Chương 1

 Sau hôm đó, Yan chính thức trở thành cung nữ riêng của Ryon.

Ryon là cô công chúa tốt bụng, sống trong cung điện một mình lẻ loi không ai quan tâm không ai màng, nàng ta cũng chẳng có bất cứ một người bạn nào. Chính vì thế mà khi Yan đến, Ryon đã gần như gạt bỏ mọi lễ nghĩ giữa chủ và nô, coi Yan như người bạn của mình. Thái độ Yan lại khác Ryon, cô bé im lặng, ít nói chỉ trả lời những gì Ryon hỏi và lắng nghe mọi thứ mà Ryon kể. Nàng ấy tâm sự với Yan gần như mọi chuyện trong suốt quãng thời gian tuổi thơ của mình.

Ryon không có bạn, nên Yan là người đầu tiên, Ryon cũng chẳng còn mẫu thân, có phụ vương nhưng người ấy chẳng bao giờ dòm ngó gì đến đứa con gái út này. Yan là người duy nhất mà Ryon muốn và có thể tâm sự được. Mặc cho thái độ lạnh nhạt giữ khoảng cách của Yan, công chúa vẫn rất yêu quý người bạn này.

- Cung Shawsi đã lâu không có người dọn dẹp, nên những ngày đầu cực khổ cho em rồi.

- Không dám nói cực khổ, đây là bổn phận của em.

Chẳng mấy chốc cung Shawsi trước đây ảm đạm, lại tràn ngập tiếng nói của cô công chúa nhỏ. Nụ cười hồn nhiên, ngây thơ, mang trong mình một dòng máu cao quý.

- Ôi dào, con ranh đó chỉ là một con công chúa quèn.

- Phục vụ qua loa thôi, nó không dám chửi muội đâu.

Nhưng những cung nữ khác không hề kính trọng người dù là công chúa đi nữa.

Yan nhận ra điều này từ rất lâu rồi, từ hồi vào cung cô đã biết, Ryon chỉ đơn giản là một bông hoa bé tị tẹo, không được ánh sáng chiếu rọi nên người ta chẳng thèm để mắt tới.

"Vì thế mà khi nàng ta kêu cứu trong đám cháy các người đã bỏ mặc nhỉ?"

Khi nhìn lũ nô đang đàm tiếu nói xấu chủ nhân, cái vẻ mặt giả tạo của chúng dần lộ ra rõ mồn một, mà chắc với Ryon bọn họ cũng chẳng thèm dấu cái bản chất xu nịnh của mình đi đâu. Thật đáng tiếc cho chúng, loại người này có trong xã hội nhiều lắm, Yan thấy mãi cũng quen, những chỉ tội cho đứa trẻ kia, chết vì ngạt khói, chết vì cái lũ quan tâm bọn có chức có quyền mà lơ đi mạng sống của một người.

"Nếu cô ấy có quyền lực rồi, thì các người sẽ thế nào nhỉ?"

Lúc nhìn thấy hình ảnh Ryon kêu la, cầu xin đừng bỏ mặc cô ấy, hộ vệ, thái giám, cung nữ, đều giả điếc, giả mù nhưng vẫn có người ngoại lệ. Vậy mà sau đó cái đám ngang nhiên bỏ mặc công chúa lại được bệ hạ khen thưởng vì đã xả thân cứu người, còn người thật sự tốt lại chịu một vết bỏng mà cả đời không che đi được.

Công bằng đâu ?

- Em biết đấy, ta chỉ là một cô công chúa có danh mà không có quyền.

Ryon ngồi dưới bóng cây, nghịch những viên đá dưới thảm cỏ vừa được cắt tỉa gọn gàng.

- Đi theo ta sẽ cực khổ lắm. Em có muốn đổi chủ không?

Một lời đề nghị nghiêm túc mà Ryon đưa ra đem mọi thứ chìm vào im lặng trong giây lát.

- Dạ không.

Yan trả lời, ánh mắt cô động lại trên ngón tay dính phải đất cát của Ryon, cô cúi xuống dùng khăn lau sạch nó đi.

- Tuy ngài không có quyền lực, nhưng như vậy lại có một điểm lợi.

- Điểm lợi? - Ryon hỏi Yan - Điểm lợi gì?

Yan nhìn lên gương mặt non nớt của công chúa, ánh mắt to tròn sáng long lanh.

- Nụ cười và ánh mắt của ngài sẽ luôn trong sáng và thuần khiết.

Yan cất chiếc khăn đã lau đi, cô từ từ đứng dậy. Ryon nghe câu nói của Yan trong lòng có dâng lên một cảm xúc mà Yan không hiểu được, có chút dao động, có chút tiếc nuối, có chút hối hận và mãnh liệt.

- Nhưng Yan à, không có quyền lực thì không sống trong cung được. Em thấy đấy, những người hầu không coi trọng ta, họ coi ta như hoa lá dại, thậm chí cả mạng sống của ta cũng không...được họ coi trọng. - càng về cuối giọng Ryon lại nhạt dần.

Điều này Yan hiểu, sống trong cung, phi tần không được sủng ái thì phí hoài thanh xuân và chết dần trong nổi cô đơn, kẻ làm quan mà thấp cổ bé họng thì cũng chỉ như hòn đá lót đường cho người khác. Còn công chúa và hoàng tử, thân là con vua nhưng họ đôi khi cũng chỉ là vật phẩm dùng để liên hôn hòng kết giao với các nước. Ryon đã sống trong chốn cung cấm từ lúc mới sinh ra đến giờ, không quyền lực, không người chống lưng, nàng ta chỉ như món đồ bị người đời bỏ xó không thèm ngó ngàng tới.

- Thế sao ngài không tạo địa vị cho mình?

Yan nói, câu nói đánh vào chỗ trống chỗ bất công và thúc đẩy ham muốn quyền lực của Ryon.

- Ta biết, nhưng Yan à, cái đó không dễ.

- Không dễ thì mới tìm cách -Yan gần như đáp lại ngay lập tức, thông thường với thái độ này sẽ bị gọi là hỗn xược nhưng Ryon không quan tâm.

- ...Vậy...em sẽ đứng về phía ta chứ? Luôn ở bên ta, tin tưởng ta?

Ryon hỏi lại, câu nói của Ryon rất kì lạ.

- Vâng. "Cho đến khi ngài đạt được điều ngài muốn."

Mặt Ryon trở nên tươi rói, cô vui vẻ đứng dậy, nắm lấy tay của Yan.

- Ta biết mà! Chắc chắn em sẽ ở bên ta.

"Nhưng phải nói thật, cô công chúa này cũng rất kì lạ."

Hot

Comments

[mini share] Andrea Duarte ouo

[mini share] Andrea Duarte ouo

Tác viết đỉnh quá

2024-06-20

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play