho câu nói "Thảo Nguyên đông người, người thì có người này người kia của cô đó sao " Băng Y cô nương.

Minh Tam nghiêm mặt nhìn cô, nét mặt hào hoa phong nhã, cười nhếch mép khinh miệt.

Vì hắn lập lại câu nói cô đã từng nói với hắn, Băng Y phút chốc nhận ra trước mặt chính là tên Sơn Nguyên cô từng gặp, cũng cười nhẹ nhàng thay đổi giọng điệu đáp :

- Hoá ra là ngươi, trời tối quá ta nhìn không rõ ...Cũng đa tạ ngươi đã tương cứu.

- Là cô không nhìn rỏ hay ta đứng chưa đủ gần để cô ngữi mùi trên cơ thế ta. hí hí ( cười đê tiện )

Hắn bước đến vài bước sát lại gần Băng Y, cô bất giác lùi một bước, gió khẻ lây mùi hoa cúc trên người hắn xông vào mũi cô, cô đưa 2 tay ra đẩy mạnh vào phần vai hắn khiến hắn sửng người lại.

- Vô sỉ... lui ra...

- Cô...

- Cảm ơn ngươi đã tương cứu, bình rượu thuốc Xuân Tửu ta đã điều chế lại này ,ta tặng cho ngươi xem như đền ơn.

Băng Y cũng lấy làm biết ơn, vừa rồi hắn đã cứu cô một mạng, chứ không giờ này cô đã bị hai tên khốn kia hành cho ra cái bộ gì chính cô còn không tưởng tượng nỗi.

Hắn và cô cùng ngồi vào bàn, hắn rót rượu, uống một ngụm nhỏ, chẹp chẹp môi bất ngờ.

Khí hậu Sơn Nguyên vốn có hàn tính, rượu cô lại mang tính hỏa nên hắn uống vào cảm thấy rất hợp khẩu vị ngon và ấm, cứ tựa loại rượu ngon nhất hắn từng được uống.

Hắn uống thêm một chén lớn và tấm tắc khen :

- Rượu ngon.

- Sơn Nguyên ngươi khí hậu thuộc tính hàn, rượu này ta đã bỏ thêm một số vị thuốc thuộc hỏa nên rất vừa ý ngươi phải không ? haha ( đắc ý)

- Chén trà cô để lại hôm đó cũng có hạnh nhân thuộc tính hoả ?

- Đời người thú vị nhất là uống trà, nhấm rượu, ngắm trăng, nhìn mây, nghe gió, lướt trên mặt nước,..chẳng phải sao ? Ta là người rất tinh ý khi pha trà cho người khác đó haha ( cười đắc ý tiếp )

- Cô tên Băng Y ?

- Ngươi biết tên ta à ?

- Cô cướp hết 3 bình Xuân Tửu, thì những người trong quán rượu sẽ có kẻ biết cô là ai chứ.

- Ta đâu có cướp, là ta mua đó, mua bằng tiền đó ( hất cằm , vênh mặt) vậy còn ngươi, ngươi tên là gì ?

- Tên ta là Minh Tam.

- Minh Tam ,sáng suốt ,sống cuộc đời với đất gió mây, tên hay...tên hay. ( khen vuốt đuôi )

- Không, là sáng ở mọi vị trí ( cười nhàn nhạt )

- Là sáng ở Âm Phủ, Trần Gian và Trên trời hã ... haha ( châm chọc )

Nghe câu nói thật cụt hứng của Băng Y, hắn như quăn cô sang một bên, không thèm đối ngoài gì đến cô nữa.

Hắn trầm mặt không nói nên lời, ngước mặt lên nhìn trăng, lúc sau, do tác dụng của thuốc độc và rượu, Băng Y gục lên bàn lúc này không hay, lấy tay gối đầu, nằm dài trên bàn, hắn bất ngờ quay sang , đưa tay ra áp ngón trỏ lên bắt mạch, hắn hoảng hốt nhìn cô:

- Người cô...sao lại lạnh như vậy ?

Bắt đắc dĩ Minh Tam bế cô từ dòng sông về quán trọ ,hắn vung chân đập mạnh cửa , vào phòng nhanh chóng đặt cô xuống giường .

Hắn đắp 2 chiếc chăn bông lên người cô , cố gắng tìm cách hạ thân nhiệt . Nhìn cô chăm chú lòng không khỏi nghĩ :

"Lần nào gặp cũng đem lại phiền phức cho ta, đã vậy còn không nhận ra ta, rốt cuộc thì cô bị gì vậy hã, sao cơ thể lại lạnh thế này , mạch thì đập loạn nhịp"

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài, bất chợt cô nắm lấy tay áo hắn, người rung rẫy .

- Cha, con không muốn, đừng... cha ... đừng mà...cha...

Hắn trầm mặt nghe cô nói mớ, nước mắt cô tuông ra thành dòng, hắn khựng người lại suy tư :

" Rốt cuộc thì cô đã mơ thấy gì ?"

Cô lờ mờ mở mắt rồi nhắm lại , cô nhìn thấy bóng dáng mờ mờ ảo ảo của Minh Tam, người vừa mới cứu cô, như phá bỏ định luật chỉ có thể ngủ một mình, cô điềm nhiên mệt mõi mà ngủ thiếp đi.

Hắn thi triển nội công truyền nội lực vào người cô thông qua lòng bàn tay, tựa như có thể điều khiển giấc mơ của cô.

Còn không ngừng dùng một chiếc khăn ấm chặm chặm lên trán, rồi mặt cô, rồi tay cô, hắn dịu dàng không như vẻ bề ngoài khó ưa của hắn, một lúc sau, rạng sáng cơn đau dịu lại, cô không còn lạnh như ban nãy nữa.

Hắn yên tâm, hàng mi rũ xuống, như bị mà đuổi mà rời khỏi phòng.

Sáng sớm cô thức giấc đã thấy mình nằm gian phòng trọ. Cô không nhớ nỗi những chuyện đêm qua. Chỉ nhớ mình ngủ gục trên thuyền.

Cô đoán chắc hắn đã cho người đem cô về quán trọ này. Hắn đi rồi.

Cô đi xuống, chủ trọ níu tay cô lại nói :

- 50 lượng cho 6 phòng thượng hạn thưa khách quan.

- Cái gì ..5 ...50 lượng. Tên công tử thuê hôm qua chưa trả tiền à.

- Vâng, công tử nói sáng nay cô sẽ gửi tiền cho quán chúng tôi...

- Minh Tam ( cô hét lớn tên hắn)...( tức giận)

...

Hoàng cung.

Tam hoàng tử đang trò chuyện cùng Thứ thị vệ ở Cung Tam. Nơi đây bày trí hệt như con người của Hoài Nam vậy, khô khang ,không màu sắc nhưng lại đầy long trọng, uy nghiêm.

- Thần đã điều tra được, người của Quốc sư chính là chủ mưu ám sát người vào tháng trước, nhưng khi bắt được một tên thì tên đó cắn lưỡi tự vẫn, không khai ra bất cứ chuyện gì cả.

- Nói vậy là chúng ta không bằng không chứng, không có cách nào bắt kẻ chủ mưu ư ?

- Lần này hắn mạo hiểm hành thích người, chứng tỏ hắn đang gấp rút mưu mô cho ngôi vị thái tử. Chẳng lẽ là Đại hoàng...tử

- Ngươi câm miệng

- Thần tạ lỗi ...

- Hì, đụng vào đuôi rắn rồi, rắn sẽ sớm quay đầu lại cắn ngươi thôi, chờ mà xem...

....

Hot

Comments

heuheu

heuheu

up

2024-05-18

0

Sii

Sii

một ngày ra mấy chương vậy tg

2024-05-18

1

Toàn bộ
Chapter
1 Gặp gỡ
2 Kết nghĩa huynh muội
3 Đêm trăng
4 Trúng độc
5 Mất tự do
6 " Mất nhận diện khuôn mặt "
7 Động lòng
8 Quá khứ là nàng, tương lai nhất định phải là nàng.
9 Nàng đã hiểu lòng ta rồi chứ ?
10 Băng Y , thật sự không để tâm đến ta ?
11 Tỏ lòng
12 Lời giải
13 Hoàng thượng ban Song hôn
14 Trao thân
15 Thân phận
16 Tam hoàng tử,ta không thể bên ngươi
17 Khuôn mặt mờ ảo
18 Nhẹ lòng
19 Tri kỷ
20 Oan gia
21 Hoà giải
22 Nhầm phòng
23 Ta lạnh
24 Ngủ gục
25 Đạo Y 1
26 Đạo Y 2
27 Đạo Y 3
28 Bên ta , ngài sẽ đau đớn hơn cả cái chết
29 Thà giết lầm còn hơn bỏ sót
30 Người ta thích , vẫn luôn là nàng
31 Vỏ ốc
32 Ta phải trở thành Hoàng đế
33 Tạ lỗi
34 Yến tiệc 1
35 Yến tiệc 2
36 Yến tiệc 3
37 Yến tiệc 4
38 Sơn chủ Sơn Nguyên - Minh Tam
39 Hết cách với ngươi
40 Sao lại không quyến rũ ta ?
41 Băng Y , cô không có cơ hội
42 Trong mắt nàng , hắn là gì ?
43 Quạt Hải Nguyệt 1
44 Quạt Hải Nguyệt 2
45 " Hãy cẩn thận cái cổ của mình "
46 Bất khả xâm phạm
47 Tứ hoàng tử ?
48 Ngu xuẩn
49 Ta tự có tính toán
50 Tên vô sĩ máu chó
51 Tránh làm loại lòng nhau
52 Không ai nợ ai
53 Thở đều , thở đều
54 Cởi áo
55 Ta thật sự rất yêu nàng
56 Ta tin "Chàng"
57 Không ai nợ ai sao ?
58 Trăng tròn
59 Che giấu
60 Nội y thêu hoa
61 Báu vật trân quý
62 Đại Tự 1
63 Đại Tự 2
64 Đại Tự 3
65 Từ bỏ Tam Hoàng Tử
66 Sơn chủ Phu nhân
67 Điều khoản thứ 10
68 Định ước chung thân
69 Nghe ta
70 Lệnh bài
71 Cút
72 Thuật thôi miên
73 Chiếc ôm
74 Đừng thêm ai khác nữa
75 Càng muốn nàng
76 Lưu manh và cẩu nhi
77 Nàng phải sống tiếp
78 Siết tim
79 Thăm tử tù
80 Phu nhân cũ
81 Sương mờ
82 Từ bỏ 1
83 Từ bỏ 2
84 Thánh chỉ
85 Ác mộng
86 Tiệc chia ly
87 Tự mình đa tình
88 Khải Hy
89 Cô không xứng
90 Sơn tặc 1
91 Sơn Tặc 2
92 Sơn Tặc 3
93 Gió tanh mưa máu .
94 Nàng chưa được chết
95 Hôn mê
96 Sơn Trang 1
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Gặp gỡ
2
Kết nghĩa huynh muội
3
Đêm trăng
4
Trúng độc
5
Mất tự do
6
" Mất nhận diện khuôn mặt "
7
Động lòng
8
Quá khứ là nàng, tương lai nhất định phải là nàng.
9
Nàng đã hiểu lòng ta rồi chứ ?
10
Băng Y , thật sự không để tâm đến ta ?
11
Tỏ lòng
12
Lời giải
13
Hoàng thượng ban Song hôn
14
Trao thân
15
Thân phận
16
Tam hoàng tử,ta không thể bên ngươi
17
Khuôn mặt mờ ảo
18
Nhẹ lòng
19
Tri kỷ
20
Oan gia
21
Hoà giải
22
Nhầm phòng
23
Ta lạnh
24
Ngủ gục
25
Đạo Y 1
26
Đạo Y 2
27
Đạo Y 3
28
Bên ta , ngài sẽ đau đớn hơn cả cái chết
29
Thà giết lầm còn hơn bỏ sót
30
Người ta thích , vẫn luôn là nàng
31
Vỏ ốc
32
Ta phải trở thành Hoàng đế
33
Tạ lỗi
34
Yến tiệc 1
35
Yến tiệc 2
36
Yến tiệc 3
37
Yến tiệc 4
38
Sơn chủ Sơn Nguyên - Minh Tam
39
Hết cách với ngươi
40
Sao lại không quyến rũ ta ?
41
Băng Y , cô không có cơ hội
42
Trong mắt nàng , hắn là gì ?
43
Quạt Hải Nguyệt 1
44
Quạt Hải Nguyệt 2
45
" Hãy cẩn thận cái cổ của mình "
46
Bất khả xâm phạm
47
Tứ hoàng tử ?
48
Ngu xuẩn
49
Ta tự có tính toán
50
Tên vô sĩ máu chó
51
Tránh làm loại lòng nhau
52
Không ai nợ ai
53
Thở đều , thở đều
54
Cởi áo
55
Ta thật sự rất yêu nàng
56
Ta tin "Chàng"
57
Không ai nợ ai sao ?
58
Trăng tròn
59
Che giấu
60
Nội y thêu hoa
61
Báu vật trân quý
62
Đại Tự 1
63
Đại Tự 2
64
Đại Tự 3
65
Từ bỏ Tam Hoàng Tử
66
Sơn chủ Phu nhân
67
Điều khoản thứ 10
68
Định ước chung thân
69
Nghe ta
70
Lệnh bài
71
Cút
72
Thuật thôi miên
73
Chiếc ôm
74
Đừng thêm ai khác nữa
75
Càng muốn nàng
76
Lưu manh và cẩu nhi
77
Nàng phải sống tiếp
78
Siết tim
79
Thăm tử tù
80
Phu nhân cũ
81
Sương mờ
82
Từ bỏ 1
83
Từ bỏ 2
84
Thánh chỉ
85
Ác mộng
86
Tiệc chia ly
87
Tự mình đa tình
88
Khải Hy
89
Cô không xứng
90
Sơn tặc 1
91
Sơn Tặc 2
92
Sơn Tặc 3
93
Gió tanh mưa máu .
94
Nàng chưa được chết
95
Hôn mê
96
Sơn Trang 1

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play